Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 92: C92: Sao có thể

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Nhưng, một giây sau..."Bụp!"Lý Trạch Vũ ra tay nhanh như sấm sét, năm ngón tay tay hắn bao lên nắm đấm của Diệp Khinh Nhu một cách chuẩn xác.Diệp Khinh Nhu điếng người, hoàn toàn không ngờ người đối diện lại có thể tiếp được cú đấm của mình!"Chậc chậc! Cô nhỏ, không ngờ cô lăn lộn trong quân ngũ quanh năm nhưng vẫn có thể chăm sóc cho bàn tay nhỏ bé này mềm mại đến vậy..."Lý Trạch Vũ buông lời chòng ghẹo.Diệp Khinh Nhu bất ngờ thu nắm đấm, nhưng ngay sau đó lại vung dao về phía phần vai cổ Lý Trạch Vũ."Cạch..."Kết quả không hề bất ngờ, con dao trên tay Diệp Khinh Nhu chưa kịp nhích đến gần ống tay áo Lý Trạch Vũ thì cổ tay đã bị tóm chặt.Lần này Diệp Khinh Nhu không thể rút tay về nữa, cô ấy cảm thấy cổ tay mình như đang bị một gọng kìm siết chặt, không thể nhúc nhích chút nào!"Cậu... Sao có thể??"Diệp Khinh Nhu biến sắc, gương mặt tỏ rõ vẻ khó tin đây là sự thật.Kẻ trước mặt chỉ là một tên công tử bột chỉ biết ăn chơi đàng đ**m, ăn diện bảnh chọe, làm sao có thể chịu đượcmột đòn toàn lực của mình."Một vừa hai phải thôi, bằng không đừng trách tôi ra tay độc địa."Lý Trạch Vũ cảnh cáo bằng giọng điệu lạnh như băng.Nhưng...Diệp Khinh Nhu vẫn chưa từ bỏ ý định."Soạt" một tiếng.Nhân lúc Lý Trạch Vũ gảy tàn thuốc, cô ấy lại tung cú đấm về phía mặt hắn, đồng thời thúc chân lên bụng đối phương.Trên dưới cùng tấn công!"Mẹ kiếp!"Lý Trạch Vũ nghiêng người qua một bên, dễ dàng tránh khỏi cú đấm, tiếp đó dùng khuỷu tay bên còn lại đè lên bắpđùi đối phương.Diệp Khinh Nhu muốn đổi sang chiêu khác, tiếc là đã chậm!Năm ngón tay của Lý Trạch Vũ đã túm vào cổ họng cô ấy.Tốc độ cực kì nhanh!Diệp Khinh Nhu hoàn toàn không kịp trốn tránh, thoáng chốc không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.Soạt!

Nhưng, một giây sau...

"Bụp!"

Lý Trạch Vũ ra tay nhanh như sấm sét, năm ngón tay tay hắn bao lên nắm đấm của Diệp Khinh Nhu một cách chuẩn xác.

Diệp Khinh Nhu điếng người, hoàn toàn không ngờ người đối diện lại có thể tiếp được cú đấm của mình!

"Chậc chậc! Cô nhỏ, không ngờ cô lăn lộn trong quân ngũ quanh năm nhưng vẫn có thể chăm sóc cho bàn tay nhỏ bé này mềm mại đến vậy..."

Lý Trạch Vũ buông lời chòng ghẹo.

Diệp Khinh Nhu bất ngờ thu nắm đấm, nhưng ngay sau đó lại vung dao về phía phần vai cổ Lý Trạch Vũ.

"Cạch..."

Kết quả không hề bất ngờ, con dao trên tay Diệp Khinh Nhu chưa kịp nhích đến gần ống tay áo Lý Trạch Vũ thì cổ tay đã bị tóm chặt.

Lần này Diệp Khinh Nhu không thể rút tay về nữa, cô ấy cảm thấy cổ tay mình như đang bị một gọng kìm siết chặt, không thể nhúc nhích chút nào!

"Cậu... Sao có thể??"

Diệp Khinh Nhu biến sắc, gương mặt tỏ rõ vẻ khó tin đây là sự thật.

Kẻ trước mặt chỉ là một tên công tử bột chỉ biết ăn chơi đàng đ**m, ăn diện bảnh chọe, làm sao có thể chịu được

một đòn toàn lực của mình.

"Một vừa hai phải thôi, bằng không đừng trách tôi ra tay độc địa."

Lý Trạch Vũ cảnh cáo bằng giọng điệu lạnh như băng.

Nhưng...

Diệp Khinh Nhu vẫn chưa từ bỏ ý định.

"Soạt" một tiếng.

Nhân lúc Lý Trạch Vũ gảy tàn thuốc, cô ấy lại tung cú đấm về phía mặt hắn, đồng thời thúc chân lên bụng đối phương.

Trên dưới cùng tấn công!

"Mẹ kiếp!"

Lý Trạch Vũ nghiêng người qua một bên, dễ dàng tránh khỏi cú đấm, tiếp đó dùng khuỷu tay bên còn lại đè lên bắp

đùi đối phương.

Diệp Khinh Nhu muốn đổi sang chiêu khác, tiếc là đã chậm!

Năm ngón tay của Lý Trạch Vũ đã túm vào cổ họng cô ấy.

Tốc độ cực kì nhanh!

Diệp Khinh Nhu hoàn toàn không kịp trốn tránh, thoáng chốc không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Soạt!

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Nhưng, một giây sau..."Bụp!"Lý Trạch Vũ ra tay nhanh như sấm sét, năm ngón tay tay hắn bao lên nắm đấm của Diệp Khinh Nhu một cách chuẩn xác.Diệp Khinh Nhu điếng người, hoàn toàn không ngờ người đối diện lại có thể tiếp được cú đấm của mình!"Chậc chậc! Cô nhỏ, không ngờ cô lăn lộn trong quân ngũ quanh năm nhưng vẫn có thể chăm sóc cho bàn tay nhỏ bé này mềm mại đến vậy..."Lý Trạch Vũ buông lời chòng ghẹo.Diệp Khinh Nhu bất ngờ thu nắm đấm, nhưng ngay sau đó lại vung dao về phía phần vai cổ Lý Trạch Vũ."Cạch..."Kết quả không hề bất ngờ, con dao trên tay Diệp Khinh Nhu chưa kịp nhích đến gần ống tay áo Lý Trạch Vũ thì cổ tay đã bị tóm chặt.Lần này Diệp Khinh Nhu không thể rút tay về nữa, cô ấy cảm thấy cổ tay mình như đang bị một gọng kìm siết chặt, không thể nhúc nhích chút nào!"Cậu... Sao có thể??"Diệp Khinh Nhu biến sắc, gương mặt tỏ rõ vẻ khó tin đây là sự thật.Kẻ trước mặt chỉ là một tên công tử bột chỉ biết ăn chơi đàng đ**m, ăn diện bảnh chọe, làm sao có thể chịu đượcmột đòn toàn lực của mình."Một vừa hai phải thôi, bằng không đừng trách tôi ra tay độc địa."Lý Trạch Vũ cảnh cáo bằng giọng điệu lạnh như băng.Nhưng...Diệp Khinh Nhu vẫn chưa từ bỏ ý định."Soạt" một tiếng.Nhân lúc Lý Trạch Vũ gảy tàn thuốc, cô ấy lại tung cú đấm về phía mặt hắn, đồng thời thúc chân lên bụng đối phương.Trên dưới cùng tấn công!"Mẹ kiếp!"Lý Trạch Vũ nghiêng người qua một bên, dễ dàng tránh khỏi cú đấm, tiếp đó dùng khuỷu tay bên còn lại đè lên bắpđùi đối phương.Diệp Khinh Nhu muốn đổi sang chiêu khác, tiếc là đã chậm!Năm ngón tay của Lý Trạch Vũ đã túm vào cổ họng cô ấy.Tốc độ cực kì nhanh!Diệp Khinh Nhu hoàn toàn không kịp trốn tránh, thoáng chốc không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.Soạt!

Chương 92: C92: Sao có thể