Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 348: C348: E hèm
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Có được Ngự Long Thần Công thì sẽ vô địch thiên hạ!Vì vậy, khi nghe thấy bốn chữ "Ngự Long Thần Công”, Nam Cung Thạc theo phản xạ khuyên Lý Trạch Vũ đừng cúp máy."Cậu, cậu vừa nói cái gì?""Tôi muốn nói chuyện với Đại hộ pháp về Ngự Long Thần Công, nhưng tôi thấy hình như ông không hứng thú mấy nhỉ!"Lý Trạch Vũ trong lòng cười lạnh.Ngẫm một lúc, Nam Cung Thạc nghiêm túc hỏi: "Cậu có chắc không đùa với bổn tọa?""Đại hộ pháp, ông cảm thấy người khác đều giống ông ăn no rồi không có chuyện gì làm đúng không?”"Đồ khốn!" Nam Cung Thạc cố gắng kìm nén cơn giận, giọng điệu ôn hòa nói: "Lý Trạch Vũ, sao cậu lại biết Ngự Long Thần Công?”"Đầu óc Đại hộ pháp có vấn đề sao?" "Khốn...khốn khiếp!"Thấy câu nào của Lý Trạch Vũ cũng mắng mình, Nam Cung Thạc không nhịn được nữa."E hèm!"Lý Trạch Vũ hắng giọng nói: "Ngự Long Thần Công ở giang hồ cũng không phải là bí mật gì, tôi biết có gì lạ sao?""ý của bổn tọa là sao đột nhiên cậu lại nhắc đến chuyện này với tôi?" "Bởi vì tôi biết Ngự Long Thần Công ở đâu!"Lý Trạch Vũ gật đầu cười, nói: "Đại hộ pháp, hay là chúng ta gặp mặt nói chuyện?""Cậu có gan gặp bổn tọa?"Nam Cung Thạc đột nhiên cao giọng.Nghe vậy, Lý Trạch Vũ thực sự không biết nói gì.Ông đây vừa rồi còn định tìm ông thách đấu, còn sợ ông sao? Mẹ kiếp!"Tôi tin Đại hộ pháp là người rộng lượng, sẽ không tính toán với tôi, hơn nữa... chúng ta còn có thể hợp tác, không phải sao?"Lý Trạch Vũ cười nịnh một tiếng.Từ đầu đến cuối, cũng chỉ có câu này khiến Nam Cung Thạc thấy thoải mái nhất, không nhịn được cười nói: "Đúng vậy, bổn tọa là người rất rộng lượng, sẽ không tính toán với ranh con như cậu, điều kiện là... cậu tốt nhất đừng lừa bổn tọa!""Đại hộ pháp thông minh như vậy, tôi có thể lừa được ông sao?" "Đúng vậy..hé hé hé!"Nam Cung Thạc mỉm cười đồng ý.Rõ ràng là Đại hộ pháp của Vu giáo, ai có thể lừa ông ta?"Vậy thì như thế này nhé, ông nói cho tôi vị trí của ông, bây giờ tôi sẽ đến gặp ông!"Lý Trạch Vũ thăm dò hỏi.Nhưng đầu dây bên kia lại im lặng."Đại hộ pháp, chẳng lẽ ông sợ rồi sao?"Để lôi kéo đối phương, Lý Trạch Vũ lại khiêu khích."Hừ, bổn tọa sợ cái gì?!"Nam Cung Thạc hừ lạnh nói: "Ngươi đến Thục Địa Đại Phật chờ bổn tọa." "Được được được!"Lý Trạch Vũ đồng ý nói: "Vậy tôi sẽ ở Thục Địa Đại Phật cung kính chờ đợi Đại hộ pháp đến...đến gặp nhau!Trong lúc phấn khích, hắn suýt nữa thì bảo đối phương đến đây để "chết". nhưng may thay hắn đã kịp sửa lại.Cùng lúc đó ở khu vực Bát Quế, trong một cung điện dưới lòng đất nào đó, Nam Cung Thạc mặc một cái áo choàng đen, đặt điện thoại xuống."Đại hộ pháp, những người của mấy môn phái kia phải xử lý thế nào?" Một người phụ nữ dáng vẻ thướt tha đang cúi đầu chắp tay.Nam Cung Thạc lẩm bẩm: "Ép bọn họ phải nói ra tâm pháp võ công của môn phái mình!""Nếu họ không nói thì sao?""Giết!"Nam Cung Thạc tỏa ra sát khí lạnh lẽo. "Vâng!"Người phụ nữ rùng mình.
Có được Ngự Long Thần Công thì sẽ vô địch thiên hạ!
Vì vậy, khi nghe thấy bốn chữ "Ngự Long Thần Công”, Nam Cung Thạc theo phản xạ khuyên Lý Trạch Vũ đừng cúp máy.
"Cậu, cậu vừa nói cái gì?"
"Tôi muốn nói chuyện với Đại hộ pháp về Ngự Long Thần Công, nhưng tôi thấy hình như ông không hứng thú mấy nhỉ!"
Lý Trạch Vũ trong lòng cười lạnh.
Ngẫm một lúc, Nam Cung Thạc nghiêm túc hỏi: "Cậu có chắc không đùa với bổn tọa?"
"Đại hộ pháp, ông cảm thấy người khác đều giống ông ăn no rồi không có chuyện gì làm đúng không?”
"Đồ khốn!" Nam Cung Thạc cố gắng kìm nén cơn giận, giọng điệu ôn hòa nói: "Lý Trạch Vũ, sao cậu lại biết Ngự Long Thần Công?”
"Đầu óc Đại hộ pháp có vấn đề sao?" "Khốn...khốn khiếp!"
Thấy câu nào của Lý Trạch Vũ cũng mắng mình, Nam Cung Thạc không nhịn được nữa.
"E hèm!"
Lý Trạch Vũ hắng giọng nói: "Ngự Long Thần Công ở giang hồ cũng không phải là bí mật gì, tôi biết có gì lạ sao?"
"ý của bổn tọa là sao đột nhiên cậu lại nhắc đến chuyện này với tôi?" "Bởi vì tôi biết Ngự Long Thần Công ở đâu!"
Lý Trạch Vũ gật đầu cười, nói: "Đại hộ pháp, hay là chúng ta gặp mặt nói chuyện?"
"Cậu có gan gặp bổn tọa?"
Nam Cung Thạc đột nhiên cao giọng.
Nghe vậy, Lý Trạch Vũ thực sự không biết nói gì.
Ông đây vừa rồi còn định tìm ông thách đấu, còn sợ ông sao? Mẹ kiếp!
"Tôi tin Đại hộ pháp là người rộng lượng, sẽ không tính toán với tôi, hơn nữa... chúng ta còn có thể hợp tác, không phải sao?"
Lý Trạch Vũ cười nịnh một tiếng.
Từ đầu đến cuối, cũng chỉ có câu này khiến Nam Cung Thạc thấy thoải mái nhất, không nhịn được cười nói: "Đúng vậy, bổn tọa là người rất rộng lượng, sẽ không tính toán với ranh con như cậu, điều kiện là... cậu tốt nhất đừng lừa bổn tọa!"
"Đại hộ pháp thông minh như vậy, tôi có thể lừa được ông sao?" "Đúng vậy..hé hé hé!"
Nam Cung Thạc mỉm cười đồng ý.
Rõ ràng là Đại hộ pháp của Vu giáo, ai có thể lừa ông ta?
"Vậy thì như thế này nhé, ông nói cho tôi vị trí của ông, bây giờ tôi sẽ đến gặp ông!"
Lý Trạch Vũ thăm dò hỏi.
Nhưng đầu dây bên kia lại im lặng.
"Đại hộ pháp, chẳng lẽ ông sợ rồi sao?"
Để lôi kéo đối phương, Lý Trạch Vũ lại khiêu khích.
"Hừ, bổn tọa sợ cái gì?!"
Nam Cung Thạc hừ lạnh nói: "Ngươi đến Thục Địa Đại Phật chờ bổn tọa." "Được được được!"
Lý Trạch Vũ đồng ý nói: "Vậy tôi sẽ ở Thục Địa Đại Phật cung kính chờ đợi Đại hộ pháp đến...đến gặp nhau!
Trong lúc phấn khích, hắn suýt nữa thì bảo đối phương đến đây để "chết". nhưng may thay hắn đã kịp sửa lại.
Cùng lúc đó ở khu vực Bát Quế, trong một cung điện dưới lòng đất nào đó, Nam Cung Thạc mặc một cái áo choàng đen, đặt điện thoại xuống.
"Đại hộ pháp, những người của mấy môn phái kia phải xử lý thế nào?" Một người phụ nữ dáng vẻ thướt tha đang cúi đầu chắp tay.
Nam Cung Thạc lẩm bẩm: "Ép bọn họ phải nói ra tâm pháp võ công của môn phái mình!"
"Nếu họ không nói thì sao?"
"Giết!"
Nam Cung Thạc tỏa ra sát khí lạnh lẽo. "Vâng!"
Người phụ nữ rùng mình.
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Có được Ngự Long Thần Công thì sẽ vô địch thiên hạ!Vì vậy, khi nghe thấy bốn chữ "Ngự Long Thần Công”, Nam Cung Thạc theo phản xạ khuyên Lý Trạch Vũ đừng cúp máy."Cậu, cậu vừa nói cái gì?""Tôi muốn nói chuyện với Đại hộ pháp về Ngự Long Thần Công, nhưng tôi thấy hình như ông không hứng thú mấy nhỉ!"Lý Trạch Vũ trong lòng cười lạnh.Ngẫm một lúc, Nam Cung Thạc nghiêm túc hỏi: "Cậu có chắc không đùa với bổn tọa?""Đại hộ pháp, ông cảm thấy người khác đều giống ông ăn no rồi không có chuyện gì làm đúng không?”"Đồ khốn!" Nam Cung Thạc cố gắng kìm nén cơn giận, giọng điệu ôn hòa nói: "Lý Trạch Vũ, sao cậu lại biết Ngự Long Thần Công?”"Đầu óc Đại hộ pháp có vấn đề sao?" "Khốn...khốn khiếp!"Thấy câu nào của Lý Trạch Vũ cũng mắng mình, Nam Cung Thạc không nhịn được nữa."E hèm!"Lý Trạch Vũ hắng giọng nói: "Ngự Long Thần Công ở giang hồ cũng không phải là bí mật gì, tôi biết có gì lạ sao?""ý của bổn tọa là sao đột nhiên cậu lại nhắc đến chuyện này với tôi?" "Bởi vì tôi biết Ngự Long Thần Công ở đâu!"Lý Trạch Vũ gật đầu cười, nói: "Đại hộ pháp, hay là chúng ta gặp mặt nói chuyện?""Cậu có gan gặp bổn tọa?"Nam Cung Thạc đột nhiên cao giọng.Nghe vậy, Lý Trạch Vũ thực sự không biết nói gì.Ông đây vừa rồi còn định tìm ông thách đấu, còn sợ ông sao? Mẹ kiếp!"Tôi tin Đại hộ pháp là người rộng lượng, sẽ không tính toán với tôi, hơn nữa... chúng ta còn có thể hợp tác, không phải sao?"Lý Trạch Vũ cười nịnh một tiếng.Từ đầu đến cuối, cũng chỉ có câu này khiến Nam Cung Thạc thấy thoải mái nhất, không nhịn được cười nói: "Đúng vậy, bổn tọa là người rất rộng lượng, sẽ không tính toán với ranh con như cậu, điều kiện là... cậu tốt nhất đừng lừa bổn tọa!""Đại hộ pháp thông minh như vậy, tôi có thể lừa được ông sao?" "Đúng vậy..hé hé hé!"Nam Cung Thạc mỉm cười đồng ý.Rõ ràng là Đại hộ pháp của Vu giáo, ai có thể lừa ông ta?"Vậy thì như thế này nhé, ông nói cho tôi vị trí của ông, bây giờ tôi sẽ đến gặp ông!"Lý Trạch Vũ thăm dò hỏi.Nhưng đầu dây bên kia lại im lặng."Đại hộ pháp, chẳng lẽ ông sợ rồi sao?"Để lôi kéo đối phương, Lý Trạch Vũ lại khiêu khích."Hừ, bổn tọa sợ cái gì?!"Nam Cung Thạc hừ lạnh nói: "Ngươi đến Thục Địa Đại Phật chờ bổn tọa." "Được được được!"Lý Trạch Vũ đồng ý nói: "Vậy tôi sẽ ở Thục Địa Đại Phật cung kính chờ đợi Đại hộ pháp đến...đến gặp nhau!Trong lúc phấn khích, hắn suýt nữa thì bảo đối phương đến đây để "chết". nhưng may thay hắn đã kịp sửa lại.Cùng lúc đó ở khu vực Bát Quế, trong một cung điện dưới lòng đất nào đó, Nam Cung Thạc mặc một cái áo choàng đen, đặt điện thoại xuống."Đại hộ pháp, những người của mấy môn phái kia phải xử lý thế nào?" Một người phụ nữ dáng vẻ thướt tha đang cúi đầu chắp tay.Nam Cung Thạc lẩm bẩm: "Ép bọn họ phải nói ra tâm pháp võ công của môn phái mình!""Nếu họ không nói thì sao?""Giết!"Nam Cung Thạc tỏa ra sát khí lạnh lẽo. "Vâng!"Người phụ nữ rùng mình.