Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 125: C125: Quỷ chết đói đầu thai đấy à
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Câu này không hù chết người không thu tiền!Đang trong tình huống này, thế mà hắn còn thốt ra được mấy câu hổ báo như "ăn cơm trước đi".Quỷ chết đói đầu thai đấy à?Rất nhiều người đều đồng loại nhìn về phía Lý Trạch Vũ với ánh mắt xem thường.Thế nhưng thật ra, chỉ với một câu nhẹ bẫng của hắn, Lý Viễn Sơn vốn đang vô cùng tức giận lại nhanh chóng tỉnh táo lại."Ý kiến này cũng không tệ, ông đây cũng đang đói!"Lý Viễn Sơn vung tay lên, vô cùng ngang ngược nói: "Nhập tiệc!"Tất cả người nhà họ Khương đều giận mà không dám nói gì.Nếu như không phải kiêng dè thân phận của Lý Viễn Sơn, e rằng bọn sẽ đã khiến đối phương sống mãi với thời gian rồi!Đáng tiếc trên đời này không có nếu như!Diệp Chính Bình sợ Lý Viễn Sơn lại động tay động chân lần nữa, thế là bảo con trai đi nói nhà hàng bắt đầu mang thức ăn lên.Sao lại đột nhiên mở tiệc rồi?Vẻ mặt của tất cả khách mời đều ngơ ngác!Vốn vị trí trong bữa tiệc rượu đã được sắp xếp vừa đủ, thế nhưng không một ai có thể ngờ người nhà họ Lý lại đột nhiên tới đây, chỉ có thể vội vàng mang thêm một bàn nữa."Món bắp cải luộc này không tệ, vẫn giữ nguyên được vị!""Thiếu gia, món gan ngỗng này cũng thật mềm..."Tại hiện trường, chỉ có người mấy vị khách không mời mà đến nhà họ Lý động đũa, còn về phần những khách khá đều vẫn còn đang suy nghĩ không biết kết quả tiếp theo sẽ thế nào."Cha, chân của con đau quá, hay là đưa con tới bệnh viện trước đi!"Sắc mặt Khương Như Phong tái nhợt, có thể thấy anh ta đau đớn tới mức nào.Khương Chính Hoằng trợn mắt nhìn anh ta một cái, tức giận nói: "Hôm nay là ngày vui của con, chú rể là còn bỏ chạy là thế nào?"Lời này suýt nữa đã khiến Khương Như Phong tức ói máu.Tại hôn lễ của mình, bị người khác cắt đứt hai chân, cô dâu và người đàn ông khác còn mập mờ không rõ ràng!"Đôi nam nữ chết tiệt, ông đây sẽ không để các người sống yên!"Khương Như Phong thầm thề trong lòng.Khương Chính Hoằng cũng ngượng ngùng nhìn sang cha mình ở bên cạnh: "Cha, tiếp theo chúng ta nên làm gì?""Yên tâm, cha tự có sắp xếp."
Câu này không hù chết người không thu tiền!
Đang trong tình huống này, thế mà hắn còn thốt ra được mấy câu hổ báo như "ăn cơm trước đi".
Quỷ chết đói đầu thai đấy à?
Rất nhiều người đều đồng loại nhìn về phía Lý Trạch Vũ với ánh mắt xem thường.
Thế nhưng thật ra, chỉ với một câu nhẹ bẫng của hắn, Lý Viễn Sơn vốn đang vô cùng tức giận lại nhanh chóng tỉnh táo lại.
"Ý kiến này cũng không tệ, ông đây cũng đang đói!"
Lý Viễn Sơn vung tay lên, vô cùng ngang ngược nói: "Nhập tiệc!"
Tất cả người nhà họ Khương đều giận mà không dám nói gì.
Nếu như không phải kiêng dè thân phận của Lý Viễn Sơn, e rằng bọn sẽ đã khiến đối phương sống mãi với thời gian rồi!
Đáng tiếc trên đời này không có nếu như!
Diệp Chính Bình sợ Lý Viễn Sơn lại động tay động chân lần nữa, thế là bảo con trai đi nói nhà hàng bắt đầu mang thức ăn lên.
Sao lại đột nhiên mở tiệc rồi?
Vẻ mặt của tất cả khách mời đều ngơ ngác!
Vốn vị trí trong bữa tiệc rượu đã được sắp xếp vừa đủ, thế nhưng không một ai có thể ngờ người nhà họ Lý lại đột nhiên tới đây, chỉ có thể vội vàng mang thêm một bàn nữa.
"Món bắp cải luộc này không tệ, vẫn giữ nguyên được vị!"
"Thiếu gia, món gan ngỗng này cũng thật mềm..."
Tại hiện trường, chỉ có người mấy vị khách không mời mà đến nhà họ Lý động đũa, còn về phần những khách khá đều vẫn còn đang suy nghĩ không biết kết quả tiếp theo sẽ thế nào.
"Cha, chân của con đau quá, hay là đưa con tới bệnh viện trước đi!"
Sắc mặt Khương Như Phong tái nhợt, có thể thấy anh ta đau đớn tới mức nào.
Khương Chính Hoằng trợn mắt nhìn anh ta một cái, tức giận nói: "Hôm nay là ngày vui của con, chú rể là còn bỏ chạy là thế nào?"
Lời này suýt nữa đã khiến Khương Như Phong tức ói máu.
Tại hôn lễ của mình, bị người khác cắt đứt hai chân, cô dâu và người đàn ông khác còn mập mờ không rõ ràng!
"Đôi nam nữ chết tiệt, ông đây sẽ không để các người sống yên!"
Khương Như Phong thầm thề trong lòng.
Khương Chính Hoằng cũng ngượng ngùng nhìn sang cha mình ở bên cạnh: "Cha, tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
"Yên tâm, cha tự có sắp xếp."
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Câu này không hù chết người không thu tiền!Đang trong tình huống này, thế mà hắn còn thốt ra được mấy câu hổ báo như "ăn cơm trước đi".Quỷ chết đói đầu thai đấy à?Rất nhiều người đều đồng loại nhìn về phía Lý Trạch Vũ với ánh mắt xem thường.Thế nhưng thật ra, chỉ với một câu nhẹ bẫng của hắn, Lý Viễn Sơn vốn đang vô cùng tức giận lại nhanh chóng tỉnh táo lại."Ý kiến này cũng không tệ, ông đây cũng đang đói!"Lý Viễn Sơn vung tay lên, vô cùng ngang ngược nói: "Nhập tiệc!"Tất cả người nhà họ Khương đều giận mà không dám nói gì.Nếu như không phải kiêng dè thân phận của Lý Viễn Sơn, e rằng bọn sẽ đã khiến đối phương sống mãi với thời gian rồi!Đáng tiếc trên đời này không có nếu như!Diệp Chính Bình sợ Lý Viễn Sơn lại động tay động chân lần nữa, thế là bảo con trai đi nói nhà hàng bắt đầu mang thức ăn lên.Sao lại đột nhiên mở tiệc rồi?Vẻ mặt của tất cả khách mời đều ngơ ngác!Vốn vị trí trong bữa tiệc rượu đã được sắp xếp vừa đủ, thế nhưng không một ai có thể ngờ người nhà họ Lý lại đột nhiên tới đây, chỉ có thể vội vàng mang thêm một bàn nữa."Món bắp cải luộc này không tệ, vẫn giữ nguyên được vị!""Thiếu gia, món gan ngỗng này cũng thật mềm..."Tại hiện trường, chỉ có người mấy vị khách không mời mà đến nhà họ Lý động đũa, còn về phần những khách khá đều vẫn còn đang suy nghĩ không biết kết quả tiếp theo sẽ thế nào."Cha, chân của con đau quá, hay là đưa con tới bệnh viện trước đi!"Sắc mặt Khương Như Phong tái nhợt, có thể thấy anh ta đau đớn tới mức nào.Khương Chính Hoằng trợn mắt nhìn anh ta một cái, tức giận nói: "Hôm nay là ngày vui của con, chú rể là còn bỏ chạy là thế nào?"Lời này suýt nữa đã khiến Khương Như Phong tức ói máu.Tại hôn lễ của mình, bị người khác cắt đứt hai chân, cô dâu và người đàn ông khác còn mập mờ không rõ ràng!"Đôi nam nữ chết tiệt, ông đây sẽ không để các người sống yên!"Khương Như Phong thầm thề trong lòng.Khương Chính Hoằng cũng ngượng ngùng nhìn sang cha mình ở bên cạnh: "Cha, tiếp theo chúng ta nên làm gì?""Yên tâm, cha tự có sắp xếp."