Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 59: C59: Chắc chản là ông ngoại gã ra tay rồi
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Tin tức nhà họ Hà ở Giang Đông bị tiêu diệt nhanh chóng lan truyền khắp nước Hạ.Trong lúc nhất thời khiến bốn phía hốt hoảng!Các thế lực ở khắp nơi đều đang thăm dò xem rốt cuộc là thần thánh phương nào đã ra tay...Phòng pháp vụ Tuyên Thành. "Con trai à, tại sao bọn họ lại thả chúng ta ra?"Lâm Trung Hổ cõng con trai Lâm Đông Dương chậm rãi đi ra ngoài, vẫn không thể tin được sự thật này như cũ.Trong số hơn hai mươi thành viên nòng cốt của Hưng Nghĩa Các, chỉ có hai cha con bọn họ là may mắn được đặc xá, thật sự rất lạ!"Cha, chỉ mới mấy ngày thôi mà, cha bị giam đến váng đầu rồi à?"Lâm Đông Dương nhìn cha mình như một thằng ngốc.Chuyện này con mẹ nó còn cần đoán sao?Chắc chản là ông ngoại gã ra tay rồi!Lâm Trung Hổ giật mình, chợt nhận ra, nói: "Cha đúng là hồ đồ, bây giờ chúng ta đi Kim Lăng tìm ông ngoại con báo thù cho hai ta!"Lâm Đông Dương vội vàng nói: "Cha, đưa con đi bệnh viện trước đã, chân của con...""Bây giờ đi bệnh viện thì chân của con cũng không thể chữa khỏi được, vẫn là báo thù quan trọng hơn!"Lâm Trung Hổ nghĩ đến những gì mình đã gặp phải trong mấy ngày qua, lửa giận trong lòng càng ngày càng tràn đầy.Hản ta đã âm thầm thề rằng chỉ cần được ra ngoài, hẳn ta sẽ chém chết thằng khốn kial"Bíp bíp!"Một chiếc taxi dừng trước mặt hai cha con.Lâm Trung Hổ mở cửa ghế sau không chút nghĩ ngợi, đầu tiên là ném Lâm Đông Dương vào, sau đó nóng lòng muốn ngồi vào ghế lái phụ."Vụt..."Lâm Trung Hổ còn chưa báo điểm đến, lái xe đã đạp mạnh chân ga.Má!"Đm mày muốn chết hả? Chạy nhanh như vậy để đi đầu thai à?"Lâm Đông Dương đang ngồi ghế sau tức giận. Tài xế đội mũ lưỡi trai, cúi đầu cười hê hê nói: "Đúng là chạy đi đầu thai, nhưng tao mới là người đưa chúng mày đi đầu thai."Ngay khi những lời này nói ra, sắc mặt của cả hai cha con đều thay đổi.“Lại là mày!" Lâm Trung Hổ nhận ra thân phận của tài xế."He he, ánh mắt không tệ đâu, chính là ông nội Cẩu của chúng mày đây!"Cẩu Phú Quý nhếch miệng cười lạnh lùng, nói.
Tin tức nhà họ Hà ở Giang Đông bị tiêu diệt nhanh chóng lan truyền khắp nước Hạ.
Trong lúc nhất thời khiến bốn phía hốt hoảng!
Các thế lực ở khắp nơi đều đang thăm dò xem rốt cuộc là thần thánh phương nào đã ra tay...
Phòng pháp vụ Tuyên Thành. "Con trai à, tại sao bọn họ lại thả chúng ta ra?"
Lâm Trung Hổ cõng con trai Lâm Đông Dương chậm rãi đi ra ngoài, vẫn không thể tin được sự thật này như cũ.
Trong số hơn hai mươi thành viên nòng cốt của Hưng Nghĩa Các, chỉ có hai cha con bọn họ là may mắn được đặc xá, thật sự rất lạ!
"Cha, chỉ mới mấy ngày thôi mà, cha bị giam đến váng đầu rồi à?"
Lâm Đông Dương nhìn cha mình như một thằng ngốc.
Chuyện này con mẹ nó còn cần đoán sao?
Chắc chản là ông ngoại gã ra tay rồi!
Lâm Trung Hổ giật mình, chợt nhận ra, nói: "Cha đúng là hồ đồ, bây giờ chúng ta đi Kim Lăng tìm ông ngoại con báo thù cho hai ta!"
Lâm Đông Dương vội vàng nói: "Cha, đưa con đi bệnh viện trước đã, chân của con..."
"Bây giờ đi bệnh viện thì chân của con cũng không thể chữa khỏi được, vẫn là báo thù quan trọng hơn!"
Lâm Trung Hổ nghĩ đến những gì mình đã gặp phải trong mấy ngày qua, lửa giận trong lòng càng ngày càng tràn đầy.
Hản ta đã âm thầm thề rằng chỉ cần được ra ngoài, hẳn ta sẽ chém chết thằng khốn kial
"Bíp bíp!"
Một chiếc taxi dừng trước mặt hai cha con.
Lâm Trung Hổ mở cửa ghế sau không chút nghĩ ngợi, đầu tiên là ném Lâm Đông Dương vào, sau đó nóng lòng muốn ngồi vào ghế lái phụ.
"Vụt..."
Lâm Trung Hổ còn chưa báo điểm đến, lái xe đã đạp mạnh chân ga.
Má!
"Đm mày muốn chết hả? Chạy nhanh như vậy để đi đầu thai à?"
Lâm Đông Dương đang ngồi ghế sau tức giận. Tài xế đội mũ lưỡi trai, cúi đầu cười hê hê nói: "Đúng là chạy đi đầu thai, nhưng tao mới là người đưa chúng mày đi đầu thai."
Ngay khi những lời này nói ra, sắc mặt của cả hai cha con đều thay đổi.
“Lại là mày!" Lâm Trung Hổ nhận ra thân phận của tài xế.
"He he, ánh mắt không tệ đâu, chính là ông nội Cẩu của chúng mày đây!"
Cẩu Phú Quý nhếch miệng cười lạnh lùng, nói.
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Tin tức nhà họ Hà ở Giang Đông bị tiêu diệt nhanh chóng lan truyền khắp nước Hạ.Trong lúc nhất thời khiến bốn phía hốt hoảng!Các thế lực ở khắp nơi đều đang thăm dò xem rốt cuộc là thần thánh phương nào đã ra tay...Phòng pháp vụ Tuyên Thành. "Con trai à, tại sao bọn họ lại thả chúng ta ra?"Lâm Trung Hổ cõng con trai Lâm Đông Dương chậm rãi đi ra ngoài, vẫn không thể tin được sự thật này như cũ.Trong số hơn hai mươi thành viên nòng cốt của Hưng Nghĩa Các, chỉ có hai cha con bọn họ là may mắn được đặc xá, thật sự rất lạ!"Cha, chỉ mới mấy ngày thôi mà, cha bị giam đến váng đầu rồi à?"Lâm Đông Dương nhìn cha mình như một thằng ngốc.Chuyện này con mẹ nó còn cần đoán sao?Chắc chản là ông ngoại gã ra tay rồi!Lâm Trung Hổ giật mình, chợt nhận ra, nói: "Cha đúng là hồ đồ, bây giờ chúng ta đi Kim Lăng tìm ông ngoại con báo thù cho hai ta!"Lâm Đông Dương vội vàng nói: "Cha, đưa con đi bệnh viện trước đã, chân của con...""Bây giờ đi bệnh viện thì chân của con cũng không thể chữa khỏi được, vẫn là báo thù quan trọng hơn!"Lâm Trung Hổ nghĩ đến những gì mình đã gặp phải trong mấy ngày qua, lửa giận trong lòng càng ngày càng tràn đầy.Hản ta đã âm thầm thề rằng chỉ cần được ra ngoài, hẳn ta sẽ chém chết thằng khốn kial"Bíp bíp!"Một chiếc taxi dừng trước mặt hai cha con.Lâm Trung Hổ mở cửa ghế sau không chút nghĩ ngợi, đầu tiên là ném Lâm Đông Dương vào, sau đó nóng lòng muốn ngồi vào ghế lái phụ."Vụt..."Lâm Trung Hổ còn chưa báo điểm đến, lái xe đã đạp mạnh chân ga.Má!"Đm mày muốn chết hả? Chạy nhanh như vậy để đi đầu thai à?"Lâm Đông Dương đang ngồi ghế sau tức giận. Tài xế đội mũ lưỡi trai, cúi đầu cười hê hê nói: "Đúng là chạy đi đầu thai, nhưng tao mới là người đưa chúng mày đi đầu thai."Ngay khi những lời này nói ra, sắc mặt của cả hai cha con đều thay đổi.“Lại là mày!" Lâm Trung Hổ nhận ra thân phận của tài xế."He he, ánh mắt không tệ đâu, chính là ông nội Cẩu của chúng mày đây!"Cẩu Phú Quý nhếch miệng cười lạnh lùng, nói.