Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 172: C172: Tiễn các người lên đường

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Thật ra, ngay từ lúc Myhill bày thế cờ khiến nhà họ Khương thâm hụt sáu trám tỷ thì cuộc chiến giữa hai đối thủ truyền kiếp đã phân định được thắng bại ròi.Tuy lúc đó nhà họ Khương rót xuống hố sâu nhưng bọn họ vẩn có chồ đặt chân.Ấy thế mà Haíìt lại bịa đặt rằng mình chỉ cần thêm ba trăm tỷ là có thể chuyển bại thành thẳng, dể dàng lùa cha con họ Khương vốn đang rối nhưtơvò vào bẫy.Cuối cùng, khoản thua lỗ chín trăm tỷ đã khiến đế chế thương nghiệp nhà họ Khương sụp đố hoàn toàn!Vĩnh viễn không có cơ hội trở mình…Sự xuất hiện của Haíìt làm cho Trần Thanh Tuyết và Diệp Khuynh Thành hiểu rằng cái kết của nhà họ Khương đã được định sẵn ngay từ khoảnh khắc bọn họ chọc tới Lý Trạch Vũ.Diệp Khuynh Thành nhìn Lý Trạch Vũ, biết bao cảm xúc rối ren trong lòng.Nếu không được tận mẩt chứng kiến tất cả mọi việc, cô có nằm mơ cũng không tin rằng tẽn cóng tử bột ham ăn chơi của ba năm trước lại cũng chính là con người không gì không làm được đang đứng trước mặt cô!“Myhill, chúc mừng chiến thắng của ông!”“Lần trước tòi dính bẩy của ông, lần này ỏng ngã vào bầy, hai ta hoà nhau!”Haíit và Myhill ôm nhau, thoải mái nở nụ cười trút bỏ mọi ân oán trước đó.“Quán Đế, nếu không còn chuyện gì khác thì tòi xin rời đi trước.”Haíit cấn thận dò hỏi.Lý Trạch Vũ gật đau, đồng ý: “Vất vả cho ông rồi, nếu có dịp tới đất nước xinh đẹp kia, chúng ta sẽ liên lạc lại với nhau.”“Xin chờ Quân Đế hạ cố đến chơi, đến khi ấy tôi nghĩ thủ đô hoa lệ sẽ càng trở nên náo nhiệt hơn nữa.”Haíit nói ra những lời xuất phát từ tận đáy lòng.Gã thật sự hoan nghênh Lý Trạch Vũ, nhưng gã hiếu đối phương là nhân vật không thích yên phận, dù đến bất cứ đâu thì nơi ấy cũng sẽ không yên tĩnh nối.Lý Trạch Vũ tỏ vẻ bất mãn: “Tôi nghi ngờ ông định bày trò chơi xấu tỏi.”“Không dám!”Haíit khẽ khom lưng.Lý Trạch Vũ vổ vai gã, nói: “Tôi còn chuyện khác cần xử lý, không thể đi tiễn ông, chúc ông lén đường thuận buồm xuôi gió.”“Đa tạ Quân Đế.”Haíit lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.Myhill ờ bên cạnh cũng lên tiếng: “Đại đương gia, tồi rất thích quốc gia thần bí như nước Hạ, tỏi có thế tiếp tục ở lại bên ngài hay không?”Lý Trạch Vũ thản nhiên nói: “Dù ông có muốn đi thì tòi cũng không chấp thuận đâu.”“A?”Myhill ngầm hiếu ý, hỏi: “Đại đương gia còn việc gì cần sai bảo?”“Hai ngày nữa óng sẽ bận đấy.”Lý Trạch Vũ cười ha hả.Lý Định Quốc đã nói cho hắn biết thông tin bẽn phía chính phủ muốn giúp đỡ Khoa học kỹ thuật Vân Dương thay thế nhà họ Khương, do vậy lúc này hắn rất cần nhân tài như Myhill.

Thật ra, ngay từ lúc Myhill bày thế cờ khiến nhà họ Khương thâm hụt sáu trám tỷ thì cuộc chiến giữa hai đối thủ truyền kiếp đã phân định được thắng bại ròi.

Tuy lúc đó nhà họ Khương rót xuống hố sâu nhưng bọn họ vẩn có chồ đặt chân.

Ấy thế mà Haíìt lại bịa đặt rằng mình chỉ cần thêm ba trăm tỷ là có thể chuyển bại thành thẳng, dể dàng lùa cha con họ Khương vốn đang rối nhưtơvò vào bẫy.

Cuối cùng, khoản thua lỗ chín trăm tỷ đã khiến đế chế thương nghiệp nhà họ Khương sụp đố hoàn toàn!

Vĩnh viễn không có cơ hội trở mình…

Sự xuất hiện của Haíìt làm cho Trần Thanh Tuyết và Diệp Khuynh Thành hiểu rằng cái kết của nhà họ Khương đã được định sẵn ngay từ khoảnh khắc bọn họ chọc tới Lý Trạch Vũ.

Diệp Khuynh Thành nhìn Lý Trạch Vũ, biết bao cảm xúc rối ren trong lòng.

Nếu không được tận mẩt chứng kiến tất cả mọi việc, cô có nằm mơ cũng không tin rằng tẽn cóng tử bột ham ăn chơi của ba năm trước lại cũng chính là con người không gì không làm được đang đứng trước mặt cô!

“Myhill, chúc mừng chiến thắng của ông!”

“Lần trước tòi dính bẩy của ông, lần này ỏng ngã vào bầy, hai ta hoà nhau!”

Haíit và Myhill ôm nhau, thoải mái nở nụ cười trút bỏ mọi ân oán trước đó.

“Quán Đế, nếu không còn chuyện gì khác thì tòi xin rời đi trước.”

Haíit cấn thận dò hỏi.

Lý Trạch Vũ gật đau, đồng ý: “Vất vả cho ông rồi, nếu có dịp tới đất nước xinh đẹp kia, chúng ta sẽ liên lạc lại với nhau.”

“Xin chờ Quân Đế hạ cố đến chơi, đến khi ấy tôi nghĩ thủ đô hoa lệ sẽ càng trở nên náo nhiệt hơn nữa.”

Haíit nói ra những lời xuất phát từ tận đáy lòng.

Gã thật sự hoan nghênh Lý Trạch Vũ, nhưng gã hiếu đối phương là nhân vật không thích yên phận, dù đến bất cứ đâu thì nơi ấy cũng sẽ không yên tĩnh nối.

Lý Trạch Vũ tỏ vẻ bất mãn: “Tôi nghi ngờ ông định bày trò chơi xấu tỏi.”

“Không dám!”

Haíit khẽ khom lưng.

Lý Trạch Vũ vổ vai gã, nói: “Tôi còn chuyện khác cần xử lý, không thể đi tiễn ông, chúc ông lén đường thuận buồm xuôi gió.”

“Đa tạ Quân Đế.”

Haíit lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Myhill ờ bên cạnh cũng lên tiếng: “Đại đương gia, tồi rất thích quốc gia thần bí như nước Hạ, tỏi có thế tiếp tục ở lại bên ngài hay không?”

Lý Trạch Vũ thản nhiên nói: “Dù ông có muốn đi thì tòi cũng không chấp thuận đâu.”

“A?”

Myhill ngầm hiếu ý, hỏi: “Đại đương gia còn việc gì cần sai bảo?”

“Hai ngày nữa óng sẽ bận đấy.”

Lý Trạch Vũ cười ha hả.

Lý Định Quốc đã nói cho hắn biết thông tin bẽn phía chính phủ muốn giúp đỡ Khoa học kỹ thuật Vân Dương thay thế nhà họ Khương, do vậy lúc này hắn rất cần nhân tài như Myhill.

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Thật ra, ngay từ lúc Myhill bày thế cờ khiến nhà họ Khương thâm hụt sáu trám tỷ thì cuộc chiến giữa hai đối thủ truyền kiếp đã phân định được thắng bại ròi.Tuy lúc đó nhà họ Khương rót xuống hố sâu nhưng bọn họ vẩn có chồ đặt chân.Ấy thế mà Haíìt lại bịa đặt rằng mình chỉ cần thêm ba trăm tỷ là có thể chuyển bại thành thẳng, dể dàng lùa cha con họ Khương vốn đang rối nhưtơvò vào bẫy.Cuối cùng, khoản thua lỗ chín trăm tỷ đã khiến đế chế thương nghiệp nhà họ Khương sụp đố hoàn toàn!Vĩnh viễn không có cơ hội trở mình…Sự xuất hiện của Haíìt làm cho Trần Thanh Tuyết và Diệp Khuynh Thành hiểu rằng cái kết của nhà họ Khương đã được định sẵn ngay từ khoảnh khắc bọn họ chọc tới Lý Trạch Vũ.Diệp Khuynh Thành nhìn Lý Trạch Vũ, biết bao cảm xúc rối ren trong lòng.Nếu không được tận mẩt chứng kiến tất cả mọi việc, cô có nằm mơ cũng không tin rằng tẽn cóng tử bột ham ăn chơi của ba năm trước lại cũng chính là con người không gì không làm được đang đứng trước mặt cô!“Myhill, chúc mừng chiến thắng của ông!”“Lần trước tòi dính bẩy của ông, lần này ỏng ngã vào bầy, hai ta hoà nhau!”Haíit và Myhill ôm nhau, thoải mái nở nụ cười trút bỏ mọi ân oán trước đó.“Quán Đế, nếu không còn chuyện gì khác thì tòi xin rời đi trước.”Haíit cấn thận dò hỏi.Lý Trạch Vũ gật đau, đồng ý: “Vất vả cho ông rồi, nếu có dịp tới đất nước xinh đẹp kia, chúng ta sẽ liên lạc lại với nhau.”“Xin chờ Quân Đế hạ cố đến chơi, đến khi ấy tôi nghĩ thủ đô hoa lệ sẽ càng trở nên náo nhiệt hơn nữa.”Haíit nói ra những lời xuất phát từ tận đáy lòng.Gã thật sự hoan nghênh Lý Trạch Vũ, nhưng gã hiếu đối phương là nhân vật không thích yên phận, dù đến bất cứ đâu thì nơi ấy cũng sẽ không yên tĩnh nối.Lý Trạch Vũ tỏ vẻ bất mãn: “Tôi nghi ngờ ông định bày trò chơi xấu tỏi.”“Không dám!”Haíit khẽ khom lưng.Lý Trạch Vũ vổ vai gã, nói: “Tôi còn chuyện khác cần xử lý, không thể đi tiễn ông, chúc ông lén đường thuận buồm xuôi gió.”“Đa tạ Quân Đế.”Haíit lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.Myhill ờ bên cạnh cũng lên tiếng: “Đại đương gia, tồi rất thích quốc gia thần bí như nước Hạ, tỏi có thế tiếp tục ở lại bên ngài hay không?”Lý Trạch Vũ thản nhiên nói: “Dù ông có muốn đi thì tòi cũng không chấp thuận đâu.”“A?”Myhill ngầm hiếu ý, hỏi: “Đại đương gia còn việc gì cần sai bảo?”“Hai ngày nữa óng sẽ bận đấy.”Lý Trạch Vũ cười ha hả.Lý Định Quốc đã nói cho hắn biết thông tin bẽn phía chính phủ muốn giúp đỡ Khoa học kỹ thuật Vân Dương thay thế nhà họ Khương, do vậy lúc này hắn rất cần nhân tài như Myhill.

Chương 172: C172: Tiễn các người lên đường