Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 388: C388: Chuẩn bị xong chưa

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Tính mạng bị đe dọa, Nam Cung Thạc chỉ có thể khúm núm, buông bỏ tôn nghiêm của mình.Nhưng hiện tại Lý Trạch Vũ đã chơi đến phát nghiện rồi, không chỉ bắt Nam Cung Thạc quỳ bốn tiếng đồng hồ, còn yêu cầu ông ta quay phim lại, không được quỳ thiếu dù chỉ một giây, nếu không sẽ không đưa thuốc giải cho ông ta.Nam Cung Thạc đáng thương chỉ có mỗi cái điện thoại cổ lổ sĩ, đâu có chức năng quay phim, cuối cùng đành mượn tâm phúc của mình một chiếc điện thoại thông minh, còn nhờ đối phương quay video giúp ông ta.“Bổn tọa đang luyện một loại thần công, cậu cầm điện thoại quay toàn bộ động tác lại giúp bổn tọa, nhớ không được quay thiếu động tác nào, có biết chưa?” Nam Cung Thạc nghiêm giọng căn dặn.“Đại Hộ Pháp cứ yên tâm, thuộc hạ sẽ không bỏ lỡ bất cứ động tác nào của ngài!” Tên đệ tử kia vừa nghe thấy có thể tận mắt chứng kiến Đại Hộ Pháp luyện thần công, trong lòng thầm hạ quyết tâm dù thế nào cũng phải học trộm nửa chiêu mới được.“Chuẩn bị xong chưa?”“Chuẩn bị xong rồi, Đại Hộ Pháp bắt đầu đi ạ!”“Bộp!”Tên đệ tử vừa dứt lời, Nam Cung Thạc lập tức quỳ xuống, hướng mặt về phía Hoàng Thành.Đại Hộ Pháp làm gì vậy nhỉ? Đang yên đang lành lại chủ động quỳ gối là sao? Tên đệ tử kia hoang mang nghĩ ngợi.Tâm một tiếng sau, hai chân Nam Cung Thạc đã tê rần, nhưng vì cái mạng nhỏ của mình, ông ta chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, không dám cử động.Rất nhiều lần, tên đệ tử đứng bên cạnh quay video muốn xông lên hỏi thử rốt cuộc Nam Cung Thạc đang luyện công pháp gì, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống được. Lý do là cậu ta hiểu rất rõ Nam Cung Thạc thuộc kiểu người sáng nắng chiều mưa, có thể một giây trước còn mỉm cười hiền từ, nhưng giây sau đã sai người băm bạn thành đống thịt vụn rồi quăng cho chó ăn.Nói khó nghe một chút thì không khác gì kẻ b**n th** hết.Bốn tiếng sau, khi giây cuối cùng vừa hết, Nam Cung Thạc lập tức đứng dậy, có đều vì quỳ lâu qua nên hai chân đã tê dại, chẳng còn chút cảm giác, chỉ đành gọi tên đệ tử đang quay phim tới đỡ mình.“Đại Hộ Pháp, ngài cứ từ từ thôi ạ!”“Gửi đoạn phim đó đến tài khoản này cho tôi.” Nam Cung Thạc giành trước lệnh.“Rõ!” Tên đệ tử kia lập tức tuân theo.Sau đó, Nam Cung Thạc gọi ngay vào số điện thoại của Lý Trạch Vũ: “Giáo chủ, tôi đã làm theo lệnh của ngài rồi, ngài có thể xem video để kiểm tra, tuyệt đối không sót giây nào.”Hai từ “Giáo chủ” dọa tên đệ tử đứng bên cạnh lạnh cả sống lưng. Phải biết là giáo chủ của họ đã chết cách đây mười mấy năm về trước rồi, chẳng lẽ lão già kia lại giả chết?Một loạt dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu cậu ta!“Tôi nghĩ hẳn là ông cũng không dám lừa tôi cho đủ số đâu, được rồi, giờ ông chạy một chuyến đến Nam Cảng gặp tôi đi.” Lý Trạch Vũ bâng quơ nói một câu,rồi lập tức cúp máy.Nam Cung Thạc ngồi nghỉ một chốc, tới khi hai chân đã khôi phục lại cảm giác mới bật người dậy, sai tâm phúc chuẩn bị máy bay trực thăng cho mình.“Đúng rồi, nhớ xóa đoạn phim ban nãy đi đấy, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài." Lúc chuẩn bị đi, Nam Cung Thạc không quên căn dặn một câu.Tên đệ tử kia thề thốt: “Đại Hộ Pháp cứ yên tâm, thuộc hạ xóa ngay đây ạ.” Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng thực tế cậu ta lại không làm theo. Bởi vì cậu tamuốn lưu đoạn phim này lại, đặng nghiên cứu thử xem “thần công” mà Nam Cung Thạc luyện là thế nào!*xk*+ Tại Hoàng Thành.Lý Trạch Vũ cúp điện thoại của Nam Cung Thạc, không lâu sau đã chạy tới sân bay Hoàng Thành.Vật Tương Vong mua sẵn vé máy bay. Hơn hai tiếng sau.Ba người Lý Trạch Vũ vừa bước ra khỏi sân bay, một chiếc Mercedes-Benz dừng lại cái két ngay trước mặt họ, ngồi ở vị trí tài xế chính là Sói đen.“Đại đương gia, đi đâu?” Sói đen hỏi một câu. “Phủ Trấn Nam Vương.” Lý Trạch Vũ nhẹ giọng ra lệnh.Nghe vậy, mặt mày Sói đen thoáng biến sắc, cau mày bảo: “Đại đương gia à, Trấn Nam Vương đang tổ chức tang lễ cho con trai, nếu ngài tới gặp sợ là...”“Sợ cái gì?”Lý Trạch Vũ khinh thường ngắt lời: “Dù Trấn Nam Vương có mười lá gan cũng không dám đụng vào tôi.”Giọng hắn không lớn, lại vô cùng khí phách.Tâm hai mươi mấy phút sau, Mercedes-Benz dừng lại bên ngoài phủ Trấn Nam Vương. Lúc này, ngoài phủ có rất nhiều loại xe sang trọng đậu ngay ngắn thành hàng dài, là xe của mấy ông tai to mặt lớn từ khắp nơi trên cả nước đổ về phúng viếng.Sự xuất hiện của nhóm Lý Trạch Vũ không hề kinh động tới bất cứ ai, kể cả đám người hầu canh cửa, họ thuận lợi đi thẳng một đường vào tới bên trong phủ.

Tính mạng bị đe dọa, Nam Cung Thạc chỉ có thể khúm núm, buông bỏ tôn nghiêm của mình.

Nhưng hiện tại Lý Trạch Vũ đã chơi đến phát nghiện rồi, không chỉ bắt Nam Cung Thạc quỳ bốn tiếng đồng hồ, còn yêu cầu ông ta quay phim lại, không được quỳ thiếu dù chỉ một giây, nếu không sẽ không đưa thuốc giải cho ông ta.

Nam Cung Thạc đáng thương chỉ có mỗi cái điện thoại cổ lổ sĩ, đâu có chức năng quay phim, cuối cùng đành mượn tâm phúc của mình một chiếc điện thoại thông minh, còn nhờ đối phương quay video giúp ông ta.

“Bổn tọa đang luyện một loại thần công, cậu cầm điện thoại quay toàn bộ động tác lại giúp bổn tọa, nhớ không được quay thiếu động tác nào, có biết chưa?” Nam Cung Thạc nghiêm giọng căn dặn.

“Đại Hộ Pháp cứ yên tâm, thuộc hạ sẽ không bỏ lỡ bất cứ động tác nào của ngài!” Tên đệ tử kia vừa nghe thấy có thể tận mắt chứng kiến Đại Hộ Pháp luyện thần công, trong lòng thầm hạ quyết tâm dù thế nào cũng phải học trộm nửa chiêu mới được.

“Chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị xong rồi, Đại Hộ Pháp bắt đầu đi ạ!”

“Bộp!”

Tên đệ tử vừa dứt lời, Nam Cung Thạc lập tức quỳ xuống, hướng mặt về phía Hoàng Thành.

Đại Hộ Pháp làm gì vậy nhỉ? Đang yên đang lành lại chủ động quỳ gối là sao? Tên đệ tử kia hoang mang nghĩ ngợi.

Tâm một tiếng sau, hai chân Nam Cung Thạc đã tê rần, nhưng vì cái mạng nhỏ của mình, ông ta chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, không dám cử động.

Rất nhiều lần, tên đệ tử đứng bên cạnh quay video muốn xông lên hỏi thử rốt cuộc Nam Cung Thạc đang luyện công pháp gì, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống được. Lý do là cậu ta hiểu rất rõ Nam Cung Thạc thuộc kiểu người sáng nắng chiều mưa, có thể một giây trước còn mỉm cười hiền từ, nhưng giây sau đã sai người băm bạn thành đống thịt vụn rồi quăng cho chó ăn.

Nói khó nghe một chút thì không khác gì kẻ b**n th** hết.

Bốn tiếng sau, khi giây cuối cùng vừa hết, Nam Cung Thạc lập tức đứng dậy, có đều vì quỳ lâu qua nên hai chân đã tê dại, chẳng còn chút cảm giác, chỉ đành gọi tên đệ tử đang quay phim tới đỡ mình.

“Đại Hộ Pháp, ngài cứ từ từ thôi ạ!”

“Gửi đoạn phim đó đến tài khoản này cho tôi.” Nam Cung Thạc giành trước lệnh.

“Rõ!” Tên đệ tử kia lập tức tuân theo.

Sau đó, Nam Cung Thạc gọi ngay vào số điện thoại của Lý Trạch Vũ: “Giáo chủ, tôi đã làm theo lệnh của ngài rồi, ngài có thể xem video để kiểm tra, tuyệt đối không sót giây nào.”

Hai từ “Giáo chủ” dọa tên đệ tử đứng bên cạnh lạnh cả sống lưng. Phải biết là giáo chủ của họ đã chết cách đây mười mấy năm về trước rồi, chẳng lẽ lão già kia lại giả chết?

Một loạt dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu cậu ta!

“Tôi nghĩ hẳn là ông cũng không dám lừa tôi cho đủ số đâu, được rồi, giờ ông chạy một chuyến đến Nam Cảng gặp tôi đi.” Lý Trạch Vũ bâng quơ nói một câu,

rồi lập tức cúp máy.

Nam Cung Thạc ngồi nghỉ một chốc, tới khi hai chân đã khôi phục lại cảm giác mới bật người dậy, sai tâm phúc chuẩn bị máy bay trực thăng cho mình.

“Đúng rồi, nhớ xóa đoạn phim ban nãy đi đấy, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài." Lúc chuẩn bị đi, Nam Cung Thạc không quên căn dặn một câu.

Tên đệ tử kia thề thốt: “Đại Hộ Pháp cứ yên tâm, thuộc hạ xóa ngay đây ạ.” Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng thực tế cậu ta lại không làm theo. Bởi vì cậu ta

muốn lưu đoạn phim này lại, đặng nghiên cứu thử xem “thần công” mà Nam Cung Thạc luyện là thế nào!

*xk*+ Tại Hoàng Thành.

Lý Trạch Vũ cúp điện thoại của Nam Cung Thạc, không lâu sau đã chạy tới sân bay Hoàng Thành.

Vật Tương Vong mua sẵn vé máy bay. Hơn hai tiếng sau.

Ba người Lý Trạch Vũ vừa bước ra khỏi sân bay, một chiếc Mercedes-Benz dừng lại cái két ngay trước mặt họ, ngồi ở vị trí tài xế chính là Sói đen.

“Đại đương gia, đi đâu?” Sói đen hỏi một câu. “Phủ Trấn Nam Vương.” Lý Trạch Vũ nhẹ giọng ra lệnh.

Nghe vậy, mặt mày Sói đen thoáng biến sắc, cau mày bảo: “Đại đương gia à, Trấn Nam Vương đang tổ chức tang lễ cho con trai, nếu ngài tới gặp sợ là...”

“Sợ cái gì?”

Lý Trạch Vũ khinh thường ngắt lời: “Dù Trấn Nam Vương có mười lá gan cũng không dám đụng vào tôi.”

Giọng hắn không lớn, lại vô cùng khí phách.

Tâm hai mươi mấy phút sau, Mercedes-Benz dừng lại bên ngoài phủ Trấn Nam Vương. Lúc này, ngoài phủ có rất nhiều loại xe sang trọng đậu ngay ngắn thành hàng dài, là xe của mấy ông tai to mặt lớn từ khắp nơi trên cả nước đổ về phúng viếng.

Sự xuất hiện của nhóm Lý Trạch Vũ không hề kinh động tới bất cứ ai, kể cả đám người hầu canh cửa, họ thuận lợi đi thẳng một đường vào tới bên trong phủ.

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Tính mạng bị đe dọa, Nam Cung Thạc chỉ có thể khúm núm, buông bỏ tôn nghiêm của mình.Nhưng hiện tại Lý Trạch Vũ đã chơi đến phát nghiện rồi, không chỉ bắt Nam Cung Thạc quỳ bốn tiếng đồng hồ, còn yêu cầu ông ta quay phim lại, không được quỳ thiếu dù chỉ một giây, nếu không sẽ không đưa thuốc giải cho ông ta.Nam Cung Thạc đáng thương chỉ có mỗi cái điện thoại cổ lổ sĩ, đâu có chức năng quay phim, cuối cùng đành mượn tâm phúc của mình một chiếc điện thoại thông minh, còn nhờ đối phương quay video giúp ông ta.“Bổn tọa đang luyện một loại thần công, cậu cầm điện thoại quay toàn bộ động tác lại giúp bổn tọa, nhớ không được quay thiếu động tác nào, có biết chưa?” Nam Cung Thạc nghiêm giọng căn dặn.“Đại Hộ Pháp cứ yên tâm, thuộc hạ sẽ không bỏ lỡ bất cứ động tác nào của ngài!” Tên đệ tử kia vừa nghe thấy có thể tận mắt chứng kiến Đại Hộ Pháp luyện thần công, trong lòng thầm hạ quyết tâm dù thế nào cũng phải học trộm nửa chiêu mới được.“Chuẩn bị xong chưa?”“Chuẩn bị xong rồi, Đại Hộ Pháp bắt đầu đi ạ!”“Bộp!”Tên đệ tử vừa dứt lời, Nam Cung Thạc lập tức quỳ xuống, hướng mặt về phía Hoàng Thành.Đại Hộ Pháp làm gì vậy nhỉ? Đang yên đang lành lại chủ động quỳ gối là sao? Tên đệ tử kia hoang mang nghĩ ngợi.Tâm một tiếng sau, hai chân Nam Cung Thạc đã tê rần, nhưng vì cái mạng nhỏ của mình, ông ta chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, không dám cử động.Rất nhiều lần, tên đệ tử đứng bên cạnh quay video muốn xông lên hỏi thử rốt cuộc Nam Cung Thạc đang luyện công pháp gì, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống được. Lý do là cậu ta hiểu rất rõ Nam Cung Thạc thuộc kiểu người sáng nắng chiều mưa, có thể một giây trước còn mỉm cười hiền từ, nhưng giây sau đã sai người băm bạn thành đống thịt vụn rồi quăng cho chó ăn.Nói khó nghe một chút thì không khác gì kẻ b**n th** hết.Bốn tiếng sau, khi giây cuối cùng vừa hết, Nam Cung Thạc lập tức đứng dậy, có đều vì quỳ lâu qua nên hai chân đã tê dại, chẳng còn chút cảm giác, chỉ đành gọi tên đệ tử đang quay phim tới đỡ mình.“Đại Hộ Pháp, ngài cứ từ từ thôi ạ!”“Gửi đoạn phim đó đến tài khoản này cho tôi.” Nam Cung Thạc giành trước lệnh.“Rõ!” Tên đệ tử kia lập tức tuân theo.Sau đó, Nam Cung Thạc gọi ngay vào số điện thoại của Lý Trạch Vũ: “Giáo chủ, tôi đã làm theo lệnh của ngài rồi, ngài có thể xem video để kiểm tra, tuyệt đối không sót giây nào.”Hai từ “Giáo chủ” dọa tên đệ tử đứng bên cạnh lạnh cả sống lưng. Phải biết là giáo chủ của họ đã chết cách đây mười mấy năm về trước rồi, chẳng lẽ lão già kia lại giả chết?Một loạt dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu cậu ta!“Tôi nghĩ hẳn là ông cũng không dám lừa tôi cho đủ số đâu, được rồi, giờ ông chạy một chuyến đến Nam Cảng gặp tôi đi.” Lý Trạch Vũ bâng quơ nói một câu,rồi lập tức cúp máy.Nam Cung Thạc ngồi nghỉ một chốc, tới khi hai chân đã khôi phục lại cảm giác mới bật người dậy, sai tâm phúc chuẩn bị máy bay trực thăng cho mình.“Đúng rồi, nhớ xóa đoạn phim ban nãy đi đấy, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài." Lúc chuẩn bị đi, Nam Cung Thạc không quên căn dặn một câu.Tên đệ tử kia thề thốt: “Đại Hộ Pháp cứ yên tâm, thuộc hạ xóa ngay đây ạ.” Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng thực tế cậu ta lại không làm theo. Bởi vì cậu tamuốn lưu đoạn phim này lại, đặng nghiên cứu thử xem “thần công” mà Nam Cung Thạc luyện là thế nào!*xk*+ Tại Hoàng Thành.Lý Trạch Vũ cúp điện thoại của Nam Cung Thạc, không lâu sau đã chạy tới sân bay Hoàng Thành.Vật Tương Vong mua sẵn vé máy bay. Hơn hai tiếng sau.Ba người Lý Trạch Vũ vừa bước ra khỏi sân bay, một chiếc Mercedes-Benz dừng lại cái két ngay trước mặt họ, ngồi ở vị trí tài xế chính là Sói đen.“Đại đương gia, đi đâu?” Sói đen hỏi một câu. “Phủ Trấn Nam Vương.” Lý Trạch Vũ nhẹ giọng ra lệnh.Nghe vậy, mặt mày Sói đen thoáng biến sắc, cau mày bảo: “Đại đương gia à, Trấn Nam Vương đang tổ chức tang lễ cho con trai, nếu ngài tới gặp sợ là...”“Sợ cái gì?”Lý Trạch Vũ khinh thường ngắt lời: “Dù Trấn Nam Vương có mười lá gan cũng không dám đụng vào tôi.”Giọng hắn không lớn, lại vô cùng khí phách.Tâm hai mươi mấy phút sau, Mercedes-Benz dừng lại bên ngoài phủ Trấn Nam Vương. Lúc này, ngoài phủ có rất nhiều loại xe sang trọng đậu ngay ngắn thành hàng dài, là xe của mấy ông tai to mặt lớn từ khắp nơi trên cả nước đổ về phúng viếng.Sự xuất hiện của nhóm Lý Trạch Vũ không hề kinh động tới bất cứ ai, kể cả đám người hầu canh cửa, họ thuận lợi đi thẳng một đường vào tới bên trong phủ.

Chương 388: C388: Chuẩn bị xong chưa