Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 147: C147: Ngại quá

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Vả lại, hắn cũng chẳng thích phải lựa chọn, chỉ trẻ con mới làm thế.“Khụ khụ”Lý Trạch Vũ hằng giọng, quay sang nhìn Diệp Khuynh Thành, hỏi: “Cô tìm tôi có việc gì à?”“Tôi tới nhờ anh là vì mong anh có thể giúp tôi một việc!”Diệp Khuynh Thành bày tỏ mục đích của mình: “Nghe nói ngài Myhill đang ở Khoa học kỹ thuật Vân Dương, tôi muốn học hỏi ông ấy một chút kiến thức về tài chính, anh có thể tiến cử tôi với ông ấy hay không?”“Ngại quá, ngài Myhill bận lắm!”Lý Trạch Vũ chưa kịp lên tiếng thì Trần Thanh Dao đứng cạnh đó đã cướp lời trước.“Dao Dao!”Trần Thanh Tuyết có phần không hài lòng trước sự thô lỗ của em gái mình.Trần Thanh Dao bĩu môi, không nói gì nữa.“Được”Lý Trạch Vũ đồng ý ngay.Ngoài mối quan hệ khó nói giữa hắn và Diệp Khuynh Thành, việc nhà họ Diệp công khai ủng hộ và đứng về phe nhà họ Lý cũng đủ làm cho hắn khó lòng từ chối thỉnh cầu nho. nhỏ này.“Cảm ơn!”Diệp Khuynh Thành cười.Nụ cười nghiêng nước nghiêng thành!Lý Trạch Vũ nhìn đến ngây dại.“Anh rể!”Trần Thanh Dao giận đến mức trừng mắt nhìn hẳn.Lý Trạch Vũ hoàn hồn, quay sang nhìn Trần Thanh Tuyết,“Cô ấy là bạn của tôi, phiền cô giới thiệu cô ấy với Myhill, tôi còn có việc phải đi trước!”“Anh rể, anh rể...”Thấy Lý Trạch Vũ bỏ đi, Trân Thanh Dao quạu đến mức dậm chân, nhưng ngay sau đó lại quay đầu quan sát Diệp Khuynh Thành, nói một cách khiêu khích: “Diệp tiểu thư phải không? Xin trân trọng giới thiệu cho cô biết, chị gái Trần Thanh Tuyết của tôi là vị hôn thê của Lý Trạch Vũ”“Thật ư? Chúc mừng!”Diệp Khuynh Thành thản nhiên mỉm cười.Ngoài mặt nhìn như không hề dao động hay sửng sốt, nhưng chỉ có cô mới có thể nhận ra trái tim mình nhói đau như bị người ta ngắt véo khi thốt lên hai chữ “chúc mừng” kia.Vừa đau vừa chua xót...Ở một bên khác.Ngay khi trở lại bộ phận bảo vệ, Lý Trạch Vũ đã nhận được tin Địa bảng tông sư Khương Mộ Bạch gửi chiến thư cho hắn.“Thiếu gia, tay Khương Mộ Bạch kia là con trai thứ hai của Khương Mộ Đức, thực lực rất đáng gờm, ngài có nằmchắc phần thắng hay không...

Vả lại, hắn cũng chẳng thích phải lựa chọn, chỉ trẻ con mới làm thế.

“Khụ khụ”

Lý Trạch Vũ hằng giọng, quay sang nhìn Diệp Khuynh Thành, hỏi: “Cô tìm tôi có việc gì à?”

“Tôi tới nhờ anh là vì mong anh có thể giúp tôi một việc!”

Diệp Khuynh Thành bày tỏ mục đích của mình: “Nghe nói ngài Myhill đang ở Khoa học kỹ thuật Vân Dương, tôi muốn học hỏi ông ấy một chút kiến thức về tài chính, anh có thể tiến cử tôi với ông ấy hay không?”

“Ngại quá, ngài Myhill bận lắm!”

Lý Trạch Vũ chưa kịp lên tiếng thì Trần Thanh Dao đứng cạnh đó đã cướp lời trước.

“Dao Dao!”

Trần Thanh Tuyết có phần không hài lòng trước sự thô lỗ của em gái mình.

Trần Thanh Dao bĩu môi, không nói gì nữa.

“Được”

Lý Trạch Vũ đồng ý ngay.

Ngoài mối quan hệ khó nói giữa hắn và Diệp Khuynh Thành, việc nhà họ Diệp công khai ủng hộ và đứng về phe nhà họ Lý cũng đủ làm cho hắn khó lòng từ chối thỉnh cầu nho. nhỏ này.

“Cảm ơn!”

Diệp Khuynh Thành cười.

Nụ cười nghiêng nước nghiêng thành!

Lý Trạch Vũ nhìn đến ngây dại.

“Anh rể!”

Trần Thanh Dao giận đến mức trừng mắt nhìn hẳn.

Lý Trạch Vũ hoàn hồn, quay sang nhìn Trần Thanh Tuyết,

“Cô ấy là bạn của tôi, phiền cô giới thiệu cô ấy với Myhill, tôi còn có việc phải đi trước!”

“Anh rể, anh rể...”

Thấy Lý Trạch Vũ bỏ đi, Trân Thanh Dao quạu đến mức dậm chân, nhưng ngay sau đó lại quay đầu quan sát Diệp Khuynh Thành, nói một cách khiêu khích: “Diệp tiểu thư phải không? Xin trân trọng giới thiệu cho cô biết, chị gái Trần Thanh Tuyết của tôi là vị hôn thê của Lý Trạch Vũ”

“Thật ư? Chúc mừng!”

Diệp Khuynh Thành thản nhiên mỉm cười.

Ngoài mặt nhìn như không hề dao động hay sửng sốt, nhưng chỉ có cô mới có thể nhận ra trái tim mình nhói đau như bị người ta ngắt véo khi thốt lên hai chữ “chúc mừng” kia.

Vừa đau vừa chua xót...

Ở một bên khác.

Ngay khi trở lại bộ phận bảo vệ, Lý Trạch Vũ đã nhận được tin Địa bảng tông sư Khương Mộ Bạch gửi chiến thư cho hắn.

“Thiếu gia, tay Khương Mộ Bạch kia là con trai thứ hai của Khương Mộ Đức, thực lực rất đáng gờm, ngài có nằm

chắc phần thắng hay không...

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Vả lại, hắn cũng chẳng thích phải lựa chọn, chỉ trẻ con mới làm thế.“Khụ khụ”Lý Trạch Vũ hằng giọng, quay sang nhìn Diệp Khuynh Thành, hỏi: “Cô tìm tôi có việc gì à?”“Tôi tới nhờ anh là vì mong anh có thể giúp tôi một việc!”Diệp Khuynh Thành bày tỏ mục đích của mình: “Nghe nói ngài Myhill đang ở Khoa học kỹ thuật Vân Dương, tôi muốn học hỏi ông ấy một chút kiến thức về tài chính, anh có thể tiến cử tôi với ông ấy hay không?”“Ngại quá, ngài Myhill bận lắm!”Lý Trạch Vũ chưa kịp lên tiếng thì Trần Thanh Dao đứng cạnh đó đã cướp lời trước.“Dao Dao!”Trần Thanh Tuyết có phần không hài lòng trước sự thô lỗ của em gái mình.Trần Thanh Dao bĩu môi, không nói gì nữa.“Được”Lý Trạch Vũ đồng ý ngay.Ngoài mối quan hệ khó nói giữa hắn và Diệp Khuynh Thành, việc nhà họ Diệp công khai ủng hộ và đứng về phe nhà họ Lý cũng đủ làm cho hắn khó lòng từ chối thỉnh cầu nho. nhỏ này.“Cảm ơn!”Diệp Khuynh Thành cười.Nụ cười nghiêng nước nghiêng thành!Lý Trạch Vũ nhìn đến ngây dại.“Anh rể!”Trần Thanh Dao giận đến mức trừng mắt nhìn hẳn.Lý Trạch Vũ hoàn hồn, quay sang nhìn Trần Thanh Tuyết,“Cô ấy là bạn của tôi, phiền cô giới thiệu cô ấy với Myhill, tôi còn có việc phải đi trước!”“Anh rể, anh rể...”Thấy Lý Trạch Vũ bỏ đi, Trân Thanh Dao quạu đến mức dậm chân, nhưng ngay sau đó lại quay đầu quan sát Diệp Khuynh Thành, nói một cách khiêu khích: “Diệp tiểu thư phải không? Xin trân trọng giới thiệu cho cô biết, chị gái Trần Thanh Tuyết của tôi là vị hôn thê của Lý Trạch Vũ”“Thật ư? Chúc mừng!”Diệp Khuynh Thành thản nhiên mỉm cười.Ngoài mặt nhìn như không hề dao động hay sửng sốt, nhưng chỉ có cô mới có thể nhận ra trái tim mình nhói đau như bị người ta ngắt véo khi thốt lên hai chữ “chúc mừng” kia.Vừa đau vừa chua xót...Ở một bên khác.Ngay khi trở lại bộ phận bảo vệ, Lý Trạch Vũ đã nhận được tin Địa bảng tông sư Khương Mộ Bạch gửi chiến thư cho hắn.“Thiếu gia, tay Khương Mộ Bạch kia là con trai thứ hai của Khương Mộ Đức, thực lực rất đáng gờm, ngài có nằmchắc phần thắng hay không...

Chương 147: C147: Ngại quá