Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 358: C358: Ông đoán không sai

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Lý Hân Lan là thánh nữ trong thời kỳ Vu giáo cường thịnh nhất, kẻ làm Đại hộ pháp như Nam Cung Thạc hiển nhiên không thể không quen bà ấy.Giờ phút này, ký ức dần dần hiện lên, Nam Cung Thạc nhớ lại rất nhiều chuyện đã qua, đồng thời cũng nhớ tới nàng thánh nữ từng chọn cách phản bội để “bỏtrốn” theo tên đàn ông nhà họ Lý ở Hoàng Thành.Lý Trạch Vũ... Chẳng phải tên này cũng là người nhà họ Lý ở Hoàng Thành hay sao?“Ông đoán không sai, Lý Hân Lan là mẹ tôi.” Lý Trạch Vũ mỉm cười, thừa nhận.Song, trong mắt Nam Cung Thạc, nụ cười của hắn mơ hồ chứa đựng sát ý ngùn ngụt, ngay cả ông ta cũng cảm thấy sợ hãi.“Khi tôi mới được vài tháng tuổi, cha mất, mẹ cũng không còn!”“Lúc nhỏ đi học, đám bạn học kia tuy rằng e sợ thân phận của tôi nhưng tôi biết chúng luôn lén lút mắng tôi là thứ con hoang không cha không mẹ!”“Khi ấy tôi rất hận, hận cha mẹ tại sao lại nhẫn tâm bỏ rơi mình như thế...”Càng nói, hốc mắt Lý Trạch Vũ càng chuyển sang màu đỏ tươi, giọng điệu cay độc thù hẳn.“Cha tôi bị kẻ khác hại chết, mẹ tôi cũng không chết bởi tự sát vì tình!”“Bà ấy không muốn làm liên luy tới tôi, với lại... Cổ độc trong người khiến bà ấy sống không bằng chết!”Lý Trạch Vũ kìm nén nước mắt, hướng mắt xuống, nhìn chòng chọc vào Nam Cung Thạc: “Đại hộ pháp, giả sử ông là tôi, ông bảo tôi phải làm sao?”“Tôi... Tôi...”Trán Nam Cung Thạc đẫm mồ hôi lạnh.“Sẽ nhổ tận gốc Vu giáo, chém tận giết tuyệt người của Vu giáo, đúng không?” Nét mặt Lý Trạch Vũ trở nên hơi điên cuồng.Nam Cung Thạc đột nhiên cảm thấy không rét mà run.“Cậu, cậu đã hứa sẽ không giết tôi!”Nam Cung Thạc tiếp tục xin tha.“Đừng lo, tôi không giết ông đâu, ít nhất là bây giờ sẽ không!”Lý Trạch Vũ vỗ vai Nam Cung Thạc, lập tức đè nén cảm xúc trong lòng, quay lại với bộ dạng lấc cấc bất cần đời.Nam Cung Thạc đang kinh hồn bạt vía bỗng cảm thấy chi bằng chết đi cho xong, thứ cảm giác khiếp đảm này khó chịu quá.Ba, bốn giờ sau, mặt trời đã lên cao.Trên không trung, một chiếc máy bay trực thăng đang bay tới gần. Tê Kiêu ngậm một điếu xì gà trong miệng, có vẻ đang rất vui vẻ. Rất nhanh, máy bay trực thăng đã hạ cánh xuống tượng Phật. “Cạcht"Tề Kiêu mở cửa cabin, nhảy xuống dưới, nhìn ngó tứ phía nhưng không thấy bóng dáng ai, hắn ta toan lấy điện thoại ra gọi cho Nam Cung Thạc.Đột nhiên, có tiếng bước chân vang lên.Tê Kiêu nghe tiếng quay đầu nhìn xem, con ngươi co lại trong tích tắc, sợ hãi tột độ.“Lý... Lý Trạch Vũ!”Sau đó, hắn ta lập tức xoay người bò lên máy bay trực thăng. “Mau, mau cất cánh!”“Vâng!”Phi công nhận được chỉ thị,lập tức khởi động lại máy bay, trực thăng rời khỏi mặt đấtTề Kiêu lo sợ quay đầu kiểm tra, trái tim cũng sắp vọt lên cuống họng.Chỉ thấy một bóng người nhanh như chớp, nhảy vọt lên giữa không trung rồi tung cước đá vào trực thăng.“Âm!”Trực thăng lảo đảo như sắp rơi, mặc cho phi công thao tác ra sao thì vẫn không ổn định được nó.“Tề gia mau nhảy xuống đi!” “Cậu bảo sao?” Tê Kiêu kinh hãi.Trực thăng chỉ bay cao hơn mặt đất khoảng ba, bốn mét, dù nhảy xuống cũng chẳng có gì đáng ngại, cơ mà...Lý Trạch Vũ ở dưới đó kìa! Nhảy xuống thì còn toàn mạng được không?“Tê gia mau nhảy đi, bằng không chút nữa máy bay rơi xuống vách núi là chúng ta sẽ chết chắc đấy!”

Lý Hân Lan là thánh nữ trong thời kỳ Vu giáo cường thịnh nhất, kẻ làm Đại hộ pháp như Nam Cung Thạc hiển nhiên không thể không quen bà ấy.

Giờ phút này, ký ức dần dần hiện lên, Nam Cung Thạc nhớ lại rất nhiều chuyện đã qua, đồng thời cũng nhớ tới nàng thánh nữ từng chọn cách phản bội để “bỏ

trốn” theo tên đàn ông nhà họ Lý ở Hoàng Thành.

Lý Trạch Vũ... Chẳng phải tên này cũng là người nhà họ Lý ở Hoàng Thành hay sao?

“Ông đoán không sai, Lý Hân Lan là mẹ tôi.” Lý Trạch Vũ mỉm cười, thừa nhận.

Song, trong mắt Nam Cung Thạc, nụ cười của hắn mơ hồ chứa đựng sát ý ngùn ngụt, ngay cả ông ta cũng cảm thấy sợ hãi.

“Khi tôi mới được vài tháng tuổi, cha mất, mẹ cũng không còn!”

“Lúc nhỏ đi học, đám bạn học kia tuy rằng e sợ thân phận của tôi nhưng tôi biết chúng luôn lén lút mắng tôi là thứ con hoang không cha không mẹ!”

“Khi ấy tôi rất hận, hận cha mẹ tại sao lại nhẫn tâm bỏ rơi mình như thế...”

Càng nói, hốc mắt Lý Trạch Vũ càng chuyển sang màu đỏ tươi, giọng điệu cay độc thù hẳn.

“Cha tôi bị kẻ khác hại chết, mẹ tôi cũng không chết bởi tự sát vì tình!”

“Bà ấy không muốn làm liên luy tới tôi, với lại... Cổ độc trong người khiến bà ấy sống không bằng chết!”

Lý Trạch Vũ kìm nén nước mắt, hướng mắt xuống, nhìn chòng chọc vào Nam Cung Thạc: “Đại hộ pháp, giả sử ông là tôi, ông bảo tôi phải làm sao?”

“Tôi... Tôi...”

Trán Nam Cung Thạc đẫm mồ hôi lạnh.

“Sẽ nhổ tận gốc Vu giáo, chém tận giết tuyệt người của Vu giáo, đúng không?” Nét mặt Lý Trạch Vũ trở nên hơi điên cuồng.

Nam Cung Thạc đột nhiên cảm thấy không rét mà run.

“Cậu, cậu đã hứa sẽ không giết tôi!”

Nam Cung Thạc tiếp tục xin tha.

“Đừng lo, tôi không giết ông đâu, ít nhất là bây giờ sẽ không!”

Lý Trạch Vũ vỗ vai Nam Cung Thạc, lập tức đè nén cảm xúc trong lòng, quay lại với bộ dạng lấc cấc bất cần đời.

Nam Cung Thạc đang kinh hồn bạt vía bỗng cảm thấy chi bằng chết đi cho xong, thứ cảm giác khiếp đảm này khó chịu quá.

Ba, bốn giờ sau, mặt trời đã lên cao.

Trên không trung, một chiếc máy bay trực thăng đang bay tới gần. Tê Kiêu ngậm một điếu xì gà trong miệng, có vẻ đang rất vui vẻ. Rất nhanh, máy bay trực thăng đã hạ cánh xuống tượng Phật. “Cạcht"

Tề Kiêu mở cửa cabin, nhảy xuống dưới, nhìn ngó tứ phía nhưng không thấy bóng dáng ai, hắn ta toan lấy điện thoại ra gọi cho Nam Cung Thạc.

Đột nhiên, có tiếng bước chân vang lên.

Tê Kiêu nghe tiếng quay đầu nhìn xem, con ngươi co lại trong tích tắc, sợ hãi tột độ.

“Lý... Lý Trạch Vũ!”

Sau đó, hắn ta lập tức xoay người bò lên máy bay trực thăng. “Mau, mau cất cánh!”

“Vâng!”

Phi công nhận được chỉ thị,lập tức khởi động lại máy bay, trực thăng rời khỏi mặt đất

Tề Kiêu lo sợ quay đầu kiểm tra, trái tim cũng sắp vọt lên cuống họng.

Chỉ thấy một bóng người nhanh như chớp, nhảy vọt lên giữa không trung rồi tung cước đá vào trực thăng.

“Âm!”

Trực thăng lảo đảo như sắp rơi, mặc cho phi công thao tác ra sao thì vẫn không ổn định được nó.

“Tề gia mau nhảy xuống đi!” “Cậu bảo sao?” Tê Kiêu kinh hãi.

Trực thăng chỉ bay cao hơn mặt đất khoảng ba, bốn mét, dù nhảy xuống cũng chẳng có gì đáng ngại, cơ mà...

Lý Trạch Vũ ở dưới đó kìa! Nhảy xuống thì còn toàn mạng được không?

“Tê gia mau nhảy đi, bằng không chút nữa máy bay rơi xuống vách núi là chúng ta sẽ chết chắc đấy!”

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Lý Hân Lan là thánh nữ trong thời kỳ Vu giáo cường thịnh nhất, kẻ làm Đại hộ pháp như Nam Cung Thạc hiển nhiên không thể không quen bà ấy.Giờ phút này, ký ức dần dần hiện lên, Nam Cung Thạc nhớ lại rất nhiều chuyện đã qua, đồng thời cũng nhớ tới nàng thánh nữ từng chọn cách phản bội để “bỏtrốn” theo tên đàn ông nhà họ Lý ở Hoàng Thành.Lý Trạch Vũ... Chẳng phải tên này cũng là người nhà họ Lý ở Hoàng Thành hay sao?“Ông đoán không sai, Lý Hân Lan là mẹ tôi.” Lý Trạch Vũ mỉm cười, thừa nhận.Song, trong mắt Nam Cung Thạc, nụ cười của hắn mơ hồ chứa đựng sát ý ngùn ngụt, ngay cả ông ta cũng cảm thấy sợ hãi.“Khi tôi mới được vài tháng tuổi, cha mất, mẹ cũng không còn!”“Lúc nhỏ đi học, đám bạn học kia tuy rằng e sợ thân phận của tôi nhưng tôi biết chúng luôn lén lút mắng tôi là thứ con hoang không cha không mẹ!”“Khi ấy tôi rất hận, hận cha mẹ tại sao lại nhẫn tâm bỏ rơi mình như thế...”Càng nói, hốc mắt Lý Trạch Vũ càng chuyển sang màu đỏ tươi, giọng điệu cay độc thù hẳn.“Cha tôi bị kẻ khác hại chết, mẹ tôi cũng không chết bởi tự sát vì tình!”“Bà ấy không muốn làm liên luy tới tôi, với lại... Cổ độc trong người khiến bà ấy sống không bằng chết!”Lý Trạch Vũ kìm nén nước mắt, hướng mắt xuống, nhìn chòng chọc vào Nam Cung Thạc: “Đại hộ pháp, giả sử ông là tôi, ông bảo tôi phải làm sao?”“Tôi... Tôi...”Trán Nam Cung Thạc đẫm mồ hôi lạnh.“Sẽ nhổ tận gốc Vu giáo, chém tận giết tuyệt người của Vu giáo, đúng không?” Nét mặt Lý Trạch Vũ trở nên hơi điên cuồng.Nam Cung Thạc đột nhiên cảm thấy không rét mà run.“Cậu, cậu đã hứa sẽ không giết tôi!”Nam Cung Thạc tiếp tục xin tha.“Đừng lo, tôi không giết ông đâu, ít nhất là bây giờ sẽ không!”Lý Trạch Vũ vỗ vai Nam Cung Thạc, lập tức đè nén cảm xúc trong lòng, quay lại với bộ dạng lấc cấc bất cần đời.Nam Cung Thạc đang kinh hồn bạt vía bỗng cảm thấy chi bằng chết đi cho xong, thứ cảm giác khiếp đảm này khó chịu quá.Ba, bốn giờ sau, mặt trời đã lên cao.Trên không trung, một chiếc máy bay trực thăng đang bay tới gần. Tê Kiêu ngậm một điếu xì gà trong miệng, có vẻ đang rất vui vẻ. Rất nhanh, máy bay trực thăng đã hạ cánh xuống tượng Phật. “Cạcht"Tề Kiêu mở cửa cabin, nhảy xuống dưới, nhìn ngó tứ phía nhưng không thấy bóng dáng ai, hắn ta toan lấy điện thoại ra gọi cho Nam Cung Thạc.Đột nhiên, có tiếng bước chân vang lên.Tê Kiêu nghe tiếng quay đầu nhìn xem, con ngươi co lại trong tích tắc, sợ hãi tột độ.“Lý... Lý Trạch Vũ!”Sau đó, hắn ta lập tức xoay người bò lên máy bay trực thăng. “Mau, mau cất cánh!”“Vâng!”Phi công nhận được chỉ thị,lập tức khởi động lại máy bay, trực thăng rời khỏi mặt đấtTề Kiêu lo sợ quay đầu kiểm tra, trái tim cũng sắp vọt lên cuống họng.Chỉ thấy một bóng người nhanh như chớp, nhảy vọt lên giữa không trung rồi tung cước đá vào trực thăng.“Âm!”Trực thăng lảo đảo như sắp rơi, mặc cho phi công thao tác ra sao thì vẫn không ổn định được nó.“Tề gia mau nhảy xuống đi!” “Cậu bảo sao?” Tê Kiêu kinh hãi.Trực thăng chỉ bay cao hơn mặt đất khoảng ba, bốn mét, dù nhảy xuống cũng chẳng có gì đáng ngại, cơ mà...Lý Trạch Vũ ở dưới đó kìa! Nhảy xuống thì còn toàn mạng được không?“Tê gia mau nhảy đi, bằng không chút nữa máy bay rơi xuống vách núi là chúng ta sẽ chết chắc đấy!”

Chương 358: C358: Ông đoán không sai