Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 257: C257: Anh ta vừa rời đi

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Tiếng súng vang lên, câu xin tha cũng đột nhiên im bặt.Tất cả các tướng lĩnh có mặt đều nơm nớp lo sợ."Các người thất thần làm gì? Còn không mau làm theo lệnh của Tướng quân Chachai đi! Hay là các người cũng muốn ăn đậu phông?”Haru gân cổ hét to."À... vâng!""Vâng!"Lập tức có người đi truyền lệnh.Lúc này Haru mới hài lòng gật đầu, sau đó ra lệnh tiếp: "Các người ở lại đây canh chừng cho tốt, bản tướng quân đi ăn khuya, lát nữa sẽ quay lại!"Sau đó, anh ta rời khỏi sở chỉ huy.Anh ta vừa rời đi, mấy vị tướng lĩnh lập tức vây lại một chỗ."Các người có thấy tối nay tướng quân Haru có chút khác thường không?""Đâu chỉ không bình thường, mà còn giống như một người hoàn toàn khác!""Ài, dù thế nào đi nữa chúng ta chỉ cần nghe lời là được, ngàn lần đừng để bị băn chết như nhị tướng quân..."Mấy người tụ tập lại châu đầu ghé tai thì thầm. Ở đầu bên kia, Haru vừa rời sở chỉ huy vội rẽ trái rẽ phải, thừa dịp không ai chú ý thì leo lên một chiếc xe việt dã quân dụng."Rừm rừm!"Haru một tay khởi động xe, tay kia xé bỏ lớp mặt nạ da người trên mặt xuống.Hiển nhiên, Haru này đã bị người ta giả mạo.Và người giả mạo này còn có thể là ai khác ngoài Lý đại đương gia?Cùng lúc đó. Mấy trăm ngàn quân của nước Thần Tam bắt đầu rút lui khỏi khỏi giao tranh, dần dần chia thành hai đội lớn đồng thờihướng về phía bắc và phía tây.Mà đám lính đánh thuê đang giao tranh với bọn họ cũng không truy đuổi theo.Hai bên dường như vô cùng ăn ý lạ thường! Hơn mười phút sau."Bùm bùm bùm!""Bùm bùm bùm..."Tình thế vừa mới bình tĩnh lại một lần nữa bị phá vỡ bởi tiếng lửa đạn."Ạ!"Ngay sau đó là vô số tiếng r3n rỉ vang lên.Sở chỉ huy nước Thần Tam nhận được tin tức.Binh lính của họ tuân theo mệnh lệnh tiến về hướng bắc và hướng tây, nhưng mới vừa tiến vào chiến tuyến chính không bao lâu đã gặp mai phục.Trên mặt đất đã chôn sẵn vô số bom hẹn giờ, ngắn ngủi chỉ trong vòng nửa phút bọn họ đã chết ít nhất trắm nghìn người!Tin tức này lập tức khiến tất cả các tướng lĩnh khiếp sợ giật mình.Rốt cuộc, trăm nghìn người chết chứ không phải mười người!Làm sao bọn họ có thể gánh nổi hậu quả này chứ? "Đều là lỗi của tướng quân Haru, là anh ta hạ lệnh!"

Tiếng súng vang lên, câu xin tha cũng đột nhiên im bặt.

Tất cả các tướng lĩnh có mặt đều nơm nớp lo sợ.

"Các người thất thần làm gì? Còn không mau làm theo lệnh của Tướng quân Chachai đi! Hay là các người cũng muốn ăn đậu phông?”

Haru gân cổ hét to.

"À... vâng!"

"Vâng!"

Lập tức có người đi truyền lệnh.

Lúc này Haru mới hài lòng gật đầu, sau đó ra lệnh tiếp: "Các người ở lại đây canh chừng cho tốt, bản tướng quân đi ăn khuya, lát nữa sẽ quay lại!"

Sau đó, anh ta rời khỏi sở chỉ huy.

Anh ta vừa rời đi, mấy vị tướng lĩnh lập tức vây lại một chỗ.

"Các người có thấy tối nay tướng quân Haru có chút khác thường không?"

"Đâu chỉ không bình thường, mà còn giống như một người hoàn toàn khác!"

"Ài, dù thế nào đi nữa chúng ta chỉ cần nghe lời là được, ngàn lần đừng để bị băn chết như nhị tướng quân..."

Mấy người tụ tập lại châu đầu ghé tai thì thầm. Ở đầu bên kia, Haru vừa rời sở chỉ huy vội rẽ trái rẽ phải, thừa dịp không ai chú ý thì leo lên một chiếc xe việt dã quân dụng.

"Rừm rừm!"

Haru một tay khởi động xe, tay kia xé bỏ lớp mặt nạ da người trên mặt xuống.

Hiển nhiên, Haru này đã bị người ta giả mạo.

Và người giả mạo này còn có thể là ai khác ngoài Lý đại đương gia?

Cùng lúc đó. Mấy trăm ngàn quân của nước Thần Tam bắt đầu rút lui khỏi khỏi giao tranh, dần dần chia thành hai đội lớn đồng thời

hướng về phía bắc và phía tây.

Mà đám lính đánh thuê đang giao tranh với bọn họ cũng không truy đuổi theo.

Hai bên dường như vô cùng ăn ý lạ thường! Hơn mười phút sau.

"Bùm bùm bùm!"

"Bùm bùm bùm..."

Tình thế vừa mới bình tĩnh lại một lần nữa bị phá vỡ bởi tiếng lửa đạn.

"Ạ!"

Ngay sau đó là vô số tiếng r3n rỉ vang lên.

Sở chỉ huy nước Thần Tam nhận được tin tức.

Binh lính của họ tuân theo mệnh lệnh tiến về hướng bắc và hướng tây, nhưng mới vừa tiến vào chiến tuyến chính không bao lâu đã gặp mai phục.

Trên mặt đất đã chôn sẵn vô số bom hẹn giờ, ngắn ngủi chỉ trong vòng nửa phút bọn họ đã chết ít nhất trắm nghìn người!

Tin tức này lập tức khiến tất cả các tướng lĩnh khiếp sợ giật mình.

Rốt cuộc, trăm nghìn người chết chứ không phải mười người!

Làm sao bọn họ có thể gánh nổi hậu quả này chứ? "Đều là lỗi của tướng quân Haru, là anh ta hạ lệnh!"

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Tiếng súng vang lên, câu xin tha cũng đột nhiên im bặt.Tất cả các tướng lĩnh có mặt đều nơm nớp lo sợ."Các người thất thần làm gì? Còn không mau làm theo lệnh của Tướng quân Chachai đi! Hay là các người cũng muốn ăn đậu phông?”Haru gân cổ hét to."À... vâng!""Vâng!"Lập tức có người đi truyền lệnh.Lúc này Haru mới hài lòng gật đầu, sau đó ra lệnh tiếp: "Các người ở lại đây canh chừng cho tốt, bản tướng quân đi ăn khuya, lát nữa sẽ quay lại!"Sau đó, anh ta rời khỏi sở chỉ huy.Anh ta vừa rời đi, mấy vị tướng lĩnh lập tức vây lại một chỗ."Các người có thấy tối nay tướng quân Haru có chút khác thường không?""Đâu chỉ không bình thường, mà còn giống như một người hoàn toàn khác!""Ài, dù thế nào đi nữa chúng ta chỉ cần nghe lời là được, ngàn lần đừng để bị băn chết như nhị tướng quân..."Mấy người tụ tập lại châu đầu ghé tai thì thầm. Ở đầu bên kia, Haru vừa rời sở chỉ huy vội rẽ trái rẽ phải, thừa dịp không ai chú ý thì leo lên một chiếc xe việt dã quân dụng."Rừm rừm!"Haru một tay khởi động xe, tay kia xé bỏ lớp mặt nạ da người trên mặt xuống.Hiển nhiên, Haru này đã bị người ta giả mạo.Và người giả mạo này còn có thể là ai khác ngoài Lý đại đương gia?Cùng lúc đó. Mấy trăm ngàn quân của nước Thần Tam bắt đầu rút lui khỏi khỏi giao tranh, dần dần chia thành hai đội lớn đồng thờihướng về phía bắc và phía tây.Mà đám lính đánh thuê đang giao tranh với bọn họ cũng không truy đuổi theo.Hai bên dường như vô cùng ăn ý lạ thường! Hơn mười phút sau."Bùm bùm bùm!""Bùm bùm bùm..."Tình thế vừa mới bình tĩnh lại một lần nữa bị phá vỡ bởi tiếng lửa đạn."Ạ!"Ngay sau đó là vô số tiếng r3n rỉ vang lên.Sở chỉ huy nước Thần Tam nhận được tin tức.Binh lính của họ tuân theo mệnh lệnh tiến về hướng bắc và hướng tây, nhưng mới vừa tiến vào chiến tuyến chính không bao lâu đã gặp mai phục.Trên mặt đất đã chôn sẵn vô số bom hẹn giờ, ngắn ngủi chỉ trong vòng nửa phút bọn họ đã chết ít nhất trắm nghìn người!Tin tức này lập tức khiến tất cả các tướng lĩnh khiếp sợ giật mình.Rốt cuộc, trăm nghìn người chết chứ không phải mười người!Làm sao bọn họ có thể gánh nổi hậu quả này chứ? "Đều là lỗi của tướng quân Haru, là anh ta hạ lệnh!"

Chương 257: C257: Anh ta vừa rời đi