Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 248: C248: Chỉ trong phút chốc

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Tư Đồ Tiếu hời hợt nói: "Chỉ là xương cốt vỡ vụn mà thôi, trong tay lão phu có Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, bảo đảm cậu có thể đứng dậy lần nữa trong vòng ba tháng."Nghe được tin này, Tân Hạo Nhiên vô cùng kích động."Điều kiện tiên quyết là cậu phải trở thành đệ tử của lão phu!"Tư Đồ Tiếu bổ sung thêm một câu.Chỉ trong phút chốc, Tân Hạo Nhiên lập tức xìu xuống như cà tím phơi sương.Ước mơ của gã là đứng trên đỉnh kim tự tháp quyền lực, trở thành người thống trị vùng đất này nên gã không có chút hứng thú nào đối với luyện võ.Bởi vì trong mät gã, dù võ lực của một người có mạnh đến đâu thì có thể ra sao chứ?Quyền lực mới là vương đạo!"Khi thực lực của một người đạt đến một cảnh giới nhất định, người đó cũng có thể trở thành kẻ thống trị một phương."Dường như nhìn thấu suy nghĩ của gã, Tư Đồ Tiếu nhàn nhạt nói: "Giống như lão phu đây, lấy đầu của một Thượng tướng trong hơn nghìn quân dễ như trở bàn tay, cậu hiểu ý của lão phu chứ?”Tân Hạo Nhiên ngẩng đầu, nhìn qua có vẻ cái hiểu cáiTư Đồ Tiếu khẽ thở dài, nói: "Lão phu hỏi cậu, cậu có muốn báo thù không?"Hai chữ báo thù như một mũi kim đâm thẳng vào trong cơ thể của Tân Hạo Nhiên.Gã hận Lý Trạch Vũ, hận không thể băm văm đối phương, cuối cùng ngũ mã phanh thây đến chết.Bởi vì tất cả những gì gã phải chịu đều do Lý Trạch Vũ ban tặng!Cho nên mấy ngày qua đến nằm mơ gã cũng muốn trả thùiNhưng khi nghĩ rằng ngay cả Giang Mộ Bạch cũng chết trong tay đối phương, gã đành bất đắc dĩ từ bỏ ý nghĩ này."Chỉ cần cậu trở thành đệ tử của tôi, một ngày nào đó cậu sẽ trở thành cao thủ đệ nhất thiên hại"Tư Đồ Tiếu khẳng định bảo đảm nói. Cao thủ đệ nhất thiên hạt! Trong mắt Tần Hạo Nhiên dần tỏa ra ánh sáng vàng, gãnuốt nước miếng hỏi: "Ngài có biết thực lực của Lý Trạch Vũ không? Sau này tôi thật sự có thể đánh bại cậu ta chứ?”"Gần đây danh tiếng của thằng nhóc kia như sấm vang bên tai của lão phu, không thể không thừa nhận rằng thiên phú võ đạo của thằng nhóc kia thật sự rất quái dị!"Ngoài sự khâm phục, trên mặt Tư Đồ Tiếu còn lộ ra sự khinh thường: "Mặc dù lão phu chưa từng giao thủ qua với cậu ta nhưng lão phu có thể khẳng định thực lực của cậu ta cũng chỉ ở cảnh giới Võ Thánh, lão phu chỉ cần dùng một tay cũng có thể bóp ch ết cậu ta""Sư phụ ở trên, xin nhận ba lạy của Hạo Nhiên!" "Cộp, cộp, cộp...Tân Hạo Nhiên không chút do dự, dập đầu liên tiếp ba lần.Mặc dù không thích con đường võ đạo nhưng đây là cách duy nhất để gã có thể đứng dậy lần nữa, có cơ hội báo thù Lý Trạch Vũ.Cho dù không tình nguyện nhưng gã cũng không có cách nào từ chối.

Tư Đồ Tiếu hời hợt nói: "Chỉ là xương cốt vỡ vụn mà thôi, trong tay lão phu có Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, bảo đảm cậu có thể đứng dậy lần nữa trong vòng ba tháng."

Nghe được tin này, Tân Hạo Nhiên vô cùng kích động.

"Điều kiện tiên quyết là cậu phải trở thành đệ tử của lão phu!"

Tư Đồ Tiếu bổ sung thêm một câu.

Chỉ trong phút chốc, Tân Hạo Nhiên lập tức xìu xuống như cà tím phơi sương.

Ước mơ của gã là đứng trên đỉnh kim tự tháp quyền lực, trở thành người thống trị vùng đất này nên gã không có chút hứng thú nào đối với luyện võ.

Bởi vì trong mät gã, dù võ lực của một người có mạnh đến đâu thì có thể ra sao chứ?

Quyền lực mới là vương đạo!

"Khi thực lực của một người đạt đến một cảnh giới nhất định, người đó cũng có thể trở thành kẻ thống trị một phương."

Dường như nhìn thấu suy nghĩ của gã, Tư Đồ Tiếu nhàn nhạt nói: "Giống như lão phu đây, lấy đầu của một Thượng tướng trong hơn nghìn quân dễ như trở bàn tay, cậu hiểu ý của lão phu chứ?”

Tân Hạo Nhiên ngẩng đầu, nhìn qua có vẻ cái hiểu cái

Tư Đồ Tiếu khẽ thở dài, nói: "Lão phu hỏi cậu, cậu có muốn báo thù không?"

Hai chữ báo thù như một mũi kim đâm thẳng vào trong cơ thể của Tân Hạo Nhiên.

Gã hận Lý Trạch Vũ, hận không thể băm văm đối phương, cuối cùng ngũ mã phanh thây đến chết.

Bởi vì tất cả những gì gã phải chịu đều do Lý Trạch Vũ ban tặng!

Cho nên mấy ngày qua đến nằm mơ gã cũng muốn trả thùi

Nhưng khi nghĩ rằng ngay cả Giang Mộ Bạch cũng chết trong tay đối phương, gã đành bất đắc dĩ từ bỏ ý nghĩ này.

"Chỉ cần cậu trở thành đệ tử của tôi, một ngày nào đó cậu sẽ trở thành cao thủ đệ nhất thiên hại"

Tư Đồ Tiếu khẳng định bảo đảm nói. Cao thủ đệ nhất thiên hạt! Trong mắt Tần Hạo Nhiên dần tỏa ra ánh sáng vàng, gã

nuốt nước miếng hỏi: "Ngài có biết thực lực của Lý Trạch Vũ không? Sau này tôi thật sự có thể đánh bại cậu ta chứ?”

"Gần đây danh tiếng của thằng nhóc kia như sấm vang bên tai của lão phu, không thể không thừa nhận rằng thiên phú võ đạo của thằng nhóc kia thật sự rất quái dị!"

Ngoài sự khâm phục, trên mặt Tư Đồ Tiếu còn lộ ra sự khinh thường: "Mặc dù lão phu chưa từng giao thủ qua với cậu ta nhưng lão phu có thể khẳng định thực lực của cậu ta cũng chỉ ở cảnh giới Võ Thánh, lão phu chỉ cần dùng một tay cũng có thể bóp ch ết cậu ta"

"Sư phụ ở trên, xin nhận ba lạy của Hạo Nhiên!" "Cộp, cộp, cộp...

Tân Hạo Nhiên không chút do dự, dập đầu liên tiếp ba lần.

Mặc dù không thích con đường võ đạo nhưng đây là cách duy nhất để gã có thể đứng dậy lần nữa, có cơ hội báo thù Lý Trạch Vũ.

Cho dù không tình nguyện nhưng gã cũng không có cách nào từ chối.

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Tư Đồ Tiếu hời hợt nói: "Chỉ là xương cốt vỡ vụn mà thôi, trong tay lão phu có Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, bảo đảm cậu có thể đứng dậy lần nữa trong vòng ba tháng."Nghe được tin này, Tân Hạo Nhiên vô cùng kích động."Điều kiện tiên quyết là cậu phải trở thành đệ tử của lão phu!"Tư Đồ Tiếu bổ sung thêm một câu.Chỉ trong phút chốc, Tân Hạo Nhiên lập tức xìu xuống như cà tím phơi sương.Ước mơ của gã là đứng trên đỉnh kim tự tháp quyền lực, trở thành người thống trị vùng đất này nên gã không có chút hứng thú nào đối với luyện võ.Bởi vì trong mät gã, dù võ lực của một người có mạnh đến đâu thì có thể ra sao chứ?Quyền lực mới là vương đạo!"Khi thực lực của một người đạt đến một cảnh giới nhất định, người đó cũng có thể trở thành kẻ thống trị một phương."Dường như nhìn thấu suy nghĩ của gã, Tư Đồ Tiếu nhàn nhạt nói: "Giống như lão phu đây, lấy đầu của một Thượng tướng trong hơn nghìn quân dễ như trở bàn tay, cậu hiểu ý của lão phu chứ?”Tân Hạo Nhiên ngẩng đầu, nhìn qua có vẻ cái hiểu cáiTư Đồ Tiếu khẽ thở dài, nói: "Lão phu hỏi cậu, cậu có muốn báo thù không?"Hai chữ báo thù như một mũi kim đâm thẳng vào trong cơ thể của Tân Hạo Nhiên.Gã hận Lý Trạch Vũ, hận không thể băm văm đối phương, cuối cùng ngũ mã phanh thây đến chết.Bởi vì tất cả những gì gã phải chịu đều do Lý Trạch Vũ ban tặng!Cho nên mấy ngày qua đến nằm mơ gã cũng muốn trả thùiNhưng khi nghĩ rằng ngay cả Giang Mộ Bạch cũng chết trong tay đối phương, gã đành bất đắc dĩ từ bỏ ý nghĩ này."Chỉ cần cậu trở thành đệ tử của tôi, một ngày nào đó cậu sẽ trở thành cao thủ đệ nhất thiên hại"Tư Đồ Tiếu khẳng định bảo đảm nói. Cao thủ đệ nhất thiên hạt! Trong mắt Tần Hạo Nhiên dần tỏa ra ánh sáng vàng, gãnuốt nước miếng hỏi: "Ngài có biết thực lực của Lý Trạch Vũ không? Sau này tôi thật sự có thể đánh bại cậu ta chứ?”"Gần đây danh tiếng của thằng nhóc kia như sấm vang bên tai của lão phu, không thể không thừa nhận rằng thiên phú võ đạo của thằng nhóc kia thật sự rất quái dị!"Ngoài sự khâm phục, trên mặt Tư Đồ Tiếu còn lộ ra sự khinh thường: "Mặc dù lão phu chưa từng giao thủ qua với cậu ta nhưng lão phu có thể khẳng định thực lực của cậu ta cũng chỉ ở cảnh giới Võ Thánh, lão phu chỉ cần dùng một tay cũng có thể bóp ch ết cậu ta""Sư phụ ở trên, xin nhận ba lạy của Hạo Nhiên!" "Cộp, cộp, cộp...Tân Hạo Nhiên không chút do dự, dập đầu liên tiếp ba lần.Mặc dù không thích con đường võ đạo nhưng đây là cách duy nhất để gã có thể đứng dậy lần nữa, có cơ hội báo thù Lý Trạch Vũ.Cho dù không tình nguyện nhưng gã cũng không có cách nào từ chối.

Chương 248: C248: Chỉ trong phút chốc