Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 108: C108: Cầu xin anh thả tôi ra

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… "Lý Trạch Vũ, tôi sai rồi, cầu xin anh hãy buông tha cho tôi!""Anh thả tôi ra, đến khi tôi cưới Diệp Khuynh Thanh, sau này anh vẫn có thể tiếp tục ngoại tình với vợ tôi!""Cầu xin anh thả tôi ra!""Khu khụ khu... Khụ khụ..."Đầu lưỡi của heo nái l**m lên mặt Khương Như Phong.Rất rõ ràng là con heo nái này cũng ăn phải thứ gì đó đặc biệt!Dần dần, Khương Như Phong không nhận được lời đáp lại, mặt anh ta xám như tro tàn, mà hai mắt anh ta cũng bắt đầu phiếm hồng, ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía con heo nái."Ông đây không nhịn được!""Tao đâm chết mày..."Khương Như Phong hoàn toàn không kiểm soát được.Lúc này bên ngoài.Ba người Lý Trạch Vũ đứng bên ngoài hút thuốc.Cẩu Phú Quý nhìn thoáng qua căn phòng nhỏ hẹp, hắn tiếc hận nói: "Haiz, một hoàng hoa khuê heo* cứ như vậy bị chà đạp”*Chế từ hoàng hoa khuê nữ, ý chỉ những cô gái trẻ vẫn chưa lấy chồng.Vật Tương Vong cười ha ha: "Chỉ có thiếu gia mới nghĩ ra biện pháp lợi hại như vậy.""Cảm ơn đã khen."Lý Trạch Vũ không biết xấu hổ nói: "Trong hai người ai vào chụp ảnh đi, tôi muốn ngày mai tên kia được lên đầu đề."Nghe vậy, miệng Cẩu Phú Quý giật mạnh vài cái.Nếu ảnh chụp này bị tung ra ngoài, có lẽ Khương Như Phong sẽ muốn chết.Quả thật là đâm một phát vào tim!Lý Trạch Vũ sờ mũi, hắn hỏi hai người: "Có phải là tàn nhãn quá không?"Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong cùng gật đầu."Vậy làm mờ mặt heo nái đi, dù sao người ta vẫn là hoàng hoa khuê heo, chắc da mặt sẽ mỏng."Mẹ nó!Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong suýt ngã quy trên mặt đất.Hơn nửa tiếng sau, trong phòng dần không còn động tĩnh"Hu hu hưu..."Bỗng có tiếng khóc truyền ra.Là Khương Như Phong, anh ta khóc!"Cạch!"Cẩu Phú Quý mở cửa, lôi Khương Như Phong ra ngoài."Lý Trạch Vũ, tao sẽ nhớ kỹ mối thù hôm nay!" Ánh mắt Khương Như Phong hung dữ giống như muốn ăn thịt người.Anh ta nằm mơ cũng không ngờ rằng, có ngày bản thân sẽ xảy ra quan hệ với một con heo nái.Ghê tởm hơn chính là, lúc vừa mới hành động, ấy thế mà trong lòng anh ta lại sinh ra suy nghĩ lần sau còn muốn thử lại!Cho dù nguyên nhân là tại thuốc, nhưng anh ta vẫn cảm thấy rất ghê tởm!Mà kẻ đầu sỏ gây nên hết thảy, chính là tên chết tiệt trước mặt này."Có tin không ông đây sẽ khiến anh quỳ xuống cầu xin tôi trong một giây không?”Lý Trạch Vũ cười nghiền ngẫm, hắn nói."Cầu xin? Năm mơ đi!"

"Lý Trạch Vũ, tôi sai rồi, cầu xin anh hãy buông tha cho tôi!"

"Anh thả tôi ra, đến khi tôi cưới Diệp Khuynh Thanh, sau này anh vẫn có thể tiếp tục ngoại tình với vợ tôi!"

"Cầu xin anh thả tôi ra!"

"Khu khụ khu... Khụ khụ..."

Đầu lưỡi của heo nái l**m lên mặt Khương Như Phong.

Rất rõ ràng là con heo nái này cũng ăn phải thứ gì đó đặc biệt!

Dần dần, Khương Như Phong không nhận được lời đáp lại, mặt anh ta xám như tro tàn, mà hai mắt anh ta cũng bắt đầu phiếm hồng, ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía con heo nái.

"Ông đây không nhịn được!"

"Tao đâm chết mày..."

Khương Như Phong hoàn toàn không kiểm soát được.

Lúc này bên ngoài.

Ba người Lý Trạch Vũ đứng bên ngoài hút thuốc.

Cẩu Phú Quý nhìn thoáng qua căn phòng nhỏ hẹp, hắn tiếc hận nói: "Haiz, một hoàng hoa khuê heo* cứ như vậy bị chà đạp”

*Chế từ hoàng hoa khuê nữ, ý chỉ những cô gái trẻ vẫn chưa lấy chồng.

Vật Tương Vong cười ha ha: "Chỉ có thiếu gia mới nghĩ ra biện pháp lợi hại như vậy."

"Cảm ơn đã khen."

Lý Trạch Vũ không biết xấu hổ nói: "Trong hai người ai vào chụp ảnh đi, tôi muốn ngày mai tên kia được lên đầu đề."

Nghe vậy, miệng Cẩu Phú Quý giật mạnh vài cái.

Nếu ảnh chụp này bị tung ra ngoài, có lẽ Khương Như Phong sẽ muốn chết.

Quả thật là đâm một phát vào tim!

Lý Trạch Vũ sờ mũi, hắn hỏi hai người: "Có phải là tàn nhãn quá không?"

Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong cùng gật đầu.

"Vậy làm mờ mặt heo nái đi, dù sao người ta vẫn là hoàng hoa khuê heo, chắc da mặt sẽ mỏng."

Mẹ nó!

Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong suýt ngã quy trên mặt đất.

Hơn nửa tiếng sau, trong phòng dần không còn động tĩnh

"Hu hu hưu..."

Bỗng có tiếng khóc truyền ra.

Là Khương Như Phong, anh ta khóc!

"Cạch!"

Cẩu Phú Quý mở cửa, lôi Khương Như Phong ra ngoài.

"Lý Trạch Vũ, tao sẽ nhớ kỹ mối thù hôm nay!" Ánh mắt Khương Như Phong hung dữ giống như muốn ăn thịt người.

Anh ta nằm mơ cũng không ngờ rằng, có ngày bản thân sẽ xảy ra quan hệ với một con heo nái.

Ghê tởm hơn chính là, lúc vừa mới hành động, ấy thế mà trong lòng anh ta lại sinh ra suy nghĩ lần sau còn muốn thử lại!

Cho dù nguyên nhân là tại thuốc, nhưng anh ta vẫn cảm thấy rất ghê tởm!

Mà kẻ đầu sỏ gây nên hết thảy, chính là tên chết tiệt trước mặt này.

"Có tin không ông đây sẽ khiến anh quỳ xuống cầu xin tôi trong một giây không?”

Lý Trạch Vũ cười nghiền ngẫm, hắn nói.

"Cầu xin? Năm mơ đi!"

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… "Lý Trạch Vũ, tôi sai rồi, cầu xin anh hãy buông tha cho tôi!""Anh thả tôi ra, đến khi tôi cưới Diệp Khuynh Thanh, sau này anh vẫn có thể tiếp tục ngoại tình với vợ tôi!""Cầu xin anh thả tôi ra!""Khu khụ khu... Khụ khụ..."Đầu lưỡi của heo nái l**m lên mặt Khương Như Phong.Rất rõ ràng là con heo nái này cũng ăn phải thứ gì đó đặc biệt!Dần dần, Khương Như Phong không nhận được lời đáp lại, mặt anh ta xám như tro tàn, mà hai mắt anh ta cũng bắt đầu phiếm hồng, ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía con heo nái."Ông đây không nhịn được!""Tao đâm chết mày..."Khương Như Phong hoàn toàn không kiểm soát được.Lúc này bên ngoài.Ba người Lý Trạch Vũ đứng bên ngoài hút thuốc.Cẩu Phú Quý nhìn thoáng qua căn phòng nhỏ hẹp, hắn tiếc hận nói: "Haiz, một hoàng hoa khuê heo* cứ như vậy bị chà đạp”*Chế từ hoàng hoa khuê nữ, ý chỉ những cô gái trẻ vẫn chưa lấy chồng.Vật Tương Vong cười ha ha: "Chỉ có thiếu gia mới nghĩ ra biện pháp lợi hại như vậy.""Cảm ơn đã khen."Lý Trạch Vũ không biết xấu hổ nói: "Trong hai người ai vào chụp ảnh đi, tôi muốn ngày mai tên kia được lên đầu đề."Nghe vậy, miệng Cẩu Phú Quý giật mạnh vài cái.Nếu ảnh chụp này bị tung ra ngoài, có lẽ Khương Như Phong sẽ muốn chết.Quả thật là đâm một phát vào tim!Lý Trạch Vũ sờ mũi, hắn hỏi hai người: "Có phải là tàn nhãn quá không?"Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong cùng gật đầu."Vậy làm mờ mặt heo nái đi, dù sao người ta vẫn là hoàng hoa khuê heo, chắc da mặt sẽ mỏng."Mẹ nó!Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong suýt ngã quy trên mặt đất.Hơn nửa tiếng sau, trong phòng dần không còn động tĩnh"Hu hu hưu..."Bỗng có tiếng khóc truyền ra.Là Khương Như Phong, anh ta khóc!"Cạch!"Cẩu Phú Quý mở cửa, lôi Khương Như Phong ra ngoài."Lý Trạch Vũ, tao sẽ nhớ kỹ mối thù hôm nay!" Ánh mắt Khương Như Phong hung dữ giống như muốn ăn thịt người.Anh ta nằm mơ cũng không ngờ rằng, có ngày bản thân sẽ xảy ra quan hệ với một con heo nái.Ghê tởm hơn chính là, lúc vừa mới hành động, ấy thế mà trong lòng anh ta lại sinh ra suy nghĩ lần sau còn muốn thử lại!Cho dù nguyên nhân là tại thuốc, nhưng anh ta vẫn cảm thấy rất ghê tởm!Mà kẻ đầu sỏ gây nên hết thảy, chính là tên chết tiệt trước mặt này."Có tin không ông đây sẽ khiến anh quỳ xuống cầu xin tôi trong một giây không?”Lý Trạch Vũ cười nghiền ngẫm, hắn nói."Cầu xin? Năm mơ đi!"

Chương 108: C108: Cầu xin anh thả tôi ra