Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 377: C377: Không khỏe
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Có người từng vào phòng của hắn!“Mẹ nó, cẩu thả quái”Hắn dùng mông cũng có thể khẳng định là Trần Thanh Tuyết đã tới phòng mình... Sáng sớm hôm sau.Lý Trạch Vũ còn đang say giấc nồng thì bị tiếng gõ cửa đánh thức.“Thiếu gia, lão thái gia bảo anh xuống ăn sáng, lát nữa đưa chị dâu và người nhà về Tuyên Thành”Ngay sau đó ngoài cửa vang lên giọng nói của Cẩu Phú Quý. “Bảo bọn họ tự về đi, cơ thể tôi đang không khỏe.”Tối qua, Lý Trạch Vũ đã nghĩ kỹ rồi, trong khoảng thời gian này không gặp Trần Thanh Tuyết, sau một thời gian nữa sẽ tự nhiên quên việc cần hỏi tối qua hắn đi đâu.Không khỏe? Kéo con nghét*Kéo con nghé: ‡I‡f: Đây là một từ lóng, ở đây có nghĩa là làm chuyện không thực.Cẩu Phú Quý lập tức đẩy cửa bước vào: “Thiếu gia à, anh chính là thần y mà, sao có thể không khỏe được!”“Con mẹ nó, thần y thì không thể đổ bệnh à? Là ai quy định?”“Câu này không sai, nhưng em nhìn thế nào cũng không thấy thiếu gia đang có bệnh!” _“*** mẹ nóLý Trạch Vũ tức giận nói: “Cậu là thần y hay tôi là thần y? Ông đây nói có bệnh thì chính là có bệnh!”Cẩu Phú Quý hoảng sợ, suýt bỏ chạy: “Dạ dạ dạ, thiếu gia đang bị bệnh, hơn nữa còn bệnh không nhẹt”“Mẹ nó, cậu cút đi cho tôi, không thì xem tôi có đánh chết cậu không hải” “Rầm!”Lý Trạch Vũ khóa trái cửa, leo lên giường ngủ tiếp. truyện đam mỹCùng lúc đó.Lý Viễn Sơn tự mình tiễn cả nhà Trần Khánh An.“Lão trưởng quan, ngài đừng tiễn nữa, mau về nghỉ ngơi đi.”Trần Khánh An thụ sủng nhược kinh.“Sao hả, ông cảm thấy tôi già không cầm nổi đao kiếm nữa hả?”Lý Viễn Sơn không phục nói: “Nếu bây giờ trở lại chiến trường, có tin tôi giết được nhiều địch hơn ông không?”“Đó là đương nhiên!”Trần Khánh An giơ ngón tay cái lên, tán dương: “Lão trưởng quan ngài vĩnh viễn đều như ngón tay cái này!”Lúc này Lý Viễn Sơn mới hài lòng gật đầu, ngay sau đó kéo Trần Khánh An lại gần nói thầm: “Tiểu Trần à, mấy câu hôm qua tôi nói không phải đang nói đùa đâu, cậu về làm công tác tư tưởng cho hai đứa cháu đi.”“Trưởng quan yên tâm, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”
Có người từng vào phòng của hắn!
“Mẹ nó, cẩu thả quái”
Hắn dùng mông cũng có thể khẳng định là Trần Thanh Tuyết đã tới phòng mình... Sáng sớm hôm sau.
Lý Trạch Vũ còn đang say giấc nồng thì bị tiếng gõ cửa đánh thức.
“Thiếu gia, lão thái gia bảo anh xuống ăn sáng, lát nữa đưa chị dâu và người nhà về Tuyên Thành”
Ngay sau đó ngoài cửa vang lên giọng nói của Cẩu Phú Quý. “Bảo bọn họ tự về đi, cơ thể tôi đang không khỏe.”
Tối qua, Lý Trạch Vũ đã nghĩ kỹ rồi, trong khoảng thời gian này không gặp Trần Thanh Tuyết, sau một thời gian nữa sẽ tự nhiên quên việc cần hỏi tối qua hắn đi đâu.
Không khỏe? Kéo con nghét
*Kéo con nghé: ‡I‡f: Đây là một từ lóng, ở đây có nghĩa là làm chuyện không thực.
Cẩu Phú Quý lập tức đẩy cửa bước vào: “Thiếu gia à, anh chính là thần y mà, sao có thể không khỏe được!”
“Con mẹ nó, thần y thì không thể đổ bệnh à? Là ai quy định?”
“Câu này không sai, nhưng em nhìn thế nào cũng không thấy thiếu gia đang có bệnh!” _
“*** mẹ nó
Lý Trạch Vũ tức giận nói: “Cậu là thần y hay tôi là thần y? Ông đây nói có bệnh thì chính là có bệnh!”
Cẩu Phú Quý hoảng sợ, suýt bỏ chạy: “Dạ dạ dạ, thiếu gia đang bị bệnh, hơn nữa còn bệnh không nhẹt”
“Mẹ nó, cậu cút đi cho tôi, không thì xem tôi có đánh chết cậu không hải” “Rầm!”
Lý Trạch Vũ khóa trái cửa, leo lên giường ngủ tiếp. truyện đam mỹ
Cùng lúc đó.
Lý Viễn Sơn tự mình tiễn cả nhà Trần Khánh An.
“Lão trưởng quan, ngài đừng tiễn nữa, mau về nghỉ ngơi đi.”
Trần Khánh An thụ sủng nhược kinh.
“Sao hả, ông cảm thấy tôi già không cầm nổi đao kiếm nữa hả?”
Lý Viễn Sơn không phục nói: “Nếu bây giờ trở lại chiến trường, có tin tôi giết được nhiều địch hơn ông không?”
“Đó là đương nhiên!”
Trần Khánh An giơ ngón tay cái lên, tán dương: “Lão trưởng quan ngài vĩnh viễn đều như ngón tay cái này!”
Lúc này Lý Viễn Sơn mới hài lòng gật đầu, ngay sau đó kéo Trần Khánh An lại gần nói thầm: “Tiểu Trần à, mấy câu hôm qua tôi nói không phải đang nói đùa đâu, cậu về làm công tác tư tưởng cho hai đứa cháu đi.”
“Trưởng quan yên tâm, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Có người từng vào phòng của hắn!“Mẹ nó, cẩu thả quái”Hắn dùng mông cũng có thể khẳng định là Trần Thanh Tuyết đã tới phòng mình... Sáng sớm hôm sau.Lý Trạch Vũ còn đang say giấc nồng thì bị tiếng gõ cửa đánh thức.“Thiếu gia, lão thái gia bảo anh xuống ăn sáng, lát nữa đưa chị dâu và người nhà về Tuyên Thành”Ngay sau đó ngoài cửa vang lên giọng nói của Cẩu Phú Quý. “Bảo bọn họ tự về đi, cơ thể tôi đang không khỏe.”Tối qua, Lý Trạch Vũ đã nghĩ kỹ rồi, trong khoảng thời gian này không gặp Trần Thanh Tuyết, sau một thời gian nữa sẽ tự nhiên quên việc cần hỏi tối qua hắn đi đâu.Không khỏe? Kéo con nghét*Kéo con nghé: ‡I‡f: Đây là một từ lóng, ở đây có nghĩa là làm chuyện không thực.Cẩu Phú Quý lập tức đẩy cửa bước vào: “Thiếu gia à, anh chính là thần y mà, sao có thể không khỏe được!”“Con mẹ nó, thần y thì không thể đổ bệnh à? Là ai quy định?”“Câu này không sai, nhưng em nhìn thế nào cũng không thấy thiếu gia đang có bệnh!” _“*** mẹ nóLý Trạch Vũ tức giận nói: “Cậu là thần y hay tôi là thần y? Ông đây nói có bệnh thì chính là có bệnh!”Cẩu Phú Quý hoảng sợ, suýt bỏ chạy: “Dạ dạ dạ, thiếu gia đang bị bệnh, hơn nữa còn bệnh không nhẹt”“Mẹ nó, cậu cút đi cho tôi, không thì xem tôi có đánh chết cậu không hải” “Rầm!”Lý Trạch Vũ khóa trái cửa, leo lên giường ngủ tiếp. truyện đam mỹCùng lúc đó.Lý Viễn Sơn tự mình tiễn cả nhà Trần Khánh An.“Lão trưởng quan, ngài đừng tiễn nữa, mau về nghỉ ngơi đi.”Trần Khánh An thụ sủng nhược kinh.“Sao hả, ông cảm thấy tôi già không cầm nổi đao kiếm nữa hả?”Lý Viễn Sơn không phục nói: “Nếu bây giờ trở lại chiến trường, có tin tôi giết được nhiều địch hơn ông không?”“Đó là đương nhiên!”Trần Khánh An giơ ngón tay cái lên, tán dương: “Lão trưởng quan ngài vĩnh viễn đều như ngón tay cái này!”Lúc này Lý Viễn Sơn mới hài lòng gật đầu, ngay sau đó kéo Trần Khánh An lại gần nói thầm: “Tiểu Trần à, mấy câu hôm qua tôi nói không phải đang nói đùa đâu, cậu về làm công tác tư tưởng cho hai đứa cháu đi.”“Trưởng quan yên tâm, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”