Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 496: C496: Câm miệng
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Nước miếng hoà thượng Nhất Trinh bay tứ tung, lâu lâu lại nâng ly húp một ngụm rượu.Hòa thượng Tố Nhân tựa như học sinh đứng trước mặt giáo viên, thở mạnh một chút cũng không dám.“Sư phụ, người không thể uống rượu.”Mắt thấy sư phụ phá giới, lúc này ông ấy mới lấy hết can đảm khuyên một câu.Hoà thượng Nhất Trinh nhìn hồ lô rươu, trong tay hừ một tiếng rồi cười nói: “Con hiểu cái rắm gì! Đây là thứ tốt đó, hay con muốn nếm thử một chút không?”“Không không không!” Hòa thượng Tố Nhân thầm mặc niệm trong lòng một tiếng “tội lỗi”. “Đùng!”Hoà thượng Nhất Trinh không chút do dự mà đưa cho đồ đệ đầu trọc lên một ly hạt dẻ: “Vi sư còn có thể lừa con được à? Uống cho ta!”“Tội lỗi tội lỗi...”Hoà thượng Tố Nhân bị bắt nếm một ngụm.Này thì hay rồi, từ nay về sau chùa chiền lại nhiều thêm một vị mê rượu. Một bên khác.Đạo sĩ Vô Trần miệng ngậm xì gà, mặt xụ ra, vừa thấy đã biết đang tức giận không ít.Đạo sĩ Vân Trung ngượng ngùng ngẩng đầu: “Sư phụ, người cũng đừng tức giận!”“Câm miệng!”Hít... Hà...Rít điếu thuốc, đạo sĩ Vô Trần hừ lạnh nói: “Quấy rầy vi sư yên tĩnh tu luyện, tên nhóc nhà con có phải nghĩ mình giỏi lắm rồi phải không?”“Không, đồ nhi không dám!” Đạo sĩ Vân Trung sợ tới mức cổ co rụt lại.Đạo sĩ Vô Trần ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Ta thấy con thật sự dám mà...”“Sư phụ, tư thế người hút thuốc thật ngầu!”Đạo sĩ Vân Trung ngắt lời, đồng thời nịnh nọt một câu.“Phải không?”Đạo sĩ Vô Trần vốn còn tức giận đột nhiên vui vẻ cười nói: “Con không biết, mỗi lần vi sư hút thuốc, bà cô Ngọc Linh Lung kia đều sẽ bị ta mê hoặc! Hắc hắc hắc...“Sư phụ, người nói thật sao?”“Vi sư còn có thể nói dối con à?”“Sư phụ, cũng cho con một điếu!”Đạo sĩ Vân Trung xoa tay, liếc mắt nhìn Ngọc Phượng Hoàng cách đó không xa, nhất thời cảm thấy tâm ý viên mãn.Cùng lúc đó.Ngọc Linh Lung sờ đầu Ngọc Phượng Hoàng, ân cần nói: “Tiểu Phượng Hoàng, ăm tháng không buông tha một ai, ngay cả con cũng đã hơn trăm tuổi!”“Sư phụ, mấy năm nay người sống thế nào?”Cuối cùng cũng được nhìn thấy sư phụ đã lâu không gặp của mình, Ngọc Phượng Hoàng rươm rướm lệ.
Nước miếng hoà thượng Nhất Trinh bay tứ tung, lâu lâu lại nâng ly húp một ngụm rượu.
Hòa thượng Tố Nhân tựa như học sinh đứng trước mặt giáo viên, thở mạnh một chút cũng không dám.
“Sư phụ, người không thể uống rượu.”
Mắt thấy sư phụ phá giới, lúc này ông ấy mới lấy hết can đảm khuyên một câu.
Hoà thượng Nhất Trinh nhìn hồ lô rươu, trong tay hừ một tiếng rồi cười nói: “Con hiểu cái rắm gì! Đây là thứ tốt đó, hay con muốn nếm thử một chút không?”
“Không không không!” Hòa thượng Tố Nhân thầm mặc niệm trong lòng một tiếng “tội lỗi”. “Đùng!”
Hoà thượng Nhất Trinh không chút do dự mà đưa cho đồ đệ đầu trọc lên một ly hạt dẻ: “Vi sư còn có thể lừa con được à? Uống cho ta!”
“Tội lỗi tội lỗi...”
Hoà thượng Tố Nhân bị bắt nếm một ngụm.
Này thì hay rồi, từ nay về sau chùa chiền lại nhiều thêm một vị mê rượu. Một bên khác.
Đạo sĩ Vô Trần miệng ngậm xì gà, mặt xụ ra, vừa thấy đã biết đang tức giận không ít.
Đạo sĩ Vân Trung ngượng ngùng ngẩng đầu: “Sư phụ, người cũng đừng tức giận!”
“Câm miệng!”
Hít... Hà...
Rít điếu thuốc, đạo sĩ Vô Trần hừ lạnh nói: “Quấy rầy vi sư yên tĩnh tu luyện, tên nhóc nhà con có phải nghĩ mình giỏi lắm rồi phải không?”
“Không, đồ nhi không dám!” Đạo sĩ Vân Trung sợ tới mức cổ co rụt lại.
Đạo sĩ Vô Trần ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Ta thấy con thật sự dám mà...”
“Sư phụ, tư thế người hút thuốc thật ngầu!”
Đạo sĩ Vân Trung ngắt lời, đồng thời nịnh nọt một câu.
“Phải không?”
Đạo sĩ Vô Trần vốn còn tức giận đột nhiên vui vẻ cười nói: “Con không biết, mỗi lần vi sư hút thuốc, bà cô Ngọc Linh Lung kia đều sẽ bị ta mê hoặc! Hắc hắc hắc...
“Sư phụ, người nói thật sao?”
“Vi sư còn có thể nói dối con à?”
“Sư phụ, cũng cho con một điếu!”
Đạo sĩ Vân Trung xoa tay, liếc mắt nhìn Ngọc Phượng Hoàng cách đó không xa, nhất thời cảm thấy tâm ý viên mãn.
Cùng lúc đó.
Ngọc Linh Lung sờ đầu Ngọc Phượng Hoàng, ân cần nói: “Tiểu Phượng Hoàng, ăm tháng không buông tha một ai, ngay cả con cũng đã hơn trăm tuổi!”
“Sư phụ, mấy năm nay người sống thế nào?”
Cuối cùng cũng được nhìn thấy sư phụ đã lâu không gặp của mình, Ngọc Phượng Hoàng rươm rướm lệ.
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Nước miếng hoà thượng Nhất Trinh bay tứ tung, lâu lâu lại nâng ly húp một ngụm rượu.Hòa thượng Tố Nhân tựa như học sinh đứng trước mặt giáo viên, thở mạnh một chút cũng không dám.“Sư phụ, người không thể uống rượu.”Mắt thấy sư phụ phá giới, lúc này ông ấy mới lấy hết can đảm khuyên một câu.Hoà thượng Nhất Trinh nhìn hồ lô rươu, trong tay hừ một tiếng rồi cười nói: “Con hiểu cái rắm gì! Đây là thứ tốt đó, hay con muốn nếm thử một chút không?”“Không không không!” Hòa thượng Tố Nhân thầm mặc niệm trong lòng một tiếng “tội lỗi”. “Đùng!”Hoà thượng Nhất Trinh không chút do dự mà đưa cho đồ đệ đầu trọc lên một ly hạt dẻ: “Vi sư còn có thể lừa con được à? Uống cho ta!”“Tội lỗi tội lỗi...”Hoà thượng Tố Nhân bị bắt nếm một ngụm.Này thì hay rồi, từ nay về sau chùa chiền lại nhiều thêm một vị mê rượu. Một bên khác.Đạo sĩ Vô Trần miệng ngậm xì gà, mặt xụ ra, vừa thấy đã biết đang tức giận không ít.Đạo sĩ Vân Trung ngượng ngùng ngẩng đầu: “Sư phụ, người cũng đừng tức giận!”“Câm miệng!”Hít... Hà...Rít điếu thuốc, đạo sĩ Vô Trần hừ lạnh nói: “Quấy rầy vi sư yên tĩnh tu luyện, tên nhóc nhà con có phải nghĩ mình giỏi lắm rồi phải không?”“Không, đồ nhi không dám!” Đạo sĩ Vân Trung sợ tới mức cổ co rụt lại.Đạo sĩ Vô Trần ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Ta thấy con thật sự dám mà...”“Sư phụ, tư thế người hút thuốc thật ngầu!”Đạo sĩ Vân Trung ngắt lời, đồng thời nịnh nọt một câu.“Phải không?”Đạo sĩ Vô Trần vốn còn tức giận đột nhiên vui vẻ cười nói: “Con không biết, mỗi lần vi sư hút thuốc, bà cô Ngọc Linh Lung kia đều sẽ bị ta mê hoặc! Hắc hắc hắc...“Sư phụ, người nói thật sao?”“Vi sư còn có thể nói dối con à?”“Sư phụ, cũng cho con một điếu!”Đạo sĩ Vân Trung xoa tay, liếc mắt nhìn Ngọc Phượng Hoàng cách đó không xa, nhất thời cảm thấy tâm ý viên mãn.Cùng lúc đó.Ngọc Linh Lung sờ đầu Ngọc Phượng Hoàng, ân cần nói: “Tiểu Phượng Hoàng, ăm tháng không buông tha một ai, ngay cả con cũng đã hơn trăm tuổi!”“Sư phụ, mấy năm nay người sống thế nào?”Cuối cùng cũng được nhìn thấy sư phụ đã lâu không gặp của mình, Ngọc Phượng Hoàng rươm rướm lệ.