Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 231: C231: Đấu võ à

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Ngọc Phượng Hoàng cau mày, quát một tiếng. Suy cho cùng thì Trương Bách Khâm cũng là con của Chưởng giáo đạo môm, đến đây làm khách của Tiểu Dao Cung, làm như thế thực sự có chút quá đáng."Sư tỷ yên tâm, ta tự biết chừng mực!"Lý Trạch Vũ quay sang nhìn Trương Bách Khâm, chất vấn: "Bọn tôi ức h**p cậu như thế nào?""Tôi mới cho cậu đi mà, chính cậu không chịu đi, đúng chứ?”"Sau đó cậu kêu đói, ông đây đã có lòng móc tiền túi ra mua bánh bao cho cậu!""Thằng ranh nhà cậu không cảm kích thì thôi, còn nói Tiêu Dao Cung bọn tôi khinh người quá đáng?Nói hết câu, Lý Trạch Vũ còn tỏ vẻ vô cùng đắng lòng, nói: "Con của Chưởng giáo đạo môn có thể vô lý như vậy sao? Con của chưởng giáo Đạo Môn là được coi trời bằng vung hả?"Trương Bách Khâm bị nói mát đến mức mặt mũi đỏ bừng. Song, dù không thể phản pháo nhưng anh ta nhất định không chịu anh chỗ bánh bao kia.Dù sao cũng chẳng ăn hết được!"Bây giờ tôi có thể đi không?"Trương Bách Khâm ngượng ngùng hỏi."Được chứ, chân mọc trên người cậu mà, con mẹ nó, cậu muốn đi thì ai cản nổi?"Lý Trạch Vũ làm như mình đang nhìn một thằng đần.Trương Bách Khâm tức đến mức toàn thân run rẩy, lập tức quay người bỏ đi.Anh ta sợ nếu còn ở lại đây thì mình sẽ tức đến mức chết trẻIBạch Tố Y nhìn theo bóng dáng đi xa của Trương Bách Khâm, thở phào một hơi thật mạnh."Sư đệ, tại sao vừa nấy đệ lại làm khó tên nhóc kia?"Ngọc Phượng Hoàng không khỏi hỏi ra sự hoài nghi trong lòng.Lý Trạch Vũ liếc nhìn Bạch Tố Y bằng ánh mắt ẩn chứa thâm ý, thản nhiên đáp: "ThỨ nhất là tên nhãi kia nhìn Tố Y bằng ánh mắt thèm muốn bỉ ổi. Nếu ta không dạy cho đối phương một bài học thì lần sau cậu ta sẽ tới Tiêu Dao Cung, trực tiếp cướp người đi!"Ngọc Phượng Hoàng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu được nguyên nhân.Lúc này, Bạch Tố Y mới biết bày ra tất cả chuyện này vì cô, cô không khỏi nhìn đối phương bằng ánh mắt cảm kích."Được rồi, Tố Y ở lại đây, những người khác lui ra ngoài cả đi""Vâng!"Chúng đệ tử tuân lệnh Ngọc Phượng Hoàng, lục tục rời khỏi Phượng đường."Sư tỷ, đại hội Võ đạo là gì?""Đấu võ à?""Nếu thắng thì có thưởng không!"Lý Trạch Vũ cầm thiệp mời lên, hỏi liên tiếp mấy vấn đề liền."Tố Y, con giải thích cho sư thúc đi.""Vâng!"Bạch Tố Y khom người hành lễ, chuẩn bị lên tiếng.Điện thoại trong túi Lý Trạch Vũ đột nhiên reo chuông, hắn phẩy tay ra hiệu cho Bạch Tố Y chờ, sau đó lấy điện thoại ra bấm."Lý Trạch Vũ, cậu có thể tới cứu tôi không..."Tiếng cầu cứu của Diệp Khinh Nhu vang lên từ đầu dây bên kia.

Ngọc Phượng Hoàng cau mày, quát một tiếng. Suy cho cùng thì Trương Bách Khâm cũng là con của Chưởng giáo đạo môm, đến đây làm khách của Tiểu Dao Cung, làm như thế thực sự có chút quá đáng.

"Sư tỷ yên tâm, ta tự biết chừng mực!"

Lý Trạch Vũ quay sang nhìn Trương Bách Khâm, chất vấn: "Bọn tôi ức h**p cậu như thế nào?"

"Tôi mới cho cậu đi mà, chính cậu không chịu đi, đúng chứ?”

"Sau đó cậu kêu đói, ông đây đã có lòng móc tiền túi ra mua bánh bao cho cậu!"

"Thằng ranh nhà cậu không cảm kích thì thôi, còn nói Tiêu Dao Cung bọn tôi khinh người quá đáng?

Nói hết câu, Lý Trạch Vũ còn tỏ vẻ vô cùng đắng lòng, nói: "Con của Chưởng giáo đạo môn có thể vô lý như vậy sao? Con của chưởng giáo Đạo Môn là được coi trời bằng vung hả?"

Trương Bách Khâm bị nói mát đến mức mặt mũi đỏ bừng. Song, dù không thể phản pháo nhưng anh ta nhất định không chịu anh chỗ bánh bao kia.

Dù sao cũng chẳng ăn hết được!

"Bây giờ tôi có thể đi không?"

Trương Bách Khâm ngượng ngùng hỏi.

"Được chứ, chân mọc trên người cậu mà, con mẹ nó, cậu muốn đi thì ai cản nổi?"

Lý Trạch Vũ làm như mình đang nhìn một thằng đần.

Trương Bách Khâm tức đến mức toàn thân run rẩy, lập tức quay người bỏ đi.

Anh ta sợ nếu còn ở lại đây thì mình sẽ tức đến mức chết trẻI

Bạch Tố Y nhìn theo bóng dáng đi xa của Trương Bách Khâm, thở phào một hơi thật mạnh.

"Sư đệ, tại sao vừa nấy đệ lại làm khó tên nhóc kia?"

Ngọc Phượng Hoàng không khỏi hỏi ra sự hoài nghi trong lòng.

Lý Trạch Vũ liếc nhìn Bạch Tố Y bằng ánh mắt ẩn chứa thâm ý, thản nhiên đáp: "ThỨ nhất là tên nhãi kia nhìn Tố Y bằng ánh mắt thèm muốn bỉ ổi. Nếu ta không dạy cho đối phương một bài học thì lần sau cậu ta sẽ tới Tiêu Dao Cung, trực tiếp cướp người đi!"

Ngọc Phượng Hoàng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu được nguyên nhân.

Lúc này, Bạch Tố Y mới biết bày ra tất cả chuyện này vì cô, cô không khỏi nhìn đối phương bằng ánh mắt cảm kích.

"Được rồi, Tố Y ở lại đây, những người khác lui ra ngoài cả đi"

"Vâng!"

Chúng đệ tử tuân lệnh Ngọc Phượng Hoàng, lục tục rời khỏi Phượng đường.

"Sư tỷ, đại hội Võ đạo là gì?"

"Đấu võ à?"

"Nếu thắng thì có thưởng không!"

Lý Trạch Vũ cầm thiệp mời lên, hỏi liên tiếp mấy vấn đề liền.

"Tố Y, con giải thích cho sư thúc đi."

"Vâng!"

Bạch Tố Y khom người hành lễ, chuẩn bị lên tiếng.

Điện thoại trong túi Lý Trạch Vũ đột nhiên reo chuông, hắn phẩy tay ra hiệu cho Bạch Tố Y chờ, sau đó lấy điện thoại ra bấm.

"Lý Trạch Vũ, cậu có thể tới cứu tôi không..."

Tiếng cầu cứu của Diệp Khinh Nhu vang lên từ đầu dây bên kia.

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Ngọc Phượng Hoàng cau mày, quát một tiếng. Suy cho cùng thì Trương Bách Khâm cũng là con của Chưởng giáo đạo môm, đến đây làm khách của Tiểu Dao Cung, làm như thế thực sự có chút quá đáng."Sư tỷ yên tâm, ta tự biết chừng mực!"Lý Trạch Vũ quay sang nhìn Trương Bách Khâm, chất vấn: "Bọn tôi ức h**p cậu như thế nào?""Tôi mới cho cậu đi mà, chính cậu không chịu đi, đúng chứ?”"Sau đó cậu kêu đói, ông đây đã có lòng móc tiền túi ra mua bánh bao cho cậu!""Thằng ranh nhà cậu không cảm kích thì thôi, còn nói Tiêu Dao Cung bọn tôi khinh người quá đáng?Nói hết câu, Lý Trạch Vũ còn tỏ vẻ vô cùng đắng lòng, nói: "Con của Chưởng giáo đạo môn có thể vô lý như vậy sao? Con của chưởng giáo Đạo Môn là được coi trời bằng vung hả?"Trương Bách Khâm bị nói mát đến mức mặt mũi đỏ bừng. Song, dù không thể phản pháo nhưng anh ta nhất định không chịu anh chỗ bánh bao kia.Dù sao cũng chẳng ăn hết được!"Bây giờ tôi có thể đi không?"Trương Bách Khâm ngượng ngùng hỏi."Được chứ, chân mọc trên người cậu mà, con mẹ nó, cậu muốn đi thì ai cản nổi?"Lý Trạch Vũ làm như mình đang nhìn một thằng đần.Trương Bách Khâm tức đến mức toàn thân run rẩy, lập tức quay người bỏ đi.Anh ta sợ nếu còn ở lại đây thì mình sẽ tức đến mức chết trẻIBạch Tố Y nhìn theo bóng dáng đi xa của Trương Bách Khâm, thở phào một hơi thật mạnh."Sư đệ, tại sao vừa nấy đệ lại làm khó tên nhóc kia?"Ngọc Phượng Hoàng không khỏi hỏi ra sự hoài nghi trong lòng.Lý Trạch Vũ liếc nhìn Bạch Tố Y bằng ánh mắt ẩn chứa thâm ý, thản nhiên đáp: "ThỨ nhất là tên nhãi kia nhìn Tố Y bằng ánh mắt thèm muốn bỉ ổi. Nếu ta không dạy cho đối phương một bài học thì lần sau cậu ta sẽ tới Tiêu Dao Cung, trực tiếp cướp người đi!"Ngọc Phượng Hoàng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu được nguyên nhân.Lúc này, Bạch Tố Y mới biết bày ra tất cả chuyện này vì cô, cô không khỏi nhìn đối phương bằng ánh mắt cảm kích."Được rồi, Tố Y ở lại đây, những người khác lui ra ngoài cả đi""Vâng!"Chúng đệ tử tuân lệnh Ngọc Phượng Hoàng, lục tục rời khỏi Phượng đường."Sư tỷ, đại hội Võ đạo là gì?""Đấu võ à?""Nếu thắng thì có thưởng không!"Lý Trạch Vũ cầm thiệp mời lên, hỏi liên tiếp mấy vấn đề liền."Tố Y, con giải thích cho sư thúc đi.""Vâng!"Bạch Tố Y khom người hành lễ, chuẩn bị lên tiếng.Điện thoại trong túi Lý Trạch Vũ đột nhiên reo chuông, hắn phẩy tay ra hiệu cho Bạch Tố Y chờ, sau đó lấy điện thoại ra bấm."Lý Trạch Vũ, cậu có thể tới cứu tôi không..."Tiếng cầu cứu của Diệp Khinh Nhu vang lên từ đầu dây bên kia.

Chương 231: C231: Đấu võ à