Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…
Chương 55: C55: Mười phút sau
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Vài giây sau.Lâm Hải đầu đầy máu leo xuống xe.Cơn điên loạn trước đó đã biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi vô tận.Lâm Hải hiểu rất rõ muốn lật xe chỉ bằng một cú đá cần dùng lực lớn như thế nào, chưa kể Lý Quân còn đối phó với chiếc xe đang điên cuồng lao tới.Trên đường ông ta vẫn đang luôn nghĩ xem con át chủ bài của Lý Quân là ai, có thế lực gì, hoặc có những thứ gì khác.Bây giờ ông ta đã biết rồi, giá trị lực lượng mạnh mẽ như vậy là con át chủ bài lớn nhất.“Ông là Lâm Hải à?” Lý Quân hỏi.Lâm Hải lau đi vết máu trên trán, gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Là tôi.”Lý Quân lắc đầu nói: “Ông không được, tiếp tục gọi người khác đến đi.”Vương Tuấn Dã ở bên cạnh đang đợi Lâm Hải cứu mình, lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng.Dựa vào đôi tay kia của Lý Quân, hắn biết rằng Lâm Hải không có cơ hội chiến thắng trước Lý Quân.Quả nhiên, Lâm Hải cười khổ nói: “Không cần gọi nữa, cho dù có kêu bao nhiêu người, cũng không đánh lại cậu.”“Lần này, nhà họ Vương chúng tôi nhận thua, muốn giết muốn chặt gì thì cậu cứ động tay đi” Lâm Hải thở dài, cúi đầu.Người thanh niên trước mặt này thật đáng sợ, nếu tiếp tục, rất có thể sẽ mang đến tai họa cho nhà họ Vương.Nhà họ Vương cho dù có đến bao nhiêu người, trừ phi sử dụng vũ khí nhiệt cỡ lớn, nhưng điều đó không thực tế, nhà họVương không có năng lực lớn như vậy.Hơn nữa ai mà biết được đằng sau người này còn có thế lực gì.Lâm Hải năm đó đi khắp Nam Bắc, ông ta biết rất rõ, không có tên quái vật nào là tự nhiên sinh ra cả.Mười phút sau.Lý Quân lấy ra một cái thẻ ngân hàng, ngồi lên một chiếc xe công vụ rời khỏi trang viên.Trong thẻ có 10 triệu. Lý Quân trước đó đã từng yêu cầu công ty Thịnh Thế trả cho anh 10 triệu để đền tội nhưng bên kia nhất quyết không chịu nghe theo.Lý Quân cũng vừa hay có cơ hội hoạt động tay chân một chút.Về phần mối thù với nhà họ Vương, coi như đã trả được rồi.Tuy nhiên, Lâm Hải là người thông minh, ông ta hẳn sẽ nói cho gia chủ nhà họ Vương thấu tình đạt lý, dùng tình cảm để nói chuyện.Tất nhiên, nếu đối phương không biết sống chết thì Lý Quân cùng lắm sẽ đem chuyện đã xảy ra ngày hôm nay diễn lại lần nữa.Không lâu sau khi Lý Quân rời đi, một chiếc xe địa hình quân sự đã lái vào trang viên.Đường Trúc vội vàng xuống xe, nhìn thấy ngoài một đống lộn xộn, trong trang viên không còn một ai.Cô vội vàng gọi điện cho Cố Nghiên.Biết Cố Nghiên không sao, cô thở phào nhẹ nhõm.“Có thể khiến Lâm Hải nuốt xuống cục tức này, ông chủ kia của tập đoàn Quân Lâm có thế lực thật không tầm thường!”Đường Trúc thầm nghĩ trong lòng.
Vài giây sau.
Lâm Hải đầu đầy máu leo xuống xe.
Cơn điên loạn trước đó đã biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi vô tận.
Lâm Hải hiểu rất rõ muốn lật xe chỉ bằng một cú đá cần dùng lực lớn như thế nào, chưa kể Lý Quân còn đối phó với chiếc xe đang điên cuồng lao tới.
Trên đường ông ta vẫn đang luôn nghĩ xem con át chủ bài của Lý Quân là ai, có thế lực gì, hoặc có những thứ gì khác.
Bây giờ ông ta đã biết rồi, giá trị lực lượng mạnh mẽ như vậy là con át chủ bài lớn nhất.
“Ông là Lâm Hải à?” Lý Quân hỏi.
Lâm Hải lau đi vết máu trên trán, gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Là tôi.”
Lý Quân lắc đầu nói: “Ông không được, tiếp tục gọi người khác đến đi.”
Vương Tuấn Dã ở bên cạnh đang đợi Lâm Hải cứu mình, lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Dựa vào đôi tay kia của Lý Quân, hắn biết rằng Lâm Hải không có cơ hội chiến thắng trước Lý Quân.
Quả nhiên, Lâm Hải cười khổ nói: “Không cần gọi nữa, cho dù có kêu bao nhiêu người, cũng không đánh lại cậu.”
“Lần này, nhà họ Vương chúng tôi nhận thua, muốn giết muốn chặt gì thì cậu cứ động tay đi” Lâm Hải thở dài, cúi đầu.
Người thanh niên trước mặt này thật đáng sợ, nếu tiếp tục, rất có thể sẽ mang đến tai họa cho nhà họ Vương.
Nhà họ Vương cho dù có đến bao nhiêu người, trừ phi sử dụng vũ khí nhiệt cỡ lớn, nhưng điều đó không thực tế, nhà họ
Vương không có năng lực lớn như vậy.
Hơn nữa ai mà biết được đằng sau người này còn có thế lực gì.
Lâm Hải năm đó đi khắp Nam Bắc, ông ta biết rất rõ, không có tên quái vật nào là tự nhiên sinh ra cả.
Mười phút sau.
Lý Quân lấy ra một cái thẻ ngân hàng, ngồi lên một chiếc xe công vụ rời khỏi trang viên.
Trong thẻ có 10 triệu. Lý Quân trước đó đã từng yêu cầu công ty Thịnh Thế trả cho anh 10 triệu để đền tội nhưng bên kia nhất quyết không chịu nghe theo.
Lý Quân cũng vừa hay có cơ hội hoạt động tay chân một chút.
Về phần mối thù với nhà họ Vương, coi như đã trả được rồi.
Tuy nhiên, Lâm Hải là người thông minh, ông ta hẳn sẽ nói cho gia chủ nhà họ Vương thấu tình đạt lý, dùng tình cảm để nói chuyện.
Tất nhiên, nếu đối phương không biết sống chết thì Lý Quân cùng lắm sẽ đem chuyện đã xảy ra ngày hôm nay diễn lại lần nữa.
Không lâu sau khi Lý Quân rời đi, một chiếc xe địa hình quân sự đã lái vào trang viên.
Đường Trúc vội vàng xuống xe, nhìn thấy ngoài một đống lộn xộn, trong trang viên không còn một ai.
Cô vội vàng gọi điện cho Cố Nghiên.
Biết Cố Nghiên không sao, cô thở phào nhẹ nhõm.
“Có thể khiến Lâm Hải nuốt xuống cục tức này, ông chủ kia của tập đoàn Quân Lâm có thế lực thật không tầm thường!”
Đường Trúc thầm nghĩ trong lòng.
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Vài giây sau.Lâm Hải đầu đầy máu leo xuống xe.Cơn điên loạn trước đó đã biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi vô tận.Lâm Hải hiểu rất rõ muốn lật xe chỉ bằng một cú đá cần dùng lực lớn như thế nào, chưa kể Lý Quân còn đối phó với chiếc xe đang điên cuồng lao tới.Trên đường ông ta vẫn đang luôn nghĩ xem con át chủ bài của Lý Quân là ai, có thế lực gì, hoặc có những thứ gì khác.Bây giờ ông ta đã biết rồi, giá trị lực lượng mạnh mẽ như vậy là con át chủ bài lớn nhất.“Ông là Lâm Hải à?” Lý Quân hỏi.Lâm Hải lau đi vết máu trên trán, gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Là tôi.”Lý Quân lắc đầu nói: “Ông không được, tiếp tục gọi người khác đến đi.”Vương Tuấn Dã ở bên cạnh đang đợi Lâm Hải cứu mình, lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng.Dựa vào đôi tay kia của Lý Quân, hắn biết rằng Lâm Hải không có cơ hội chiến thắng trước Lý Quân.Quả nhiên, Lâm Hải cười khổ nói: “Không cần gọi nữa, cho dù có kêu bao nhiêu người, cũng không đánh lại cậu.”“Lần này, nhà họ Vương chúng tôi nhận thua, muốn giết muốn chặt gì thì cậu cứ động tay đi” Lâm Hải thở dài, cúi đầu.Người thanh niên trước mặt này thật đáng sợ, nếu tiếp tục, rất có thể sẽ mang đến tai họa cho nhà họ Vương.Nhà họ Vương cho dù có đến bao nhiêu người, trừ phi sử dụng vũ khí nhiệt cỡ lớn, nhưng điều đó không thực tế, nhà họVương không có năng lực lớn như vậy.Hơn nữa ai mà biết được đằng sau người này còn có thế lực gì.Lâm Hải năm đó đi khắp Nam Bắc, ông ta biết rất rõ, không có tên quái vật nào là tự nhiên sinh ra cả.Mười phút sau.Lý Quân lấy ra một cái thẻ ngân hàng, ngồi lên một chiếc xe công vụ rời khỏi trang viên.Trong thẻ có 10 triệu. Lý Quân trước đó đã từng yêu cầu công ty Thịnh Thế trả cho anh 10 triệu để đền tội nhưng bên kia nhất quyết không chịu nghe theo.Lý Quân cũng vừa hay có cơ hội hoạt động tay chân một chút.Về phần mối thù với nhà họ Vương, coi như đã trả được rồi.Tuy nhiên, Lâm Hải là người thông minh, ông ta hẳn sẽ nói cho gia chủ nhà họ Vương thấu tình đạt lý, dùng tình cảm để nói chuyện.Tất nhiên, nếu đối phương không biết sống chết thì Lý Quân cùng lắm sẽ đem chuyện đã xảy ra ngày hôm nay diễn lại lần nữa.Không lâu sau khi Lý Quân rời đi, một chiếc xe địa hình quân sự đã lái vào trang viên.Đường Trúc vội vàng xuống xe, nhìn thấy ngoài một đống lộn xộn, trong trang viên không còn một ai.Cô vội vàng gọi điện cho Cố Nghiên.Biết Cố Nghiên không sao, cô thở phào nhẹ nhõm.“Có thể khiến Lâm Hải nuốt xuống cục tức này, ông chủ kia của tập đoàn Quân Lâm có thế lực thật không tầm thường!”Đường Trúc thầm nghĩ trong lòng.