Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 511: C511: Không đúng

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Các bẫy trong phạm vi vách đá đều do con người bố trí, không phải thiên nhiên hình thành, cái gọi là Thiên Quan trong mắt Lý Trạch Vũ chỉ là giả thần giả quỷ.Cho dù bây giờ đất núi rung chuyển, giống như động đất vậy, hắn cũng không hề hoảng hốt/"Ầm!"Trên mặt đất nứt ra một khe hở, rung động càng ngày càng mạnh. "Lý thiếu hiệp cẩn thận!"Cung Nghê Thường lo lắng nhắc nhở."Kengl”Lý Trạch Vũ đâm kiếm để ổn định cơ thể, sau đó hắn lập tức vung kiếm đâm một phát mạnh vào vách đá."Âm ầm!""A!"Vách đá b ắn ra vô số đá vụn, ngoài ra còn có một tiếng kêu thảm thiết. Mắt Cung Nghê Thường cứng đờ, cả người sững sờ.Tại sao trong Thiên Quan lại có người?Chẳng lẽ cô ấy nghe lầm sao?Không đúng!Vì sao mỗi lần có bẫy, Lý Trạch Vũ sẽ tấn công vào vị trí kia trên vách đá? Chẳng lẽ...Cung Nghê Thường bừng tỉnh."Vù vù vù..."Rất nhiều mũi tên bay ra từ vách đá."Keng keng keng!"Lý Trạch Vũ lấy kiếm ngăn cản, bình tĩnh chống đỡ."Thằng khốn kia, bản thiếu khuyên mày lập tức dừng tay, sau đó lăn xuống nhận tội, nếu không bản thiếu sẽ cho mày biết tại sao hoa lại đỏ như vậy!"Lý Trạch Vũ vừa ngăn cản vừa uy h**p.Lần này Cung Nghê Thường càng chắc chắn hơn, bẫy bên trong Thiên Quan đều bị con người kiểm soát, mà từ đầu Lý Trạch Vũ đã nhìn ra manh mối.Nghĩ vậy, cô ấy nhảy vọt đến, muốn trợ giúp Lý Trạch Vũ ngăn cản những mũi tên bay đến."Keng keng keng!"Mặc dù Cung Nghê Thường có thực lực của cảnh giới Đại Thừa, nhưng số lượng mũi tên bắn tới nhiều đếm không xuể, cô ấy không thể bình tĩnh ngăn cản như Lý Trạch Vũ."Cô đến đây làm cái rắm gì!""Tôi đến giúp anh... A!"Cung Nghê Thường đáp lại, đồng thời cánh tay không cẩn thận bị trúng một mũi tên."Không được việc mà còn thất bại, mau trở về đi!"Lý Trạch Vũ gào một câu, hắn duỗi tay ném Cung Nghê Thường ra xa hơn mười trượng.Rõ ràng muốn giúp đỡ đối phương thế mà lại bị ghét bỏ, Cung Nghê Thường rất tủi thân.Bên kia. Động đất ngày càng mạnh, Lý Trạch Vũ biết không thể ngồi chờ chết, vì thế hắn dùng tốc độ tối đa nhảy lên, trong giây lát đã bước qua khoảng cách nămtrượng cuối cùng.Cung Nghê Thường thấy cảnh này, cô ấy bất chấp cánh tay đau xót, hưng phấn nhắc nhở: "Lý thiếu hiệp, mau lấy bảo vật trong hộp gỗ!"Nhưng mà Lý Trạch Vũ không để ý đến cô ấy, mà hắn mượn hai bờ nham thạch hai bên để leo về phía trước.Đúng lúc này, trên vách đá có một bóng người, người đó gần như không do dự đẩy mấy khối đá bên cạnh xuống."Rầm rầm!""Lý thiếu hiệp cẩn thận!"Tim Cung Nghê Thường như nhảy lên tận cổ họng. "VùI Vùi"Lý Trạch Vũ phản ứng mau lẹ, mạnh mẽ khéo léo tránh đi mấy khối đá, đồng thời tăng tốc leo lên trên.Người trên vách đá thấy Lý Trạch Vũ sắp đến thì bối rối, muốn đẩy đá ngăn cản, nhưng đã muộn rồi.Tốc độ của Lý Trạch Vũ thật sự quá nhanh, vách đá cao hơn mười trượng, mà chưa đầy nửa phút hẳn đã thành công leo lên đến đỉnh."Lại đây, hôm nay bản thiếu sẽ cho mày biết tại sao hoa có màu đỏ!”

Các bẫy trong phạm vi vách đá đều do con người bố trí, không phải thiên nhiên hình thành, cái gọi là Thiên Quan trong mắt Lý Trạch Vũ chỉ là giả thần giả quỷ.

Cho dù bây giờ đất núi rung chuyển, giống như động đất vậy, hắn cũng không hề hoảng hốt/

"Ầm!"

Trên mặt đất nứt ra một khe hở, rung động càng ngày càng mạnh. "Lý thiếu hiệp cẩn thận!"

Cung Nghê Thường lo lắng nhắc nhở.

"Kengl”

Lý Trạch Vũ đâm kiếm để ổn định cơ thể, sau đó hắn lập tức vung kiếm đâm một phát mạnh vào vách đá.

"Âm ầm!"

"A!"

Vách đá b ắn ra vô số đá vụn, ngoài ra còn có một tiếng kêu thảm thiết. Mắt Cung Nghê Thường cứng đờ, cả người sững sờ.

Tại sao trong Thiên Quan lại có người?

Chẳng lẽ cô ấy nghe lầm sao?

Không đúng!

Vì sao mỗi lần có bẫy, Lý Trạch Vũ sẽ tấn công vào vị trí kia trên vách đá? Chẳng lẽ...

Cung Nghê Thường bừng tỉnh.

"Vù vù vù..."

Rất nhiều mũi tên bay ra từ vách đá.

"Keng keng keng!"

Lý Trạch Vũ lấy kiếm ngăn cản, bình tĩnh chống đỡ.

"Thằng khốn kia, bản thiếu khuyên mày lập tức dừng tay, sau đó lăn xuống nhận tội, nếu không bản thiếu sẽ cho mày biết tại sao hoa lại đỏ như vậy!"

Lý Trạch Vũ vừa ngăn cản vừa uy h**p.

Lần này Cung Nghê Thường càng chắc chắn hơn, bẫy bên trong Thiên Quan đều bị con người kiểm soát, mà từ đầu Lý Trạch Vũ đã nhìn ra manh mối.

Nghĩ vậy, cô ấy nhảy vọt đến, muốn trợ giúp Lý Trạch Vũ ngăn cản những mũi tên bay đến.

"Keng keng keng!"

Mặc dù Cung Nghê Thường có thực lực của cảnh giới Đại Thừa, nhưng số lượng mũi tên bắn tới nhiều đếm không xuể, cô ấy không thể bình tĩnh ngăn cản như Lý Trạch Vũ.

"Cô đến đây làm cái rắm gì!"

"Tôi đến giúp anh... A!"

Cung Nghê Thường đáp lại, đồng thời cánh tay không cẩn thận bị trúng một mũi tên.

"Không được việc mà còn thất bại, mau trở về đi!"

Lý Trạch Vũ gào một câu, hắn duỗi tay ném Cung Nghê Thường ra xa hơn mười trượng.

Rõ ràng muốn giúp đỡ đối phương thế mà lại bị ghét bỏ, Cung Nghê Thường rất tủi thân.

Bên kia. Động đất ngày càng mạnh, Lý Trạch Vũ biết không thể ngồi chờ chết, vì thế hắn dùng tốc độ tối đa nhảy lên, trong giây lát đã bước qua khoảng cách năm

trượng cuối cùng.

Cung Nghê Thường thấy cảnh này, cô ấy bất chấp cánh tay đau xót, hưng phấn nhắc nhở: "Lý thiếu hiệp, mau lấy bảo vật trong hộp gỗ!"

Nhưng mà Lý Trạch Vũ không để ý đến cô ấy, mà hắn mượn hai bờ nham thạch hai bên để leo về phía trước.

Đúng lúc này, trên vách đá có một bóng người, người đó gần như không do dự đẩy mấy khối đá bên cạnh xuống.

"Rầm rầm!"

"Lý thiếu hiệp cẩn thận!"

Tim Cung Nghê Thường như nhảy lên tận cổ họng. "VùI Vùi"

Lý Trạch Vũ phản ứng mau lẹ, mạnh mẽ khéo léo tránh đi mấy khối đá, đồng thời tăng tốc leo lên trên.

Người trên vách đá thấy Lý Trạch Vũ sắp đến thì bối rối, muốn đẩy đá ngăn cản, nhưng đã muộn rồi.

Tốc độ của Lý Trạch Vũ thật sự quá nhanh, vách đá cao hơn mười trượng, mà chưa đầy nửa phút hẳn đã thành công leo lên đến đỉnh.

"Lại đây, hôm nay bản thiếu sẽ cho mày biết tại sao hoa có màu đỏ!”

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Các bẫy trong phạm vi vách đá đều do con người bố trí, không phải thiên nhiên hình thành, cái gọi là Thiên Quan trong mắt Lý Trạch Vũ chỉ là giả thần giả quỷ.Cho dù bây giờ đất núi rung chuyển, giống như động đất vậy, hắn cũng không hề hoảng hốt/"Ầm!"Trên mặt đất nứt ra một khe hở, rung động càng ngày càng mạnh. "Lý thiếu hiệp cẩn thận!"Cung Nghê Thường lo lắng nhắc nhở."Kengl”Lý Trạch Vũ đâm kiếm để ổn định cơ thể, sau đó hắn lập tức vung kiếm đâm một phát mạnh vào vách đá."Âm ầm!""A!"Vách đá b ắn ra vô số đá vụn, ngoài ra còn có một tiếng kêu thảm thiết. Mắt Cung Nghê Thường cứng đờ, cả người sững sờ.Tại sao trong Thiên Quan lại có người?Chẳng lẽ cô ấy nghe lầm sao?Không đúng!Vì sao mỗi lần có bẫy, Lý Trạch Vũ sẽ tấn công vào vị trí kia trên vách đá? Chẳng lẽ...Cung Nghê Thường bừng tỉnh."Vù vù vù..."Rất nhiều mũi tên bay ra từ vách đá."Keng keng keng!"Lý Trạch Vũ lấy kiếm ngăn cản, bình tĩnh chống đỡ."Thằng khốn kia, bản thiếu khuyên mày lập tức dừng tay, sau đó lăn xuống nhận tội, nếu không bản thiếu sẽ cho mày biết tại sao hoa lại đỏ như vậy!"Lý Trạch Vũ vừa ngăn cản vừa uy h**p.Lần này Cung Nghê Thường càng chắc chắn hơn, bẫy bên trong Thiên Quan đều bị con người kiểm soát, mà từ đầu Lý Trạch Vũ đã nhìn ra manh mối.Nghĩ vậy, cô ấy nhảy vọt đến, muốn trợ giúp Lý Trạch Vũ ngăn cản những mũi tên bay đến."Keng keng keng!"Mặc dù Cung Nghê Thường có thực lực của cảnh giới Đại Thừa, nhưng số lượng mũi tên bắn tới nhiều đếm không xuể, cô ấy không thể bình tĩnh ngăn cản như Lý Trạch Vũ."Cô đến đây làm cái rắm gì!""Tôi đến giúp anh... A!"Cung Nghê Thường đáp lại, đồng thời cánh tay không cẩn thận bị trúng một mũi tên."Không được việc mà còn thất bại, mau trở về đi!"Lý Trạch Vũ gào một câu, hắn duỗi tay ném Cung Nghê Thường ra xa hơn mười trượng.Rõ ràng muốn giúp đỡ đối phương thế mà lại bị ghét bỏ, Cung Nghê Thường rất tủi thân.Bên kia. Động đất ngày càng mạnh, Lý Trạch Vũ biết không thể ngồi chờ chết, vì thế hắn dùng tốc độ tối đa nhảy lên, trong giây lát đã bước qua khoảng cách nămtrượng cuối cùng.Cung Nghê Thường thấy cảnh này, cô ấy bất chấp cánh tay đau xót, hưng phấn nhắc nhở: "Lý thiếu hiệp, mau lấy bảo vật trong hộp gỗ!"Nhưng mà Lý Trạch Vũ không để ý đến cô ấy, mà hắn mượn hai bờ nham thạch hai bên để leo về phía trước.Đúng lúc này, trên vách đá có một bóng người, người đó gần như không do dự đẩy mấy khối đá bên cạnh xuống."Rầm rầm!""Lý thiếu hiệp cẩn thận!"Tim Cung Nghê Thường như nhảy lên tận cổ họng. "VùI Vùi"Lý Trạch Vũ phản ứng mau lẹ, mạnh mẽ khéo léo tránh đi mấy khối đá, đồng thời tăng tốc leo lên trên.Người trên vách đá thấy Lý Trạch Vũ sắp đến thì bối rối, muốn đẩy đá ngăn cản, nhưng đã muộn rồi.Tốc độ của Lý Trạch Vũ thật sự quá nhanh, vách đá cao hơn mười trượng, mà chưa đầy nửa phút hẳn đã thành công leo lên đến đỉnh."Lại đây, hôm nay bản thiếu sẽ cho mày biết tại sao hoa có màu đỏ!”

Chương 511: C511: Không đúng