Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 114: C114: Diệp an bĩu môi

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Khương Chính Hoằng đứng bên cạnh nghiêm nghị nhắc nhở.Mặc dù nhà họ Diệp là phú hộ hàng đầu nhưng nhà họ Khương cũng là gia tộc lớn không thể khinh thường.Ông ta không muốn người khác nói nhà họ Khương trèo cao.Trong cuộc hôn nhân hôm nay, địa vị giữa đôi bên là bình đẳng!Khương Như Phong gật đầu, nói: "Cha yên tâm đi, con sẽ không để cha và ông nội thất vọng đâu."Cùng lúc đó, đoàn xe xa hoa của nhà họ Diệp sắp tới khách sạn Hoà Bình.Trong một chiếc Maybach màu bạc, Diệp An ngồi trên ghế phụ lái, ở hàng ghế phía sau là Diệp Khuynh Thành, Diệp Khinh Nhu và một quý bà sang trọng.Đó là bà Lưu Thu Yến - mẹ ruột Diệp Khuynh Thành."Con à, tươi tỉnh lên đi!"Thật ra Lưu Thu Yến cũng cảm thấy rất sầu não.Cùng là phái nữ, đương nhiên bà cũng có thể thấu hiểu tâm tình của con gái. Song, bà lại bất lực trong việc thay đổi số phận con mình."Mẹ, con ổn mà, mẹ đừng lo lắng."Diệp Khuynh Thành khế mỉm cười.Thấy con gái còn phải an ủi ngược lại, trong lòng Lưu Thu Yến càng khó chịu hơn, nước mắt như chực trào ra."Khóc gì mà khóc. Đây là ngày bục hỷ, em muốn làm mất mặt nhà họ Diệp ta hay sao?”Diệp An có chút không vui, trách cứ vợ.Lưu Thu Yến lập tức lau khô nước mắt, gắng gượng nở nụ cười."Anh cả, con gái sắp thành gia thất, người làm mẹ tất nhiên sẽ thấy đau lòng. Đàn ông các anh không hiểu được đâu!"Diệp Khinh Nhu hờn mát thay chị dâu.Diệp An bĩu môi, không nói nữa.Dù sao em gái nhỏ của ông cũng là người không sợ trời không sợ đất, dám hơn thua với bất cứ ai trong nhà, ôngkhông muốn tự chuốc thêm phiền phức vào người.Rất nhanh, đoàn xe dừng trước cửa lớn khách sạn Hoàn Bình.Người nhà họ Khương, đứng đầu là Khương Thượng Đức đã chực chờ từ lâu.Người đầu tiên xuống xe là Diệp Chính Bình. "Chào sui gial" "Chào sui gial"Khương Thượng Đức và Diệp Chính Bình cùng chào hỏi lẫn nhau, năm tay ra vẻ hữu hảo.Lúc này, Khương Như Phong cũng dẫn theo vài người nhà, đích thân nghênh đón xe cô dâu."Cạch!" Diệp Khinh Nhu mở cửa xe, bước xuống trước tiên. Sñh...Khương Như Phong lập tức đứng núi này trông núi nọ, không khỏi tơ tưởng nếu có thể húp được cả người "cô nhỏ" này thì tốt biết mấy.Nhận thấy ánh mắt bất hảo của đối phương, Diệp Khinh Nhu không khỏi cà khia."Cậu Khương, cảm giác ch*ch heo nái như thế nào vậy?"

Khương Chính Hoằng đứng bên cạnh nghiêm nghị nhắc nhở.

Mặc dù nhà họ Diệp là phú hộ hàng đầu nhưng nhà họ Khương cũng là gia tộc lớn không thể khinh thường.

Ông ta không muốn người khác nói nhà họ Khương trèo cao.

Trong cuộc hôn nhân hôm nay, địa vị giữa đôi bên là bình đẳng!

Khương Như Phong gật đầu, nói: "Cha yên tâm đi, con sẽ không để cha và ông nội thất vọng đâu."

Cùng lúc đó, đoàn xe xa hoa của nhà họ Diệp sắp tới khách sạn Hoà Bình.

Trong một chiếc Maybach màu bạc, Diệp An ngồi trên ghế phụ lái, ở hàng ghế phía sau là Diệp Khuynh Thành, Diệp Khinh Nhu và một quý bà sang trọng.

Đó là bà Lưu Thu Yến - mẹ ruột Diệp Khuynh Thành.

"Con à, tươi tỉnh lên đi!"

Thật ra Lưu Thu Yến cũng cảm thấy rất sầu não.

Cùng là phái nữ, đương nhiên bà cũng có thể thấu hiểu tâm tình của con gái. Song, bà lại bất lực trong việc thay đổi số phận con mình.

"Mẹ, con ổn mà, mẹ đừng lo lắng."

Diệp Khuynh Thành khế mỉm cười.

Thấy con gái còn phải an ủi ngược lại, trong lòng Lưu Thu Yến càng khó chịu hơn, nước mắt như chực trào ra.

"Khóc gì mà khóc. Đây là ngày bục hỷ, em muốn làm mất mặt nhà họ Diệp ta hay sao?”

Diệp An có chút không vui, trách cứ vợ.

Lưu Thu Yến lập tức lau khô nước mắt, gắng gượng nở nụ cười.

"Anh cả, con gái sắp thành gia thất, người làm mẹ tất nhiên sẽ thấy đau lòng. Đàn ông các anh không hiểu được đâu!"

Diệp Khinh Nhu hờn mát thay chị dâu.

Diệp An bĩu môi, không nói nữa.

Dù sao em gái nhỏ của ông cũng là người không sợ trời không sợ đất, dám hơn thua với bất cứ ai trong nhà, ông

không muốn tự chuốc thêm phiền phức vào người.

Rất nhanh, đoàn xe dừng trước cửa lớn khách sạn Hoàn Bình.

Người nhà họ Khương, đứng đầu là Khương Thượng Đức đã chực chờ từ lâu.

Người đầu tiên xuống xe là Diệp Chính Bình. "Chào sui gial" "Chào sui gial"

Khương Thượng Đức và Diệp Chính Bình cùng chào hỏi lẫn nhau, năm tay ra vẻ hữu hảo.

Lúc này, Khương Như Phong cũng dẫn theo vài người nhà, đích thân nghênh đón xe cô dâu.

"Cạch!" Diệp Khinh Nhu mở cửa xe, bước xuống trước tiên. Sñh...

Khương Như Phong lập tức đứng núi này trông núi nọ, không khỏi tơ tưởng nếu có thể húp được cả người "cô nhỏ" này thì tốt biết mấy.

Nhận thấy ánh mắt bất hảo của đối phương, Diệp Khinh Nhu không khỏi cà khia.

"Cậu Khương, cảm giác ch*ch heo nái như thế nào vậy?"

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Khương Chính Hoằng đứng bên cạnh nghiêm nghị nhắc nhở.Mặc dù nhà họ Diệp là phú hộ hàng đầu nhưng nhà họ Khương cũng là gia tộc lớn không thể khinh thường.Ông ta không muốn người khác nói nhà họ Khương trèo cao.Trong cuộc hôn nhân hôm nay, địa vị giữa đôi bên là bình đẳng!Khương Như Phong gật đầu, nói: "Cha yên tâm đi, con sẽ không để cha và ông nội thất vọng đâu."Cùng lúc đó, đoàn xe xa hoa của nhà họ Diệp sắp tới khách sạn Hoà Bình.Trong một chiếc Maybach màu bạc, Diệp An ngồi trên ghế phụ lái, ở hàng ghế phía sau là Diệp Khuynh Thành, Diệp Khinh Nhu và một quý bà sang trọng.Đó là bà Lưu Thu Yến - mẹ ruột Diệp Khuynh Thành."Con à, tươi tỉnh lên đi!"Thật ra Lưu Thu Yến cũng cảm thấy rất sầu não.Cùng là phái nữ, đương nhiên bà cũng có thể thấu hiểu tâm tình của con gái. Song, bà lại bất lực trong việc thay đổi số phận con mình."Mẹ, con ổn mà, mẹ đừng lo lắng."Diệp Khuynh Thành khế mỉm cười.Thấy con gái còn phải an ủi ngược lại, trong lòng Lưu Thu Yến càng khó chịu hơn, nước mắt như chực trào ra."Khóc gì mà khóc. Đây là ngày bục hỷ, em muốn làm mất mặt nhà họ Diệp ta hay sao?”Diệp An có chút không vui, trách cứ vợ.Lưu Thu Yến lập tức lau khô nước mắt, gắng gượng nở nụ cười."Anh cả, con gái sắp thành gia thất, người làm mẹ tất nhiên sẽ thấy đau lòng. Đàn ông các anh không hiểu được đâu!"Diệp Khinh Nhu hờn mát thay chị dâu.Diệp An bĩu môi, không nói nữa.Dù sao em gái nhỏ của ông cũng là người không sợ trời không sợ đất, dám hơn thua với bất cứ ai trong nhà, ôngkhông muốn tự chuốc thêm phiền phức vào người.Rất nhanh, đoàn xe dừng trước cửa lớn khách sạn Hoàn Bình.Người nhà họ Khương, đứng đầu là Khương Thượng Đức đã chực chờ từ lâu.Người đầu tiên xuống xe là Diệp Chính Bình. "Chào sui gial" "Chào sui gial"Khương Thượng Đức và Diệp Chính Bình cùng chào hỏi lẫn nhau, năm tay ra vẻ hữu hảo.Lúc này, Khương Như Phong cũng dẫn theo vài người nhà, đích thân nghênh đón xe cô dâu."Cạch!" Diệp Khinh Nhu mở cửa xe, bước xuống trước tiên. Sñh...Khương Như Phong lập tức đứng núi này trông núi nọ, không khỏi tơ tưởng nếu có thể húp được cả người "cô nhỏ" này thì tốt biết mấy.Nhận thấy ánh mắt bất hảo của đối phương, Diệp Khinh Nhu không khỏi cà khia."Cậu Khương, cảm giác ch*ch heo nái như thế nào vậy?"

Chương 114: C114: Diệp an bĩu môi