Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 174: C174: Vậy mày tới đây làm gì
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… “Cha, cha đừng vậy mà. Trước kia con đã chuyển khá nhiều tài sản ra nước ngoài, đủ để người nhà ta không phải lo cơm áo.”Mặc dù không cam lòng nhưng Khương Chính Hoằng thật sự không còn cách nào.Nếu thời gian có thế đảo ngược lại, ông ta có chết cũng không chọc tới nhà họ Lý.Tiếc là không có “nếu như!”“Mọi người đi đi, cha không đi cùng đâu.”Thái độ của Khương Thương Đức võ cùng kiên quyết!“Bịch!”“Cha, con van cha đấy!”Khương Chính Hoằng trực tiếp quỳ xuống, khấn cầu: “Không đi thì chúng ta sẽ không còn thời gian!”“Cha không đi!”Khương Thương Đức thở dài.Người ta thường nói lá rụng về cội, bởi vậy dù có chết thì ông ta cũng không muốn chết nơi tha hương.“Cha…”“Không muốn đi thì đừng đi nữa!”Khương Chính Hoằng chưa kịp nói dứt lời thì một giọng nói lạnh lùng đã truyền vào trong.Trong phút chốc, Khương Thượng Đức và Khương Chính Hoằng đều biến sắc.Bởi vì họ đã nhận ra chủ nhân của giọng nói kia!“Rầm!”Cửa lớn biệt thự bị đá văng bâng một cước.Lý Trạch Vũ chẩp hai tay sau lưng, bước từng bước lại gần.Mỗi khi hắn bước một bước, Khương Chính Hoằng lại câm thấy áp lực tăng lên gấp bội, cuối cùng sắc mặt trở nên tái nhợt.“Lý Trạch Vũ… Mày, mày muốn làm gì?”Khương Chính Hoằng khiếp đảm tột độ.Trái lại, Khương Thượng Đức vẫn làm bộ hung dữ, ánh mắt không hề che giấu nổi oán hặn: “Tén súc sinh, mày đến để cười lão phu ư?”“Cười cái đám kiến hòi như các người thì được gì?”Lý Trạch Vũ khinh bỉ ra mặt.“Vậy mày tới đây làm gì?”Khương Chính Hoằng nuốt nước bọt, nghiễm nhiên dán hai chữ “căng thẳng” lên mặt.Lý Trạch Vũ nhún vai, đáp: “Đương nhiên là tới đưa các người lên đường!”Nghe thế, Khương Chính Hoằng lập tức trở nên cảnh giác, nổi sợ trong lòng càng tãng lên vò số lần.“Mày muốn đuổi cùng giết tận sao? Ha ha ha, mày đừng quên nơi đây là nước Hạ, nhà họ Lý chúng mày không thể một tay che trời đàu!”Khương Thượng Đức cười ầm lên như kẻ tâm thần.Nhưng, ngay sau đó…Lý Trạch Vũ đủng đỉnh lấy ra một tập hồ sơ từ trong người.“Trong đây ghi lại tất cả những việc ác nhà họ Khương bọn òng tửng làm. Nếu còng dồn đống tội danh này lại, dù tru di cửu tộc nhà ông cũnq khõnq đủ đền tôi…”
“Cha, cha đừng vậy mà. Trước kia con đã chuyển khá nhiều tài sản ra nước ngoài, đủ để người nhà ta không phải lo cơm áo.”
Mặc dù không cam lòng nhưng Khương Chính Hoằng thật sự không còn cách nào.
Nếu thời gian có thế đảo ngược lại, ông ta có chết cũng không chọc tới nhà họ Lý.
Tiếc là không có “nếu như!”
“Mọi người đi đi, cha không đi cùng đâu.”
Thái độ của Khương Thương Đức võ cùng kiên quyết!
“Bịch!”
“Cha, con van cha đấy!”
Khương Chính Hoằng trực tiếp quỳ xuống, khấn cầu: “Không đi thì chúng ta sẽ không còn thời gian!”
“Cha không đi!”
Khương Thương Đức thở dài.
Người ta thường nói lá rụng về cội, bởi vậy dù có chết thì ông ta cũng không muốn chết nơi tha hương.
“Cha…”
“Không muốn đi thì đừng đi nữa!”
Khương Chính Hoằng chưa kịp nói dứt lời thì một giọng nói lạnh lùng đã truyền vào trong.
Trong phút chốc, Khương Thượng Đức và Khương Chính Hoằng đều biến sắc.
Bởi vì họ đã nhận ra chủ nhân của giọng nói kia!
“Rầm!”
Cửa lớn biệt thự bị đá văng bâng một cước.
Lý Trạch Vũ chẩp hai tay sau lưng, bước từng bước lại gần.
Mỗi khi hắn bước một bước, Khương Chính Hoằng lại câm thấy áp lực tăng lên gấp bội, cuối cùng sắc mặt trở nên tái nhợt.
“Lý Trạch Vũ… Mày, mày muốn làm gì?”
Khương Chính Hoằng khiếp đảm tột độ.
Trái lại, Khương Thượng Đức vẫn làm bộ hung dữ, ánh mắt không hề che giấu nổi oán hặn: “Tén súc sinh, mày đến để cười lão phu ư?”
“Cười cái đám kiến hòi như các người thì được gì?”
Lý Trạch Vũ khinh bỉ ra mặt.
“Vậy mày tới đây làm gì?”
Khương Chính Hoằng nuốt nước bọt, nghiễm nhiên dán hai chữ “căng thẳng” lên mặt.
Lý Trạch Vũ nhún vai, đáp: “Đương nhiên là tới đưa các người lên đường!”
Nghe thế, Khương Chính Hoằng lập tức trở nên cảnh giác, nổi sợ trong lòng càng tãng lên vò số lần.
“Mày muốn đuổi cùng giết tận sao? Ha ha ha, mày đừng quên nơi đây là nước Hạ, nhà họ Lý chúng mày không thể một tay che trời đàu!”
Khương Thượng Đức cười ầm lên như kẻ tâm thần.
Nhưng, ngay sau đó…
Lý Trạch Vũ đủng đỉnh lấy ra một tập hồ sơ từ trong người.
“Trong đây ghi lại tất cả những việc ác nhà họ Khương bọn òng tửng làm. Nếu còng dồn đống tội danh này lại, dù tru di cửu tộc nhà ông cũnq khõnq đủ đền tôi…”
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… “Cha, cha đừng vậy mà. Trước kia con đã chuyển khá nhiều tài sản ra nước ngoài, đủ để người nhà ta không phải lo cơm áo.”Mặc dù không cam lòng nhưng Khương Chính Hoằng thật sự không còn cách nào.Nếu thời gian có thế đảo ngược lại, ông ta có chết cũng không chọc tới nhà họ Lý.Tiếc là không có “nếu như!”“Mọi người đi đi, cha không đi cùng đâu.”Thái độ của Khương Thương Đức võ cùng kiên quyết!“Bịch!”“Cha, con van cha đấy!”Khương Chính Hoằng trực tiếp quỳ xuống, khấn cầu: “Không đi thì chúng ta sẽ không còn thời gian!”“Cha không đi!”Khương Thương Đức thở dài.Người ta thường nói lá rụng về cội, bởi vậy dù có chết thì ông ta cũng không muốn chết nơi tha hương.“Cha…”“Không muốn đi thì đừng đi nữa!”Khương Chính Hoằng chưa kịp nói dứt lời thì một giọng nói lạnh lùng đã truyền vào trong.Trong phút chốc, Khương Thượng Đức và Khương Chính Hoằng đều biến sắc.Bởi vì họ đã nhận ra chủ nhân của giọng nói kia!“Rầm!”Cửa lớn biệt thự bị đá văng bâng một cước.Lý Trạch Vũ chẩp hai tay sau lưng, bước từng bước lại gần.Mỗi khi hắn bước một bước, Khương Chính Hoằng lại câm thấy áp lực tăng lên gấp bội, cuối cùng sắc mặt trở nên tái nhợt.“Lý Trạch Vũ… Mày, mày muốn làm gì?”Khương Chính Hoằng khiếp đảm tột độ.Trái lại, Khương Thượng Đức vẫn làm bộ hung dữ, ánh mắt không hề che giấu nổi oán hặn: “Tén súc sinh, mày đến để cười lão phu ư?”“Cười cái đám kiến hòi như các người thì được gì?”Lý Trạch Vũ khinh bỉ ra mặt.“Vậy mày tới đây làm gì?”Khương Chính Hoằng nuốt nước bọt, nghiễm nhiên dán hai chữ “căng thẳng” lên mặt.Lý Trạch Vũ nhún vai, đáp: “Đương nhiên là tới đưa các người lên đường!”Nghe thế, Khương Chính Hoằng lập tức trở nên cảnh giác, nổi sợ trong lòng càng tãng lên vò số lần.“Mày muốn đuổi cùng giết tận sao? Ha ha ha, mày đừng quên nơi đây là nước Hạ, nhà họ Lý chúng mày không thể một tay che trời đàu!”Khương Thượng Đức cười ầm lên như kẻ tâm thần.Nhưng, ngay sau đó…Lý Trạch Vũ đủng đỉnh lấy ra một tập hồ sơ từ trong người.“Trong đây ghi lại tất cả những việc ác nhà họ Khương bọn òng tửng làm. Nếu còng dồn đống tội danh này lại, dù tru di cửu tộc nhà ông cũnq khõnq đủ đền tôi…”