Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 407: C407: Điều gì vậy
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Lý Trạch Vũ vốn chuẩn bị cho đám người Bạch Tố Y rời đi từ đường thuỷ, nhưng lại bất ngờ nhận được điện thoại từ Tô Cẩn Hoa.Nước Hạ cử sứ đoàn sang Nhật Bản, mục đích chính là kiếm cớ đánh lạc hướng để lén đón một nhóm hào kiệt võ lâm trở về.Sau khi biết tin kia, Lý Trạch Vũ không tiếc lời khen Tô Cẩn Hoa mấy câu.Cuối cùng, dưới sự hướng dẫn của Yoshikawa Tomirou, chưởng môn các phái đã tụ họp với sứ đoàn Nhật Bản một cách thành công.Lý Trạch Vũ chỉ để lại một người duy nhất, Nam Cung Thạc!Có tay đấm miễn phí, không dùng là ngu!“Giáo chủ, tại sao chúng ta lại không trở về cùng nhau?”Nam Cung Thạc vốn tưởng Lý Trạch Vũ chỉ qua Nhật để làm ầm ï một chút, chơi chán xong thì về nước Hạ, sau đó sẽ giải độc cóc trên người ông ta, nhưng rõ ràng là tạm thời đối phương không có ý định này!“Tiểu Nam, có nhớ rõ tôi đã nói gì với ông trước khi tôi đến đây không?”“Điều gì vậy?”Nam Cung Thạc ngơ ngác.Lý Trạch Vũ vỗ vai đối phương, cười ha hả: “Tôi nói tôi muốn dẫn ông đi nếm thử gái Nhật Bản!”Nam Cung Thạc toát mồ hôi hột: “Giáo chủ, tôi bằng này tuổi rồi, không có hứng thú với chuyện ấy đâu!”“Nói vớ vẩn gì thế? Đàn ông đến lúc chết vẫn là thiếu niên!”Lý Trạch Vũ liếc nhìn Nam Cung Thạc, tỏ vẻ khinh bỉ: “Hay là sức ông không chịu được nữa? Bổn giáo chủ có Kim Thương Bất Khuất hoàn đây, tôi có thể cho ông vài viên!”Nam Cung Thạc: “...Cùng lúc đó, ở lầu các võ sĩ Hợp Khí Đạo.Kawasaki Ichiryu đã sẵn sàng lên đường, chuẩn bị đích thân đến Abiko bắt Lý Trạch Vũ và các Võ giả còn lại.Đúng lúc này, Kinoshita Aoiji vội vã đưa điện thoại tới: “Tiên sinh Ichiryu, là cuộc gọi từ thủ tướng.”Nghe nói Hiroi Miya gọi tới, Kawasaki Ichiryu lập tức nhận máy: “Thủ tướng!” “Ichiryu, kế hoạch có biến!”Hiroi Miya trầm giọng nói: “Đám Võ giả nước Hạ đã tụ họp với sứ đoàn nước Hạ, lúc này đừng nên ra tay với bọn chúng!”Nghe vậy, Kawasaki Ichiryu lặng lẽ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt tỏ rõ sự không cam lòng.“Người của ta phát hiện kẻ dẫn đầu đoàn Võ giả nước Hạ không lộ diện. Nói cách khác, kẻ đó vẫn còn ở Abiko, phiền cậu Ichiryu bắt người này lại!”Hiroi Miya nói với giọng quả quyết.Kawasaki Ichiryu cười lạnh, “Tôi biết tên đó, những kẻ khác để lọt cũng không sao, nhưng tôi không thể bỏ qua cho tên tiểu tử kia được!”“Cậu Ichiryu biết tên kia à?”“Hắn đã giết con trai tôi!”Kawasaki Ichiryu lãnh đạm đáp.Ông ta từng công khai lẫn úp mở chuyện mình có hơn hai mươi đứa con, việc một hai đứa chết bệnh hay chết do gặp tai nạn cũng không thành vấn đề, nhưng nếu chúng bị giết thì tính chất sẽ hoàn toàn khác biệt!Giống như đang vả vào mặt Kawasaki Ichiryu vậy!Do đó, ông ta không thể không giết Lý Trạch Vũ!Cúp điện thoại, Kawasaki Ichiryu đằng đằng sát khí mà leo lên trực thăng.Ngân Hồ cũng theo sát sau đó!Một lát sau, máy bay trực thăng cấp cánh, thoáng cái đã bay vút lên trời cao.Ngân Hồ nhìn ra mây trắng ngoài cửa sổ, dường như đang suy tư điều gì.Cô hiểu Lý Trạch Vũ rất rõ, đối phương bất ngờ đến Nhật Bản, tám, chín phần mười là vì cô!Quân Đế, tôi đáng để anh làm vậy ư?Ngoài mặt, Ngân Hồ bình thản như không, nhưng trong lòng lại ngổn ngang trăm mối cảm xúc.
Lý Trạch Vũ vốn chuẩn bị cho đám người Bạch Tố Y rời đi từ đường thuỷ, nhưng lại bất ngờ nhận được điện thoại từ Tô Cẩn Hoa.
Nước Hạ cử sứ đoàn sang Nhật Bản, mục đích chính là kiếm cớ đánh lạc hướng để lén đón một nhóm hào kiệt võ lâm trở về.
Sau khi biết tin kia, Lý Trạch Vũ không tiếc lời khen Tô Cẩn Hoa mấy câu.
Cuối cùng, dưới sự hướng dẫn của Yoshikawa Tomirou, chưởng môn các phái đã tụ họp với sứ đoàn Nhật Bản một cách thành công.
Lý Trạch Vũ chỉ để lại một người duy nhất, Nam Cung Thạc!
Có tay đấm miễn phí, không dùng là ngu!
“Giáo chủ, tại sao chúng ta lại không trở về cùng nhau?”
Nam Cung Thạc vốn tưởng Lý Trạch Vũ chỉ qua Nhật để làm ầm ï một chút, chơi chán xong thì về nước Hạ, sau đó sẽ giải độc cóc trên người ông ta, nhưng rõ ràng là tạm thời đối phương không có ý định này!
“Tiểu Nam, có nhớ rõ tôi đã nói gì với ông trước khi tôi đến đây không?”
“Điều gì vậy?”
Nam Cung Thạc ngơ ngác.
Lý Trạch Vũ vỗ vai đối phương, cười ha hả: “Tôi nói tôi muốn dẫn ông đi nếm thử gái Nhật Bản!”
Nam Cung Thạc toát mồ hôi hột: “Giáo chủ, tôi bằng này tuổi rồi, không có hứng thú với chuyện ấy đâu!”
“Nói vớ vẩn gì thế? Đàn ông đến lúc chết vẫn là thiếu niên!”
Lý Trạch Vũ liếc nhìn Nam Cung Thạc, tỏ vẻ khinh bỉ: “Hay là sức ông không chịu được nữa? Bổn giáo chủ có Kim Thương Bất Khuất hoàn đây, tôi có thể cho ông vài viên!”
Nam Cung Thạc: “...
Cùng lúc đó, ở lầu các võ sĩ Hợp Khí Đạo.
Kawasaki Ichiryu đã sẵn sàng lên đường, chuẩn bị đích thân đến Abiko bắt Lý Trạch Vũ và các Võ giả còn lại.
Đúng lúc này, Kinoshita Aoiji vội vã đưa điện thoại tới: “Tiên sinh Ichiryu, là cuộc gọi từ thủ tướng.”
Nghe nói Hiroi Miya gọi tới, Kawasaki Ichiryu lập tức nhận máy: “Thủ tướng!” “Ichiryu, kế hoạch có biến!”
Hiroi Miya trầm giọng nói: “Đám Võ giả nước Hạ đã tụ họp với sứ đoàn nước Hạ, lúc này đừng nên ra tay với bọn chúng!”
Nghe vậy, Kawasaki Ichiryu lặng lẽ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt tỏ rõ sự không cam lòng.
“Người của ta phát hiện kẻ dẫn đầu đoàn Võ giả nước Hạ không lộ diện. Nói cách khác, kẻ đó vẫn còn ở Abiko, phiền cậu Ichiryu bắt người này lại!”
Hiroi Miya nói với giọng quả quyết.
Kawasaki Ichiryu cười lạnh, “Tôi biết tên đó, những kẻ khác để lọt cũng không sao, nhưng tôi không thể bỏ qua cho tên tiểu tử kia được!”
“Cậu Ichiryu biết tên kia à?”
“Hắn đã giết con trai tôi!”
Kawasaki Ichiryu lãnh đạm đáp.
Ông ta từng công khai lẫn úp mở chuyện mình có hơn hai mươi đứa con, việc một hai đứa chết bệnh hay chết do gặp tai nạn cũng không thành vấn đề, nhưng nếu chúng bị giết thì tính chất sẽ hoàn toàn khác biệt!
Giống như đang vả vào mặt Kawasaki Ichiryu vậy!
Do đó, ông ta không thể không giết Lý Trạch Vũ!
Cúp điện thoại, Kawasaki Ichiryu đằng đằng sát khí mà leo lên trực thăng.
Ngân Hồ cũng theo sát sau đó!
Một lát sau, máy bay trực thăng cấp cánh, thoáng cái đã bay vút lên trời cao.
Ngân Hồ nhìn ra mây trắng ngoài cửa sổ, dường như đang suy tư điều gì.
Cô hiểu Lý Trạch Vũ rất rõ, đối phương bất ngờ đến Nhật Bản, tám, chín phần mười là vì cô!
Quân Đế, tôi đáng để anh làm vậy ư?
Ngoài mặt, Ngân Hồ bình thản như không, nhưng trong lòng lại ngổn ngang trăm mối cảm xúc.
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Lý Trạch Vũ vốn chuẩn bị cho đám người Bạch Tố Y rời đi từ đường thuỷ, nhưng lại bất ngờ nhận được điện thoại từ Tô Cẩn Hoa.Nước Hạ cử sứ đoàn sang Nhật Bản, mục đích chính là kiếm cớ đánh lạc hướng để lén đón một nhóm hào kiệt võ lâm trở về.Sau khi biết tin kia, Lý Trạch Vũ không tiếc lời khen Tô Cẩn Hoa mấy câu.Cuối cùng, dưới sự hướng dẫn của Yoshikawa Tomirou, chưởng môn các phái đã tụ họp với sứ đoàn Nhật Bản một cách thành công.Lý Trạch Vũ chỉ để lại một người duy nhất, Nam Cung Thạc!Có tay đấm miễn phí, không dùng là ngu!“Giáo chủ, tại sao chúng ta lại không trở về cùng nhau?”Nam Cung Thạc vốn tưởng Lý Trạch Vũ chỉ qua Nhật để làm ầm ï một chút, chơi chán xong thì về nước Hạ, sau đó sẽ giải độc cóc trên người ông ta, nhưng rõ ràng là tạm thời đối phương không có ý định này!“Tiểu Nam, có nhớ rõ tôi đã nói gì với ông trước khi tôi đến đây không?”“Điều gì vậy?”Nam Cung Thạc ngơ ngác.Lý Trạch Vũ vỗ vai đối phương, cười ha hả: “Tôi nói tôi muốn dẫn ông đi nếm thử gái Nhật Bản!”Nam Cung Thạc toát mồ hôi hột: “Giáo chủ, tôi bằng này tuổi rồi, không có hứng thú với chuyện ấy đâu!”“Nói vớ vẩn gì thế? Đàn ông đến lúc chết vẫn là thiếu niên!”Lý Trạch Vũ liếc nhìn Nam Cung Thạc, tỏ vẻ khinh bỉ: “Hay là sức ông không chịu được nữa? Bổn giáo chủ có Kim Thương Bất Khuất hoàn đây, tôi có thể cho ông vài viên!”Nam Cung Thạc: “...Cùng lúc đó, ở lầu các võ sĩ Hợp Khí Đạo.Kawasaki Ichiryu đã sẵn sàng lên đường, chuẩn bị đích thân đến Abiko bắt Lý Trạch Vũ và các Võ giả còn lại.Đúng lúc này, Kinoshita Aoiji vội vã đưa điện thoại tới: “Tiên sinh Ichiryu, là cuộc gọi từ thủ tướng.”Nghe nói Hiroi Miya gọi tới, Kawasaki Ichiryu lập tức nhận máy: “Thủ tướng!” “Ichiryu, kế hoạch có biến!”Hiroi Miya trầm giọng nói: “Đám Võ giả nước Hạ đã tụ họp với sứ đoàn nước Hạ, lúc này đừng nên ra tay với bọn chúng!”Nghe vậy, Kawasaki Ichiryu lặng lẽ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt tỏ rõ sự không cam lòng.“Người của ta phát hiện kẻ dẫn đầu đoàn Võ giả nước Hạ không lộ diện. Nói cách khác, kẻ đó vẫn còn ở Abiko, phiền cậu Ichiryu bắt người này lại!”Hiroi Miya nói với giọng quả quyết.Kawasaki Ichiryu cười lạnh, “Tôi biết tên đó, những kẻ khác để lọt cũng không sao, nhưng tôi không thể bỏ qua cho tên tiểu tử kia được!”“Cậu Ichiryu biết tên kia à?”“Hắn đã giết con trai tôi!”Kawasaki Ichiryu lãnh đạm đáp.Ông ta từng công khai lẫn úp mở chuyện mình có hơn hai mươi đứa con, việc một hai đứa chết bệnh hay chết do gặp tai nạn cũng không thành vấn đề, nhưng nếu chúng bị giết thì tính chất sẽ hoàn toàn khác biệt!Giống như đang vả vào mặt Kawasaki Ichiryu vậy!Do đó, ông ta không thể không giết Lý Trạch Vũ!Cúp điện thoại, Kawasaki Ichiryu đằng đằng sát khí mà leo lên trực thăng.Ngân Hồ cũng theo sát sau đó!Một lát sau, máy bay trực thăng cấp cánh, thoáng cái đã bay vút lên trời cao.Ngân Hồ nhìn ra mây trắng ngoài cửa sổ, dường như đang suy tư điều gì.Cô hiểu Lý Trạch Vũ rất rõ, đối phương bất ngờ đến Nhật Bản, tám, chín phần mười là vì cô!Quân Đế, tôi đáng để anh làm vậy ư?Ngoài mặt, Ngân Hồ bình thản như không, nhưng trong lòng lại ngổn ngang trăm mối cảm xúc.