Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…

Chương 51: C51: Xương đã bị gãy

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Bọn họ còn chưa kịp phản ứng, thân thể Lý Quân đã từ trên trời rơi xuống.Một loạt cú đá trời giáng, hai người trực tiếp bị đá ra ngoài.Chỉ mất chưa đầy một phút để đối phó với bốn tên vệ sĩ.Trong cơn bàng hoàng khó tin của Vương Tuấn Dã, Lý Quân đá một vệ sĩ sắp đứng dậy bay ra cách đó tận bảy, tám mát.Anh bình tĩnh đi về phía Vương Tuấn Dã.“Đừng tới đây, mày đang làm gì vậy? Tao là Tam thiếu gia của nhà họ Vương đấy.”Giọng nói của Vương Tuấn Dã lúc này đã có chút run rẩy.Hắn giơ con dao trong tay lên và đâm Lý Quân, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Lý Quân lập tức nắm lấy cổ tay cầm dao của hắn, vặn mạnh một cái.Rắc rắc!Xương đã bị gãy.Con dao bướm rơi xuống đất."A....."Cả khuôn mặt Vương Tuấn Dã vặn vẹo méo mó, hắn phát ra một tiếng thét đau đớn, trên đầu toát ra mồ hôi lạnh.“Không phải cậu định cho tôi trải nghiệm cảm giác sống không bằng chết là thế nào sao? Hay tôi cho cậu nếm thử trước nhé?”Lý Quân nắm lấy cổ tay hắn và vặn thêm lần nữa.Toàn bộ cánh tay bị xoắn lại một cách kỳ lạ.“Aaaaaaaaa...."Vương Tuấn Dã đau đớn hú lên, cơn đau dữ dội khiến hắn suýt nữa ngất xỉu.“Nói tiếp đi, không phải cậu rất kiêu ngạo sao?” Lý Quân lại dùng sức.Nước mũi và nước mắt của Vương Tuấn Dã chảy xuống, đầu hắn bị ấn xuống mặt đất, phủ đầy bụi bặm.Mọi người xung quanh đều sững sờ.Quá tàn nhãn, quá tàn bạo.Cùng lúc đó, trong mắt bọn họ hiện lên vẻ sợ hãi. Chàng trai trẻ này cứ như một con quỷ vậy.“Đừng, đựng vặn nữa, tôi sai rồi, làm ơn..."Vương Tuấn Dã vừa khóc vừa cầu xin thương xót ầm ï.Chuyện này giống như một cơn ác mộng vậy, hắn thực sự rất sợ hãi.“Đừng mà, cậu là Tam thiếu gia của nhà họ Vương, sao có thể cầu xin tôi được chứ?”Lúc này Lý Quân buông cánh tay đối phương ra.Vương Tuấn Dã nằm trên mặt đất thở hổn hển như hấp hối.Trong mắt hắn vừa sợ hãi, vừa ẩn hiện chút hung ác.Lúc này, Lý Quân mò mẫm người hắn, lấy ra một chiếc điện thoại di động, trực tiếp ném đến trước mặt hắn.“Không muốn kêu cứu sao? Gọi đi, gọi tiếp đi. Hôm nay có bao nhiêu người đến tôi cũng sẽ tiếp hết.”Nghe vậy, Vương Tuấn Dã nhìn điện thoại, ánh mắt lộ ra một chút nóng nảy.Nhưng cuối cùng, hắn cũng không dám vươn tay nắm lấy, hắn sợ Lý Quân nhân cơ hội đó tra tấn hắn.Nỗi đau vừa rồi, hắn không muốn nếm trải dù chỉ một lần nữa trong đời.“Nếu tôi bảo cậu gọi điện, thì cậu phải gọi. Nếu cậu không gọi, tôi sẽ vặn cánh tay còn tại của cậu thành vòng luôn đó.”Lời nói của Lý Quân khiến thân thể Vương Tuấn Dã run rẩy.

Bọn họ còn chưa kịp phản ứng, thân thể Lý Quân đã từ trên trời rơi xuống.

Một loạt cú đá trời giáng, hai người trực tiếp bị đá ra ngoài.

Chỉ mất chưa đầy một phút để đối phó với bốn tên vệ sĩ.

Trong cơn bàng hoàng khó tin của Vương Tuấn Dã, Lý Quân đá một vệ sĩ sắp đứng dậy bay ra cách đó tận bảy, tám mát.

Anh bình tĩnh đi về phía Vương Tuấn Dã.

“Đừng tới đây, mày đang làm gì vậy? Tao là Tam thiếu gia của nhà họ Vương đấy.”

Giọng nói của Vương Tuấn Dã lúc này đã có chút run rẩy.

Hắn giơ con dao trong tay lên và đâm Lý Quân, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Lý Quân lập tức nắm lấy cổ tay cầm dao của hắn, vặn mạnh một cái.

Rắc rắc!

Xương đã bị gãy.

Con dao bướm rơi xuống đất.

"A....."

Cả khuôn mặt Vương Tuấn Dã vặn vẹo méo mó, hắn phát ra một tiếng thét đau đớn, trên đầu toát ra mồ hôi lạnh.

“Không phải cậu định cho tôi trải nghiệm cảm giác sống không bằng chết là thế nào sao? Hay tôi cho cậu nếm thử trước nhé?”

Lý Quân nắm lấy cổ tay hắn và vặn thêm lần nữa.

Toàn bộ cánh tay bị xoắn lại một cách kỳ lạ.

“Aaaaaaaaa...."

Vương Tuấn Dã đau đớn hú lên, cơn đau dữ dội khiến hắn suýt nữa ngất xỉu.

“Nói tiếp đi, không phải cậu rất kiêu ngạo sao?” Lý Quân lại dùng sức.

Nước mũi và nước mắt của Vương Tuấn Dã chảy xuống, đầu hắn bị ấn xuống mặt đất, phủ đầy bụi bặm.

Mọi người xung quanh đều sững sờ.

Quá tàn nhãn, quá tàn bạo.

Cùng lúc đó, trong mắt bọn họ hiện lên vẻ sợ hãi. Chàng trai trẻ này cứ như một con quỷ vậy.

“Đừng, đựng vặn nữa, tôi sai rồi, làm ơn..."

Vương Tuấn Dã vừa khóc vừa cầu xin thương xót ầm ï.

Chuyện này giống như một cơn ác mộng vậy, hắn thực sự rất sợ hãi.

“Đừng mà, cậu là Tam thiếu gia của nhà họ Vương, sao có thể cầu xin tôi được chứ?”

Lúc này Lý Quân buông cánh tay đối phương ra.

Vương Tuấn Dã nằm trên mặt đất thở hổn hển như hấp hối.

Trong mắt hắn vừa sợ hãi, vừa ẩn hiện chút hung ác.

Lúc này, Lý Quân mò mẫm người hắn, lấy ra một chiếc điện thoại di động, trực tiếp ném đến trước mặt hắn.

“Không muốn kêu cứu sao? Gọi đi, gọi tiếp đi. Hôm nay có bao nhiêu người đến tôi cũng sẽ tiếp hết.”

Nghe vậy, Vương Tuấn Dã nhìn điện thoại, ánh mắt lộ ra một chút nóng nảy.

Nhưng cuối cùng, hắn cũng không dám vươn tay nắm lấy, hắn sợ Lý Quân nhân cơ hội đó tra tấn hắn.

Nỗi đau vừa rồi, hắn không muốn nếm trải dù chỉ một lần nữa trong đời.

“Nếu tôi bảo cậu gọi điện, thì cậu phải gọi. Nếu cậu không gọi, tôi sẽ vặn cánh tay còn tại của cậu thành vòng luôn đó.”

Lời nói của Lý Quân khiến thân thể Vương Tuấn Dã run rẩy.

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Bọn họ còn chưa kịp phản ứng, thân thể Lý Quân đã từ trên trời rơi xuống.Một loạt cú đá trời giáng, hai người trực tiếp bị đá ra ngoài.Chỉ mất chưa đầy một phút để đối phó với bốn tên vệ sĩ.Trong cơn bàng hoàng khó tin của Vương Tuấn Dã, Lý Quân đá một vệ sĩ sắp đứng dậy bay ra cách đó tận bảy, tám mát.Anh bình tĩnh đi về phía Vương Tuấn Dã.“Đừng tới đây, mày đang làm gì vậy? Tao là Tam thiếu gia của nhà họ Vương đấy.”Giọng nói của Vương Tuấn Dã lúc này đã có chút run rẩy.Hắn giơ con dao trong tay lên và đâm Lý Quân, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Lý Quân lập tức nắm lấy cổ tay cầm dao của hắn, vặn mạnh một cái.Rắc rắc!Xương đã bị gãy.Con dao bướm rơi xuống đất."A....."Cả khuôn mặt Vương Tuấn Dã vặn vẹo méo mó, hắn phát ra một tiếng thét đau đớn, trên đầu toát ra mồ hôi lạnh.“Không phải cậu định cho tôi trải nghiệm cảm giác sống không bằng chết là thế nào sao? Hay tôi cho cậu nếm thử trước nhé?”Lý Quân nắm lấy cổ tay hắn và vặn thêm lần nữa.Toàn bộ cánh tay bị xoắn lại một cách kỳ lạ.“Aaaaaaaaa...."Vương Tuấn Dã đau đớn hú lên, cơn đau dữ dội khiến hắn suýt nữa ngất xỉu.“Nói tiếp đi, không phải cậu rất kiêu ngạo sao?” Lý Quân lại dùng sức.Nước mũi và nước mắt của Vương Tuấn Dã chảy xuống, đầu hắn bị ấn xuống mặt đất, phủ đầy bụi bặm.Mọi người xung quanh đều sững sờ.Quá tàn nhãn, quá tàn bạo.Cùng lúc đó, trong mắt bọn họ hiện lên vẻ sợ hãi. Chàng trai trẻ này cứ như một con quỷ vậy.“Đừng, đựng vặn nữa, tôi sai rồi, làm ơn..."Vương Tuấn Dã vừa khóc vừa cầu xin thương xót ầm ï.Chuyện này giống như một cơn ác mộng vậy, hắn thực sự rất sợ hãi.“Đừng mà, cậu là Tam thiếu gia của nhà họ Vương, sao có thể cầu xin tôi được chứ?”Lúc này Lý Quân buông cánh tay đối phương ra.Vương Tuấn Dã nằm trên mặt đất thở hổn hển như hấp hối.Trong mắt hắn vừa sợ hãi, vừa ẩn hiện chút hung ác.Lúc này, Lý Quân mò mẫm người hắn, lấy ra một chiếc điện thoại di động, trực tiếp ném đến trước mặt hắn.“Không muốn kêu cứu sao? Gọi đi, gọi tiếp đi. Hôm nay có bao nhiêu người đến tôi cũng sẽ tiếp hết.”Nghe vậy, Vương Tuấn Dã nhìn điện thoại, ánh mắt lộ ra một chút nóng nảy.Nhưng cuối cùng, hắn cũng không dám vươn tay nắm lấy, hắn sợ Lý Quân nhân cơ hội đó tra tấn hắn.Nỗi đau vừa rồi, hắn không muốn nếm trải dù chỉ một lần nữa trong đời.“Nếu tôi bảo cậu gọi điện, thì cậu phải gọi. Nếu cậu không gọi, tôi sẽ vặn cánh tay còn tại của cậu thành vòng luôn đó.”Lời nói của Lý Quân khiến thân thể Vương Tuấn Dã run rẩy.

Chương 51: C51: Xương đã bị gãy