Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 129: C129: Thằng nhóc thúi

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Hàng chục binh sĩ súng ống đầy đủ xông tới bao vây mười mấy tên vệ sĩ mặc đồ đen kia.Khương Chính Hoằng biến sắc, nói: "Cha, nơi này là Hoàng Thành, chúng ta không làm gì được nhà họ Lý, quân tử báo thù mười năm không muộn!"Mặc dù ông ta cũng rất tức giận, nhưng vẫn giữ một chút lý trí như cũ."Lý Định Quốc, ha ha ha..."Khương Thượng Đức giận quá thành cười nói: "Ngày tháng còn dài, các người cứ chờ xeml"Hiện thực bày ở trước mặt, ông không thể không cúi đầu, dứt lời ông vung tay lên, muốn dẫn người nhà rời đi.Trận thông gia hôm nay không thể tiến hành được nữa, ở lại lâu hơn sẽ chỉ khiến bản thân khó xử."Tôi đã cho các người đi chưa?”Giọng nói bá đạo của Lý Trạch Vũ vang lên."Thằng nhóc thúi, đủ rồi!"Lý Định Quốc nhắc nhở.Cho dù thế nào thì nhà họ Khương vẫn có địa vị vô cùng quan trọng ở nước Hạ, coi như muốn vặn ngã đối phương thì cũng không phải chuyện có thể làm được trong chốc lát.Như Giang Thượng Đức đã nói lúc trước, ngày tháng còn dài, cứ chờ xemlLý Trạch Vũ nói với giọng điệu lạnh lùng: "Nếu như các người muốn trả thù, tôi không phản đối, nhưng mà tôi phải nhắc nhở các người, tốt nhất đừng có dùng thủ đoạn hạ lưu, nếu không thì Phật Tổ cũng không phù hộ được các người đâu!""Hừ! Chúng ta đi..."Khương Thượng Đức vung tay lên, dẫn đầu chống quải trượng rời đi.Một đám người nhà họ Khương theo sát phía sau.Mà những người bạn kia của nhà họ Khương cũng cấp tốc rời đi, chỉ sợ đi chậm thì sẽ bị liên luy.Trong chớp mắt, số người trong khách sạn đã giảm đi hơn một nửa."Lão Diệp, hai anh em chúng ta lại uống thêm một ly nữa nhé?"Lý Viễn Sơn giơ bình rượu đề nghị."Uống thì uống, ai sợ ail"Nếu là đánh nhau thì Diệp Trung Đường còn phải né tránh ba phần, còn phương diện uống rượu này thì rõ ràng không thể chịu thua rồi.Hai người nâng ly cạn chén.Lúc này Diệp Chính Bình tiến lên khuyên nhủ: "Cha, người và chú Lý cũng không thể uống nữa, cơ thể rất quan trọng!""Nói dông nói dài, sao cha có thể không rõ cơ thể của mình được..."Lời còn chưa dứt, chỉ thấy bàn tay đang giơ chén rượu của Diệp Trung Đường dừng lại ở giữa không trung, ánh sáng đồng tử trở nên vô cùng ảm đạm."Này, này... Lão già ông có ý gì hả? Muốn cụng ly đúng không!"Lý Viễn Sơn là người đầu tiên nhận thấy có gì đó không ổn, lập tức đưa tay đỡ Diệp Trung Đường để phòng ngừa người té ngã xuống đất."Cha, người có khỏe không?"Diệp Chính Bình hoảng sợ nói: "Nhanh lên, gọi xe cứu thương!"

Hàng chục binh sĩ súng ống đầy đủ xông tới bao vây mười mấy tên vệ sĩ mặc đồ đen kia.

Khương Chính Hoằng biến sắc, nói: "Cha, nơi này là Hoàng Thành, chúng ta không làm gì được nhà họ Lý, quân tử báo thù mười năm không muộn!"

Mặc dù ông ta cũng rất tức giận, nhưng vẫn giữ một chút lý trí như cũ.

"Lý Định Quốc, ha ha ha..."

Khương Thượng Đức giận quá thành cười nói: "Ngày tháng còn dài, các người cứ chờ xeml"

Hiện thực bày ở trước mặt, ông không thể không cúi đầu, dứt lời ông vung tay lên, muốn dẫn người nhà rời đi.

Trận thông gia hôm nay không thể tiến hành được nữa, ở lại lâu hơn sẽ chỉ khiến bản thân khó xử.

"Tôi đã cho các người đi chưa?”

Giọng nói bá đạo của Lý Trạch Vũ vang lên.

"Thằng nhóc thúi, đủ rồi!"

Lý Định Quốc nhắc nhở.

Cho dù thế nào thì nhà họ Khương vẫn có địa vị vô cùng quan trọng ở nước Hạ, coi như muốn vặn ngã đối phương thì cũng không phải chuyện có thể làm được trong chốc lát.

Như Giang Thượng Đức đã nói lúc trước, ngày tháng còn dài, cứ chờ xeml

Lý Trạch Vũ nói với giọng điệu lạnh lùng: "Nếu như các người muốn trả thù, tôi không phản đối, nhưng mà tôi phải nhắc nhở các người, tốt nhất đừng có dùng thủ đoạn hạ lưu, nếu không thì Phật Tổ cũng không phù hộ được các người đâu!"

"Hừ! Chúng ta đi..."

Khương Thượng Đức vung tay lên, dẫn đầu chống quải trượng rời đi.

Một đám người nhà họ Khương theo sát phía sau.

Mà những người bạn kia của nhà họ Khương cũng cấp tốc rời đi, chỉ sợ đi chậm thì sẽ bị liên luy.

Trong chớp mắt, số người trong khách sạn đã giảm đi hơn một nửa.

"Lão Diệp, hai anh em chúng ta lại uống thêm một ly nữa nhé?"

Lý Viễn Sơn giơ bình rượu đề nghị.

"Uống thì uống, ai sợ ail"

Nếu là đánh nhau thì Diệp Trung Đường còn phải né tránh ba phần, còn phương diện uống rượu này thì rõ ràng không thể chịu thua rồi.

Hai người nâng ly cạn chén.

Lúc này Diệp Chính Bình tiến lên khuyên nhủ: "Cha, người và chú Lý cũng không thể uống nữa, cơ thể rất quan trọng!"

"Nói dông nói dài, sao cha có thể không rõ cơ thể của mình được..."

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy bàn tay đang giơ chén rượu của Diệp Trung Đường dừng lại ở giữa không trung, ánh sáng đồng tử trở nên vô cùng ảm đạm.

"Này, này... Lão già ông có ý gì hả? Muốn cụng ly đúng không!"

Lý Viễn Sơn là người đầu tiên nhận thấy có gì đó không ổn, lập tức đưa tay đỡ Diệp Trung Đường để phòng ngừa người té ngã xuống đất.

"Cha, người có khỏe không?"

Diệp Chính Bình hoảng sợ nói: "Nhanh lên, gọi xe cứu thương!"

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Hàng chục binh sĩ súng ống đầy đủ xông tới bao vây mười mấy tên vệ sĩ mặc đồ đen kia.Khương Chính Hoằng biến sắc, nói: "Cha, nơi này là Hoàng Thành, chúng ta không làm gì được nhà họ Lý, quân tử báo thù mười năm không muộn!"Mặc dù ông ta cũng rất tức giận, nhưng vẫn giữ một chút lý trí như cũ."Lý Định Quốc, ha ha ha..."Khương Thượng Đức giận quá thành cười nói: "Ngày tháng còn dài, các người cứ chờ xeml"Hiện thực bày ở trước mặt, ông không thể không cúi đầu, dứt lời ông vung tay lên, muốn dẫn người nhà rời đi.Trận thông gia hôm nay không thể tiến hành được nữa, ở lại lâu hơn sẽ chỉ khiến bản thân khó xử."Tôi đã cho các người đi chưa?”Giọng nói bá đạo của Lý Trạch Vũ vang lên."Thằng nhóc thúi, đủ rồi!"Lý Định Quốc nhắc nhở.Cho dù thế nào thì nhà họ Khương vẫn có địa vị vô cùng quan trọng ở nước Hạ, coi như muốn vặn ngã đối phương thì cũng không phải chuyện có thể làm được trong chốc lát.Như Giang Thượng Đức đã nói lúc trước, ngày tháng còn dài, cứ chờ xemlLý Trạch Vũ nói với giọng điệu lạnh lùng: "Nếu như các người muốn trả thù, tôi không phản đối, nhưng mà tôi phải nhắc nhở các người, tốt nhất đừng có dùng thủ đoạn hạ lưu, nếu không thì Phật Tổ cũng không phù hộ được các người đâu!""Hừ! Chúng ta đi..."Khương Thượng Đức vung tay lên, dẫn đầu chống quải trượng rời đi.Một đám người nhà họ Khương theo sát phía sau.Mà những người bạn kia của nhà họ Khương cũng cấp tốc rời đi, chỉ sợ đi chậm thì sẽ bị liên luy.Trong chớp mắt, số người trong khách sạn đã giảm đi hơn một nửa."Lão Diệp, hai anh em chúng ta lại uống thêm một ly nữa nhé?"Lý Viễn Sơn giơ bình rượu đề nghị."Uống thì uống, ai sợ ail"Nếu là đánh nhau thì Diệp Trung Đường còn phải né tránh ba phần, còn phương diện uống rượu này thì rõ ràng không thể chịu thua rồi.Hai người nâng ly cạn chén.Lúc này Diệp Chính Bình tiến lên khuyên nhủ: "Cha, người và chú Lý cũng không thể uống nữa, cơ thể rất quan trọng!""Nói dông nói dài, sao cha có thể không rõ cơ thể của mình được..."Lời còn chưa dứt, chỉ thấy bàn tay đang giơ chén rượu của Diệp Trung Đường dừng lại ở giữa không trung, ánh sáng đồng tử trở nên vô cùng ảm đạm."Này, này... Lão già ông có ý gì hả? Muốn cụng ly đúng không!"Lý Viễn Sơn là người đầu tiên nhận thấy có gì đó không ổn, lập tức đưa tay đỡ Diệp Trung Đường để phòng ngừa người té ngã xuống đất."Cha, người có khỏe không?"Diệp Chính Bình hoảng sợ nói: "Nhanh lên, gọi xe cứu thương!"

Chương 129: C129: Thằng nhóc thúi