Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 487: C487: Anh hùng lý có bận gì không
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Có lẽ cảm động trước tình yêu giữa Tư Mã Tam Nương và Hướng Dương Thiên nên lần đầu tiên Lý Trạch Vũ không nhổ cỏ tận gốc.Hơn nữa tục ngữ nói nhìn ba tuổi là biết già thế nào, thứ mặt hàng như Ninh Mãn Thành, dù có cho gã trăm năm để trưởng thành thì Lý Trạch Vũ cũng chưa chắc để vào mắt!Vì thế không cần lo lắng gió xuân thổi lại hồi sinh.Vừa rời khỏi nhà họ Ninh, Lý Trạch Vũ đã nhận được điện thoại của Diệp Khinh Nhu."Anh hùng Lý có bận gì không?""Ừm.."Lý Trạch Vũ cười khổ nói: “Người đẹp Diệp có dạy bảo gì sao?”"Nếu có thời gian thì cùng uống một ly?""Uống rượu hỏng việc. Lỡ không cẩn thận để súng cướp cò thì sao bây giờ?" "Chỉ cần người nào đó dám bản, bà cô tôi đây liền dám ăn đạn!"Đây là lần đầu tiên Lý Trạch Vũ được trải nghiệm một Diệp Khinh Nhu bạo dạn như vậy nên nháy mắt đã bại trận.Hai người hẹn nhau địa điểm rồi cúp điện thoại. Hai mươi phút sau.Lý Trạch Vũ đến Phường Hương Lan mà mấy năm trước đêm nào hắn cũng tới chơi."Lý thiếu gia, Lý thiếu gia...""Ai da, tôi đợi hết ngày này sang tháng nọ, cuối cùng cũng đợi được anh tới đây rồi!"Một má mì trang điểm đậm nhiệt tình bước tới đón tiếp hắn.Có rất nhiều nhân viên mới không biết Lý Trạch Vũ là ai đều ngơ ngác đứng đó nhìn, không biết là đại gia lớn nào tới!Má mì Tang chống nạnh mắng: "Đây là Lý thiếu gia, mở mắt lên mà làm việc cho bà đây!""Chào Lý thiếu gia!" "Chào Lý thiếu gia..."Nam nữ hai bên đều cung kính chào.Lý Trạch Vũ lấy ra một tấm thẻ, nhàn nhạt nói: “Dọn dẹp đi!”"Đây đây."Má mì Tang cẩn thận nhận lấy thẻ ngân hàng rồi lập tức cử người đi mời hết khách bên trong về."Tao đang chơi vui vẻ, lại đòi đuổi đi hả?" "Chết tiệt, nghĩ tao không có tiền trả phải không?" Một thanh niên tóc nhuộm vàng chửi rủa ầm lên.Người phục vụ lễ phép nhắc nhở: "Lâm thiếu gia, người muốn dọn chỗ tối nay là Lý thiếu gia.""Lý thiếu gia? Lý thiếu gia nào!"Thanh niên tóc vàng rõ ràng là hơi say, nhưng vẫn bất mãn hét lên như cũ: "Đêm nay ông trời có đến đây cũng vô dụng, xem ai dám bắt tao rời đi?"
Có lẽ cảm động trước tình yêu giữa Tư Mã Tam Nương và Hướng Dương Thiên nên lần đầu tiên Lý Trạch Vũ không nhổ cỏ tận gốc.
Hơn nữa tục ngữ nói nhìn ba tuổi là biết già thế nào, thứ mặt hàng như Ninh Mãn Thành, dù có cho gã trăm năm để trưởng thành thì Lý Trạch Vũ cũng chưa chắc để vào mắt!
Vì thế không cần lo lắng gió xuân thổi lại hồi sinh.
Vừa rời khỏi nhà họ Ninh, Lý Trạch Vũ đã nhận được điện thoại của Diệp Khinh Nhu.
"Anh hùng Lý có bận gì không?"
"Ừm.."
Lý Trạch Vũ cười khổ nói: “Người đẹp Diệp có dạy bảo gì sao?”
"Nếu có thời gian thì cùng uống một ly?"
"Uống rượu hỏng việc. Lỡ không cẩn thận để súng cướp cò thì sao bây giờ?" "Chỉ cần người nào đó dám bản, bà cô tôi đây liền dám ăn đạn!"
Đây là lần đầu tiên Lý Trạch Vũ được trải nghiệm một Diệp Khinh Nhu bạo dạn như vậy nên nháy mắt đã bại trận.
Hai người hẹn nhau địa điểm rồi cúp điện thoại. Hai mươi phút sau.
Lý Trạch Vũ đến Phường Hương Lan mà mấy năm trước đêm nào hắn cũng tới chơi.
"Lý thiếu gia, Lý thiếu gia..."
"Ai da, tôi đợi hết ngày này sang tháng nọ, cuối cùng cũng đợi được anh tới đây rồi!"
Một má mì trang điểm đậm nhiệt tình bước tới đón tiếp hắn.
Có rất nhiều nhân viên mới không biết Lý Trạch Vũ là ai đều ngơ ngác đứng đó nhìn, không biết là đại gia lớn nào tới!
Má mì Tang chống nạnh mắng: "Đây là Lý thiếu gia, mở mắt lên mà làm việc cho bà đây!"
"Chào Lý thiếu gia!" "Chào Lý thiếu gia..."
Nam nữ hai bên đều cung kính chào.
Lý Trạch Vũ lấy ra một tấm thẻ, nhàn nhạt nói: “Dọn dẹp đi!”
"Đây đây."
Má mì Tang cẩn thận nhận lấy thẻ ngân hàng rồi lập tức cử người đi mời hết khách bên trong về.
"Tao đang chơi vui vẻ, lại đòi đuổi đi hả?" "Chết tiệt, nghĩ tao không có tiền trả phải không?" Một thanh niên tóc nhuộm vàng chửi rủa ầm lên.
Người phục vụ lễ phép nhắc nhở: "Lâm thiếu gia, người muốn dọn chỗ tối nay là Lý thiếu gia."
"Lý thiếu gia? Lý thiếu gia nào!"
Thanh niên tóc vàng rõ ràng là hơi say, nhưng vẫn bất mãn hét lên như cũ: "Đêm nay ông trời có đến đây cũng vô dụng, xem ai dám bắt tao rời đi?"
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Có lẽ cảm động trước tình yêu giữa Tư Mã Tam Nương và Hướng Dương Thiên nên lần đầu tiên Lý Trạch Vũ không nhổ cỏ tận gốc.Hơn nữa tục ngữ nói nhìn ba tuổi là biết già thế nào, thứ mặt hàng như Ninh Mãn Thành, dù có cho gã trăm năm để trưởng thành thì Lý Trạch Vũ cũng chưa chắc để vào mắt!Vì thế không cần lo lắng gió xuân thổi lại hồi sinh.Vừa rời khỏi nhà họ Ninh, Lý Trạch Vũ đã nhận được điện thoại của Diệp Khinh Nhu."Anh hùng Lý có bận gì không?""Ừm.."Lý Trạch Vũ cười khổ nói: “Người đẹp Diệp có dạy bảo gì sao?”"Nếu có thời gian thì cùng uống một ly?""Uống rượu hỏng việc. Lỡ không cẩn thận để súng cướp cò thì sao bây giờ?" "Chỉ cần người nào đó dám bản, bà cô tôi đây liền dám ăn đạn!"Đây là lần đầu tiên Lý Trạch Vũ được trải nghiệm một Diệp Khinh Nhu bạo dạn như vậy nên nháy mắt đã bại trận.Hai người hẹn nhau địa điểm rồi cúp điện thoại. Hai mươi phút sau.Lý Trạch Vũ đến Phường Hương Lan mà mấy năm trước đêm nào hắn cũng tới chơi."Lý thiếu gia, Lý thiếu gia...""Ai da, tôi đợi hết ngày này sang tháng nọ, cuối cùng cũng đợi được anh tới đây rồi!"Một má mì trang điểm đậm nhiệt tình bước tới đón tiếp hắn.Có rất nhiều nhân viên mới không biết Lý Trạch Vũ là ai đều ngơ ngác đứng đó nhìn, không biết là đại gia lớn nào tới!Má mì Tang chống nạnh mắng: "Đây là Lý thiếu gia, mở mắt lên mà làm việc cho bà đây!""Chào Lý thiếu gia!" "Chào Lý thiếu gia..."Nam nữ hai bên đều cung kính chào.Lý Trạch Vũ lấy ra một tấm thẻ, nhàn nhạt nói: “Dọn dẹp đi!”"Đây đây."Má mì Tang cẩn thận nhận lấy thẻ ngân hàng rồi lập tức cử người đi mời hết khách bên trong về."Tao đang chơi vui vẻ, lại đòi đuổi đi hả?" "Chết tiệt, nghĩ tao không có tiền trả phải không?" Một thanh niên tóc nhuộm vàng chửi rủa ầm lên.Người phục vụ lễ phép nhắc nhở: "Lâm thiếu gia, người muốn dọn chỗ tối nay là Lý thiếu gia.""Lý thiếu gia? Lý thiếu gia nào!"Thanh niên tóc vàng rõ ràng là hơi say, nhưng vẫn bất mãn hét lên như cũ: "Đêm nay ông trời có đến đây cũng vô dụng, xem ai dám bắt tao rời đi?"