Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 76: C76: Hay là bây giờ tôi làm nhục một chút nhé

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… "Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục!”Tê Tiên Nhi trợn mắt nhìn thẳng vào Lý Trạch Vũ, dáng vẻ muốn giết cứ giết, muốn làm gì cũng được.“Tôi làm nhục cô lúc nào? Tôi không có mà!""Hay là bây giờ tôi làm nhục một chút nhé?"Khi thấy trêu chọc cũng đủ rồi, Lý Trạch Vũ mới gật đầu cười nói: "Tôi vốn định tha cho cô một mạng, nhưng nếu cô đã một lòng muốn chết, vậy thì tôi sẽ miễn cưỡng làm theo ý cô vậy!"Tê Tiên Nhi nghe thấy vậy thì trợn tròn mắt.Cô ta đã không còn lời nào để nói với cái tên d*m t*c háo. sắc trước mắt này nữa.Theo bước chân của Lý Trạch Vũ dần dần tới gần, hô hấp. của Tề Tiên Nhi cũng trở nên cực kỳ gấp gáp, con ngươi giãn ra, rõ ràng có một nỗi sợ hãi khó tả đối với cái chết sắp đến."Dám bất kính với Thánh nữ, người trẻ tuổi, cậu muốn chết như thế nào?"Bỗng nhiên, một giọng già nua vang lên. "Trần lão!"Tê Tiên Nhi vốn mặt xám như tro tàn đột nhiên vui mừng khôn xiết, thậm chí có một loại cảm giác sống sót sau tai nạn."Két"Cánh cửa lớn của biệt thự mở ra, bên ngoài có tiếng súng đứt quãng truyền đến.Tê Tiên Nhi không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, giờ phút này tất cả lực chú ý của cô ta đều đổ dồn vào trên người ông lão đang tập tễnh đi tới."Lão già này cứu giá chậm trễ, mong Thánh nữ thứ tội."Ông lão chắp tay.Tê Tiên Nhi thở phào nhẹ nhõm và nói: "Trần lão đến đúng. lúc lắm, nhưng nếu muộn một chút thìCô ta không nói thêm gì nữa, nhưng hẳn là Trần lão có thể hiểu được ý của cô ta."Người trẻ tuổi, cậu đã nghĩ xong sẽ chết như thế nào chưa?"Ánh mắt ông lão giống như bọ cạp, trên người tỏa ra sát ý khiến người ta sợ hãi."Xoạch!"Lý Trạch Vũ không trả lời ngay, mà không nhanh không chậm châm một điếu thuốc, nặng nề rít một hơi rồi nói: "Trên đời này tôi ghét những kẻ dám giả ngầu trước mặt mình nhất, dù hôm nay Phật Tổ Như Lai có đích thân tới đây thì ông cũng đừng mơ được thấy mặt trời ngày mai.""Không biết xấu hổ!"Tê Tiên Nhi nhìn Lý Trạch Vũ với vẻ mặt như đang nói "anh chờ chết đi"và châm chọc: "Sắp chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng, lát nữa anh sẽ phải hối hận!"Cô ta nói xong lại nhìn ông lão: "Trần lão, làm phiền ông tạm thời tha cho tên khốn kia một mạng, tôi phải xả cơn giận này trước đã."“Thánh nữ đã dặn dò, lão già không dám không nghe."Ông lão vừa dứt lời đã đã biến mất, chỉ để lại một vòng hư ảnh tại chỗ.

"Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục!”

Tê Tiên Nhi trợn mắt nhìn thẳng vào Lý Trạch Vũ, dáng vẻ muốn giết cứ giết, muốn làm gì cũng được.

“Tôi làm nhục cô lúc nào? Tôi không có mà!"

"Hay là bây giờ tôi làm nhục một chút nhé?"

Khi thấy trêu chọc cũng đủ rồi, Lý Trạch Vũ mới gật đầu cười nói: "Tôi vốn định tha cho cô một mạng, nhưng nếu cô đã một lòng muốn chết, vậy thì tôi sẽ miễn cưỡng làm theo ý cô vậy!"

Tê Tiên Nhi nghe thấy vậy thì trợn tròn mắt.

Cô ta đã không còn lời nào để nói với cái tên d*m t*c háo. sắc trước mắt này nữa.

Theo bước chân của Lý Trạch Vũ dần dần tới gần, hô hấp. của Tề Tiên Nhi cũng trở nên cực kỳ gấp gáp, con ngươi giãn ra, rõ ràng có một nỗi sợ hãi khó tả đối với cái chết sắp đến.

"Dám bất kính với Thánh nữ, người trẻ tuổi, cậu muốn chết như thế nào?"

Bỗng nhiên, một giọng già nua vang lên. "Trần lão!"

Tê Tiên Nhi vốn mặt xám như tro tàn đột nhiên vui mừng khôn xiết, thậm chí có một loại cảm giác sống sót sau tai nạn.

"Két"

Cánh cửa lớn của biệt thự mở ra, bên ngoài có tiếng súng đứt quãng truyền đến.

Tê Tiên Nhi không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, giờ phút này tất cả lực chú ý của cô ta đều đổ dồn vào trên người ông lão đang tập tễnh đi tới.

"Lão già này cứu giá chậm trễ, mong Thánh nữ thứ tội."

Ông lão chắp tay.

Tê Tiên Nhi thở phào nhẹ nhõm và nói: "Trần lão đến đúng. lúc lắm, nhưng nếu muộn một chút thì

Cô ta không nói thêm gì nữa, nhưng hẳn là Trần lão có thể hiểu được ý của cô ta.

"Người trẻ tuổi, cậu đã nghĩ xong sẽ chết như thế nào chưa?"

Ánh mắt ông lão giống như bọ cạp, trên người tỏa ra sát ý khiến người ta sợ hãi.

"Xoạch!"

Lý Trạch Vũ không trả lời ngay, mà không nhanh không chậm châm một điếu thuốc, nặng nề rít một hơi rồi nói: "Trên đời này tôi ghét những kẻ dám giả ngầu trước mặt mình nhất, dù hôm nay Phật Tổ Như Lai có đích thân tới đây thì ông cũng đừng mơ được thấy mặt trời ngày mai."

"Không biết xấu hổ!"

Tê Tiên Nhi nhìn Lý Trạch Vũ với vẻ mặt như đang nói "anh chờ chết đi"và châm chọc: "Sắp chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng, lát nữa anh sẽ phải hối hận!"

Cô ta nói xong lại nhìn ông lão: "Trần lão, làm phiền ông tạm thời tha cho tên khốn kia một mạng, tôi phải xả cơn giận này trước đã."

“Thánh nữ đã dặn dò, lão già không dám không nghe."

Ông lão vừa dứt lời đã đã biến mất, chỉ để lại một vòng hư ảnh tại chỗ.

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… "Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục!”Tê Tiên Nhi trợn mắt nhìn thẳng vào Lý Trạch Vũ, dáng vẻ muốn giết cứ giết, muốn làm gì cũng được.“Tôi làm nhục cô lúc nào? Tôi không có mà!""Hay là bây giờ tôi làm nhục một chút nhé?"Khi thấy trêu chọc cũng đủ rồi, Lý Trạch Vũ mới gật đầu cười nói: "Tôi vốn định tha cho cô một mạng, nhưng nếu cô đã một lòng muốn chết, vậy thì tôi sẽ miễn cưỡng làm theo ý cô vậy!"Tê Tiên Nhi nghe thấy vậy thì trợn tròn mắt.Cô ta đã không còn lời nào để nói với cái tên d*m t*c háo. sắc trước mắt này nữa.Theo bước chân của Lý Trạch Vũ dần dần tới gần, hô hấp. của Tề Tiên Nhi cũng trở nên cực kỳ gấp gáp, con ngươi giãn ra, rõ ràng có một nỗi sợ hãi khó tả đối với cái chết sắp đến."Dám bất kính với Thánh nữ, người trẻ tuổi, cậu muốn chết như thế nào?"Bỗng nhiên, một giọng già nua vang lên. "Trần lão!"Tê Tiên Nhi vốn mặt xám như tro tàn đột nhiên vui mừng khôn xiết, thậm chí có một loại cảm giác sống sót sau tai nạn."Két"Cánh cửa lớn của biệt thự mở ra, bên ngoài có tiếng súng đứt quãng truyền đến.Tê Tiên Nhi không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, giờ phút này tất cả lực chú ý của cô ta đều đổ dồn vào trên người ông lão đang tập tễnh đi tới."Lão già này cứu giá chậm trễ, mong Thánh nữ thứ tội."Ông lão chắp tay.Tê Tiên Nhi thở phào nhẹ nhõm và nói: "Trần lão đến đúng. lúc lắm, nhưng nếu muộn một chút thìCô ta không nói thêm gì nữa, nhưng hẳn là Trần lão có thể hiểu được ý của cô ta."Người trẻ tuổi, cậu đã nghĩ xong sẽ chết như thế nào chưa?"Ánh mắt ông lão giống như bọ cạp, trên người tỏa ra sát ý khiến người ta sợ hãi."Xoạch!"Lý Trạch Vũ không trả lời ngay, mà không nhanh không chậm châm một điếu thuốc, nặng nề rít một hơi rồi nói: "Trên đời này tôi ghét những kẻ dám giả ngầu trước mặt mình nhất, dù hôm nay Phật Tổ Như Lai có đích thân tới đây thì ông cũng đừng mơ được thấy mặt trời ngày mai.""Không biết xấu hổ!"Tê Tiên Nhi nhìn Lý Trạch Vũ với vẻ mặt như đang nói "anh chờ chết đi"và châm chọc: "Sắp chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng, lát nữa anh sẽ phải hối hận!"Cô ta nói xong lại nhìn ông lão: "Trần lão, làm phiền ông tạm thời tha cho tên khốn kia một mạng, tôi phải xả cơn giận này trước đã."“Thánh nữ đã dặn dò, lão già không dám không nghe."Ông lão vừa dứt lời đã đã biến mất, chỉ để lại một vòng hư ảnh tại chỗ.

Chương 76: C76: Hay là bây giờ tôi làm nhục một chút nhé