Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 259: C259: Bây giờ
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… "Tướng quân, tôi đến để cho ngài sủng hạnh!"Một người phụ nữ xinh đẹp trẻ tuổi ôm lấy Chachai khôi ngô từ phía sau."Cút!"Chachai xoay người lại, vẻ mặt âm u có hơi dọa người.Người phụ nữ hoảng sợ, ngượng ngùng nói: "Tướng quân, là tôi làm gì sai sao?”"Bây giờ ông đây không rảnh chơi với cô, cút đi!"Chachai lớn tiếng quát.Người phụ nữ sợ hãi, vội vàng khoác áo khoác, chạy ra khỏi doanh trướng, sợ muộn một giây sẽ chết dưới họng súng của Chachai.Ở bên ngoài doanh trướng còn có hai phụ nữ đang muốn tiến vào doanh trướng, nhìn thấy người phụ nữ sợ hãi chạy ra thì vô cùng mờ mịịt."Sao cô lại đi ra? Không phải tướng quân nói muốn sủng hạnh ba chúng ta sao?”Có một người phụ nữ hỏi. Người phụ nữ kia lắc đầu, thấp giọng nói: "Có lẽ phương diện đó của tướng quân không được, thẹn quá hóa giận đuổi tôi ra ngoài, chúng ta nên nhanh chóng rời đi!"Hai chị em kia nghe cô ta nói vậy thì cũng nhanh chóng rời đi.Trong doanh trướng.Sở dĩ Chachai phẫn nộ như vậy không phải vì cơ thể không được, mà là bởi vì mới nhận được tin tức bên dưới tuyền đến.Mười hai vạn quân đã chết, còn có vài tên tâm phúc nội chiến với nhau!Chiến tranh chắc chắn sẽ có thương vong, điều này có thể hiểu được.Thế nhưng...Con mẹ nó đã chết hơn mười vạn lính, nhưng lại không thể đả thương được mười mấy người của đối phương, một khi tin tức này truyền về thủ đô, người khác đều biết Chachai hắn làphế vật, thậm chí còn không bằng phế vật!"Bẩm tướng quân, đoàn người của Haru tướng quân tới rồi!"Một gã binh lính tiến vào bẩm báo. "Bảo bọn họ lăn tới đây!"Chachai tức giận hét.Một lát sau.Haru dẫn đầu một đám binh lính đi vào như đi trên miếng băng bỏng, trong đó còn có mấy người bị thương.Không cần đoán, tám phần là bị thương bởi vì nội chiến! "Đám phế vật bọn mày, ông nuôi bọn mày có ích lợi gì?" "Rầm!"Chachai cầm bình rượu trên bàn, hung dữ ném qua.Một gã tướng thấy bình rượu bay đến, vội vàng tránh được. Cái gì?Chachai thấy cảnh đó, gã càng tức giận hơn, lại ném một bình rượu qua."Con mẹ nó còn dám trốn?""Rầm!""A!"Gã tướng kia nằm dưới đất liên tục kêu r3n.Những người khác thấy vậy thì đều hoảng sợ, sợ tiếp theo đến lượt bản thân gặp họa!Chachai liếc mấy người xung quanh, ông ta nói: Nếu hôm nay mấy người không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, có tin ông đây lột da mấy người không!""Tướng quân, tất cả đều do Haru, tôi nghi ngờ tên khốn này chính là đồ phản bội!"
"Tướng quân, tôi đến để cho ngài sủng hạnh!"
Một người phụ nữ xinh đẹp trẻ tuổi ôm lấy Chachai khôi ngô từ phía sau.
"Cút!"
Chachai xoay người lại, vẻ mặt âm u có hơi dọa người.
Người phụ nữ hoảng sợ, ngượng ngùng nói: "Tướng quân, là tôi làm gì sai sao?”
"Bây giờ ông đây không rảnh chơi với cô, cút đi!"
Chachai lớn tiếng quát.
Người phụ nữ sợ hãi, vội vàng khoác áo khoác, chạy ra khỏi doanh trướng, sợ muộn một giây sẽ chết dưới họng súng của Chachai.
Ở bên ngoài doanh trướng còn có hai phụ nữ đang muốn tiến vào doanh trướng, nhìn thấy người phụ nữ sợ hãi chạy ra thì vô cùng mờ mịịt.
"Sao cô lại đi ra? Không phải tướng quân nói muốn sủng hạnh ba chúng ta sao?”
Có một người phụ nữ hỏi. Người phụ nữ kia lắc đầu, thấp giọng nói: "Có lẽ phương diện đó của tướng quân không được, thẹn quá hóa giận đuổi tôi ra ngoài, chúng ta nên nhanh chóng rời đi!"
Hai chị em kia nghe cô ta nói vậy thì cũng nhanh chóng rời đi.
Trong doanh trướng.
Sở dĩ Chachai phẫn nộ như vậy không phải vì cơ thể không được, mà là bởi vì mới nhận được tin tức bên dưới tuyền đến.
Mười hai vạn quân đã chết, còn có vài tên tâm phúc nội chiến với nhau!
Chiến tranh chắc chắn sẽ có thương vong, điều này có thể hiểu được.
Thế nhưng...
Con mẹ nó đã chết hơn mười vạn lính, nhưng lại không thể đả thương được mười mấy người của đối phương, một khi tin tức này truyền về thủ đô, người khác đều biết Chachai hắn là
phế vật, thậm chí còn không bằng phế vật!
"Bẩm tướng quân, đoàn người của Haru tướng quân tới rồi!"
Một gã binh lính tiến vào bẩm báo. "Bảo bọn họ lăn tới đây!"
Chachai tức giận hét.
Một lát sau.
Haru dẫn đầu một đám binh lính đi vào như đi trên miếng băng bỏng, trong đó còn có mấy người bị thương.
Không cần đoán, tám phần là bị thương bởi vì nội chiến! "Đám phế vật bọn mày, ông nuôi bọn mày có ích lợi gì?" "Rầm!"
Chachai cầm bình rượu trên bàn, hung dữ ném qua.
Một gã tướng thấy bình rượu bay đến, vội vàng tránh được. Cái gì?
Chachai thấy cảnh đó, gã càng tức giận hơn, lại ném một bình rượu qua.
"Con mẹ nó còn dám trốn?"
"Rầm!"
"A!"
Gã tướng kia nằm dưới đất liên tục kêu r3n.
Những người khác thấy vậy thì đều hoảng sợ, sợ tiếp theo đến lượt bản thân gặp họa!
Chachai liếc mấy người xung quanh, ông ta nói: Nếu hôm nay mấy người không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, có tin ông đây lột da mấy người không!"
"Tướng quân, tất cả đều do Haru, tôi nghi ngờ tên khốn này chính là đồ phản bội!"
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… "Tướng quân, tôi đến để cho ngài sủng hạnh!"Một người phụ nữ xinh đẹp trẻ tuổi ôm lấy Chachai khôi ngô từ phía sau."Cút!"Chachai xoay người lại, vẻ mặt âm u có hơi dọa người.Người phụ nữ hoảng sợ, ngượng ngùng nói: "Tướng quân, là tôi làm gì sai sao?”"Bây giờ ông đây không rảnh chơi với cô, cút đi!"Chachai lớn tiếng quát.Người phụ nữ sợ hãi, vội vàng khoác áo khoác, chạy ra khỏi doanh trướng, sợ muộn một giây sẽ chết dưới họng súng của Chachai.Ở bên ngoài doanh trướng còn có hai phụ nữ đang muốn tiến vào doanh trướng, nhìn thấy người phụ nữ sợ hãi chạy ra thì vô cùng mờ mịịt."Sao cô lại đi ra? Không phải tướng quân nói muốn sủng hạnh ba chúng ta sao?”Có một người phụ nữ hỏi. Người phụ nữ kia lắc đầu, thấp giọng nói: "Có lẽ phương diện đó của tướng quân không được, thẹn quá hóa giận đuổi tôi ra ngoài, chúng ta nên nhanh chóng rời đi!"Hai chị em kia nghe cô ta nói vậy thì cũng nhanh chóng rời đi.Trong doanh trướng.Sở dĩ Chachai phẫn nộ như vậy không phải vì cơ thể không được, mà là bởi vì mới nhận được tin tức bên dưới tuyền đến.Mười hai vạn quân đã chết, còn có vài tên tâm phúc nội chiến với nhau!Chiến tranh chắc chắn sẽ có thương vong, điều này có thể hiểu được.Thế nhưng...Con mẹ nó đã chết hơn mười vạn lính, nhưng lại không thể đả thương được mười mấy người của đối phương, một khi tin tức này truyền về thủ đô, người khác đều biết Chachai hắn làphế vật, thậm chí còn không bằng phế vật!"Bẩm tướng quân, đoàn người của Haru tướng quân tới rồi!"Một gã binh lính tiến vào bẩm báo. "Bảo bọn họ lăn tới đây!"Chachai tức giận hét.Một lát sau.Haru dẫn đầu một đám binh lính đi vào như đi trên miếng băng bỏng, trong đó còn có mấy người bị thương.Không cần đoán, tám phần là bị thương bởi vì nội chiến! "Đám phế vật bọn mày, ông nuôi bọn mày có ích lợi gì?" "Rầm!"Chachai cầm bình rượu trên bàn, hung dữ ném qua.Một gã tướng thấy bình rượu bay đến, vội vàng tránh được. Cái gì?Chachai thấy cảnh đó, gã càng tức giận hơn, lại ném một bình rượu qua."Con mẹ nó còn dám trốn?""Rầm!""A!"Gã tướng kia nằm dưới đất liên tục kêu r3n.Những người khác thấy vậy thì đều hoảng sợ, sợ tiếp theo đến lượt bản thân gặp họa!Chachai liếc mấy người xung quanh, ông ta nói: Nếu hôm nay mấy người không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, có tin ông đây lột da mấy người không!""Tướng quân, tất cả đều do Haru, tôi nghi ngờ tên khốn này chính là đồ phản bội!"