Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 145: C145: Chỉ có tám phần
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Myhill cung kính chào.Lý Trạch Vũ liếc nhìn Trần Thanh Tuyết, nhưng đối phương lại cố tình quay đầu đi.Hình như cô gái nhỏ này vẫn còn xấu hổ.Lý Trạch Vũ không để ý mà hỏi thẳng: “Tiến triển ra sao rồi?"“Tất cả đều năm trong dự liệu của tôi, có điều...”Nói đến đây, giọng điệu của Myhill bỗng trở nên gay gắt: “Phong cách giao dịch sáng nay của đối phương đột nhiên thay đổi vo sáng nay, trở nên rất giống một đối thủ cũ của tôi.”Ừm?Lý Trạch Vũ biết rõ việc Myhill được mệnh danh là thần tài chính.Trên đời này chỉ có một kẻ duy nhất có thể khiến ông ta xem là đối thủ của mình, đó là Ngón tay vàng của phố Wall.Hafit!“Giả sử đối phương thực sự là đối thủ cũ của ông, ông có tự tin không?”Lý Trạch Vũ bình tĩnh hỏi.Myhill không dám khinh địch, thành thật nói: “Tôi và tên kia đừng đối đầu hơn mười lần, đôi bên có thắng có bại! Nhưng lần này có hội trùm sò Thatcher giúp đỡ nên tôi nắm được khoảng tám phần thắng!”Chỉ có tám phần?Lý Trạch Vũ nhíu mày, nói: “Vậy ông hãy đi xác nhận xem có đúng là tên già khốn kiếp Hafit kia hay không. Nếu đúng thì hãy thay tôi chuyển lời tới gã, bảo gã mau chóng cút khỏi nước Hại”“Đại đương gia!”Myhill trịnh trọng cầu khẩn: “Ngài có thể để tôi đấu với gã một lần nữa hay không!”Myhill già rồi, rất có thể đây là lần cuối cùng ông ta chạm trán với đối thủ cũ, vì vậy ông không muốn bỏ qua cơ hội này.Lý Trạch Vũ dường như thấu hiểu tâm tư của Myhill, cuối cùng hắn cũng đổi ý: “Tôi tin người chiến thẳng sau cùng sẽ là ông”“Cảm ơn đại đương gia!”Myhill bày tỏ sự cảm kích.Lý Trạch Vũ vốn định nói vài lời với Trần Thanh Tuyết, nhưng khi thấy đối phương có vẻ cố ý né tránh mình, hắn không muốn làm bản thân mất mặt, lại quay về bộ phận bảo vệ.“Trưởng bộ phận Lý, ngoài cửa có một mỹ nữ tuyệt thế nói muốn tìm ngài!”Vương Đại Khai vội vàng vọt thẳng vào trong.Mỹ nữ tuyệt thế?Lý Trạch Vũ ngẩn người.Cẩu Phú Quý khoác tay lên vai Vương Đại Khai, tò mò hỏi: “Tuyệt thế mỹ nữ thế nào? Hấp dẫn hơn cả tổng giám đốc Trần hả!”“Cẩu gia, mỹ nữ kia không thua kém tổng giám đốc Trần đâu!”Biểu cảm của Vương Đại Khai hệt như Trư Bát Giới!“Thiếu gia, vận đào hoa của anh lại tới rồi!”Vật Tương Vong nói với vẻ hâm mộ. Cùng lúc đó.Cửa bộ phận chứng khoán bị đẩy ra, Trần Thanh Dao vội vàng chạy vào trong.“Chị! Không xong rồi!”Trần Thanh Tuyết thấy em gái hoảng hết cả lên, vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì à? Có phải ông nội bị làm sao không?”“Không phải!” Trần Thanh Dao phủ nhận. Nghe vậy, Trần Thanh Tuyết thở phào nhẹ nhõm.Miễn là ông không làm sao thì chẳng có chuyện lớn nào. có thể làm cô bối rối.“Có một cô gái tới công ty ta!”Trần Thanh Dao nhíu mày, nói: “Hơn nữa còn là một cô gái vô cùng xinh đẹp!”Trần Thanh Tuyết rất tự tin vào dụng nhan của hai chị em cô. Song, khi nghe em gái cũng phải khen đối phương xinhđẹp, cô bỗng cảm thây hơi tò mò.Trần Thanh Dao đề nghị: “Chị, cô nàng kia đang ở dưới lầu, chị theo em xuống xem thử đi.”“Người ta xinh đẹp là chuyện của em à? Chị còn phải học. hỏi ông Myhill nữa!”Trần Thanh Tuyết từ chối.Trần Thanh Dao nhất quyết kéo cô đi cùng: “Cô gái kia đòi gặp anh rể, chị phải dè chừng chứ, cẩn thận không anh rể bị câu đi mất bây giờ!”Tìm Lý Trạch Vũ?Vẻ mặt Trần Thanh Tuyết bỗng trở nên rối rắm...
Myhill cung kính chào.
Lý Trạch Vũ liếc nhìn Trần Thanh Tuyết, nhưng đối phương lại cố tình quay đầu đi.
Hình như cô gái nhỏ này vẫn còn xấu hổ.
Lý Trạch Vũ không để ý mà hỏi thẳng: “Tiến triển ra sao rồi?"
“Tất cả đều năm trong dự liệu của tôi, có điều...”
Nói đến đây, giọng điệu của Myhill bỗng trở nên gay gắt: “Phong cách giao dịch sáng nay của đối phương đột nhiên thay đổi vo sáng nay, trở nên rất giống một đối thủ cũ của tôi.”
Ừm?
Lý Trạch Vũ biết rõ việc Myhill được mệnh danh là thần tài chính.
Trên đời này chỉ có một kẻ duy nhất có thể khiến ông ta xem là đối thủ của mình, đó là Ngón tay vàng của phố Wall.
Hafit!
“Giả sử đối phương thực sự là đối thủ cũ của ông, ông có tự tin không?”
Lý Trạch Vũ bình tĩnh hỏi.
Myhill không dám khinh địch, thành thật nói: “Tôi và tên kia đừng đối đầu hơn mười lần, đôi bên có thắng có bại! Nhưng lần này có hội trùm sò Thatcher giúp đỡ nên tôi nắm được khoảng tám phần thắng!”
Chỉ có tám phần?
Lý Trạch Vũ nhíu mày, nói: “Vậy ông hãy đi xác nhận xem có đúng là tên già khốn kiếp Hafit kia hay không. Nếu đúng thì hãy thay tôi chuyển lời tới gã, bảo gã mau chóng cút khỏi nước Hại”
“Đại đương gia!”
Myhill trịnh trọng cầu khẩn: “Ngài có thể để tôi đấu với gã một lần nữa hay không!”
Myhill già rồi, rất có thể đây là lần cuối cùng ông ta chạm trán với đối thủ cũ, vì vậy ông không muốn bỏ qua cơ hội này.
Lý Trạch Vũ dường như thấu hiểu tâm tư của Myhill, cuối cùng hắn cũng đổi ý: “Tôi tin người chiến thẳng sau cùng sẽ là ông”
“Cảm ơn đại đương gia!”
Myhill bày tỏ sự cảm kích.
Lý Trạch Vũ vốn định nói vài lời với Trần Thanh Tuyết, nhưng khi thấy đối phương có vẻ cố ý né tránh mình, hắn không muốn làm bản thân mất mặt, lại quay về bộ phận bảo vệ.
“Trưởng bộ phận Lý, ngoài cửa có một mỹ nữ tuyệt thế nói muốn tìm ngài!”
Vương Đại Khai vội vàng vọt thẳng vào trong.
Mỹ nữ tuyệt thế?
Lý Trạch Vũ ngẩn người.
Cẩu Phú Quý khoác tay lên vai Vương Đại Khai, tò mò hỏi: “Tuyệt thế mỹ nữ thế nào? Hấp dẫn hơn cả tổng giám đốc Trần hả!”
“Cẩu gia, mỹ nữ kia không thua kém tổng giám đốc Trần đâu!”
Biểu cảm của Vương Đại Khai hệt như Trư Bát Giới!
“Thiếu gia, vận đào hoa của anh lại tới rồi!”
Vật Tương Vong nói với vẻ hâm mộ. Cùng lúc đó.
Cửa bộ phận chứng khoán bị đẩy ra, Trần Thanh Dao vội vàng chạy vào trong.
“Chị! Không xong rồi!”
Trần Thanh Tuyết thấy em gái hoảng hết cả lên, vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì à? Có phải ông nội bị làm sao không?”
“Không phải!” Trần Thanh Dao phủ nhận. Nghe vậy, Trần Thanh Tuyết thở phào nhẹ nhõm.
Miễn là ông không làm sao thì chẳng có chuyện lớn nào. có thể làm cô bối rối.
“Có một cô gái tới công ty ta!”
Trần Thanh Dao nhíu mày, nói: “Hơn nữa còn là một cô gái vô cùng xinh đẹp!”
Trần Thanh Tuyết rất tự tin vào dụng nhan của hai chị em cô. Song, khi nghe em gái cũng phải khen đối phương xinh
đẹp, cô bỗng cảm thây hơi tò mò.
Trần Thanh Dao đề nghị: “Chị, cô nàng kia đang ở dưới lầu, chị theo em xuống xem thử đi.”
“Người ta xinh đẹp là chuyện của em à? Chị còn phải học. hỏi ông Myhill nữa!”
Trần Thanh Tuyết từ chối.
Trần Thanh Dao nhất quyết kéo cô đi cùng: “Cô gái kia đòi gặp anh rể, chị phải dè chừng chứ, cẩn thận không anh rể bị câu đi mất bây giờ!”
Tìm Lý Trạch Vũ?
Vẻ mặt Trần Thanh Tuyết bỗng trở nên rối rắm...
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Myhill cung kính chào.Lý Trạch Vũ liếc nhìn Trần Thanh Tuyết, nhưng đối phương lại cố tình quay đầu đi.Hình như cô gái nhỏ này vẫn còn xấu hổ.Lý Trạch Vũ không để ý mà hỏi thẳng: “Tiến triển ra sao rồi?"“Tất cả đều năm trong dự liệu của tôi, có điều...”Nói đến đây, giọng điệu của Myhill bỗng trở nên gay gắt: “Phong cách giao dịch sáng nay của đối phương đột nhiên thay đổi vo sáng nay, trở nên rất giống một đối thủ cũ của tôi.”Ừm?Lý Trạch Vũ biết rõ việc Myhill được mệnh danh là thần tài chính.Trên đời này chỉ có một kẻ duy nhất có thể khiến ông ta xem là đối thủ của mình, đó là Ngón tay vàng của phố Wall.Hafit!“Giả sử đối phương thực sự là đối thủ cũ của ông, ông có tự tin không?”Lý Trạch Vũ bình tĩnh hỏi.Myhill không dám khinh địch, thành thật nói: “Tôi và tên kia đừng đối đầu hơn mười lần, đôi bên có thắng có bại! Nhưng lần này có hội trùm sò Thatcher giúp đỡ nên tôi nắm được khoảng tám phần thắng!”Chỉ có tám phần?Lý Trạch Vũ nhíu mày, nói: “Vậy ông hãy đi xác nhận xem có đúng là tên già khốn kiếp Hafit kia hay không. Nếu đúng thì hãy thay tôi chuyển lời tới gã, bảo gã mau chóng cút khỏi nước Hại”“Đại đương gia!”Myhill trịnh trọng cầu khẩn: “Ngài có thể để tôi đấu với gã một lần nữa hay không!”Myhill già rồi, rất có thể đây là lần cuối cùng ông ta chạm trán với đối thủ cũ, vì vậy ông không muốn bỏ qua cơ hội này.Lý Trạch Vũ dường như thấu hiểu tâm tư của Myhill, cuối cùng hắn cũng đổi ý: “Tôi tin người chiến thẳng sau cùng sẽ là ông”“Cảm ơn đại đương gia!”Myhill bày tỏ sự cảm kích.Lý Trạch Vũ vốn định nói vài lời với Trần Thanh Tuyết, nhưng khi thấy đối phương có vẻ cố ý né tránh mình, hắn không muốn làm bản thân mất mặt, lại quay về bộ phận bảo vệ.“Trưởng bộ phận Lý, ngoài cửa có một mỹ nữ tuyệt thế nói muốn tìm ngài!”Vương Đại Khai vội vàng vọt thẳng vào trong.Mỹ nữ tuyệt thế?Lý Trạch Vũ ngẩn người.Cẩu Phú Quý khoác tay lên vai Vương Đại Khai, tò mò hỏi: “Tuyệt thế mỹ nữ thế nào? Hấp dẫn hơn cả tổng giám đốc Trần hả!”“Cẩu gia, mỹ nữ kia không thua kém tổng giám đốc Trần đâu!”Biểu cảm của Vương Đại Khai hệt như Trư Bát Giới!“Thiếu gia, vận đào hoa của anh lại tới rồi!”Vật Tương Vong nói với vẻ hâm mộ. Cùng lúc đó.Cửa bộ phận chứng khoán bị đẩy ra, Trần Thanh Dao vội vàng chạy vào trong.“Chị! Không xong rồi!”Trần Thanh Tuyết thấy em gái hoảng hết cả lên, vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì à? Có phải ông nội bị làm sao không?”“Không phải!” Trần Thanh Dao phủ nhận. Nghe vậy, Trần Thanh Tuyết thở phào nhẹ nhõm.Miễn là ông không làm sao thì chẳng có chuyện lớn nào. có thể làm cô bối rối.“Có một cô gái tới công ty ta!”Trần Thanh Dao nhíu mày, nói: “Hơn nữa còn là một cô gái vô cùng xinh đẹp!”Trần Thanh Tuyết rất tự tin vào dụng nhan của hai chị em cô. Song, khi nghe em gái cũng phải khen đối phương xinhđẹp, cô bỗng cảm thây hơi tò mò.Trần Thanh Dao đề nghị: “Chị, cô nàng kia đang ở dưới lầu, chị theo em xuống xem thử đi.”“Người ta xinh đẹp là chuyện của em à? Chị còn phải học. hỏi ông Myhill nữa!”Trần Thanh Tuyết từ chối.Trần Thanh Dao nhất quyết kéo cô đi cùng: “Cô gái kia đòi gặp anh rể, chị phải dè chừng chứ, cẩn thận không anh rể bị câu đi mất bây giờ!”Tìm Lý Trạch Vũ?Vẻ mặt Trần Thanh Tuyết bỗng trở nên rối rắm...