Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…
Chương 188: C188: Cậu ta mạnh như vậy sao
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… "Hoá ra thằng nhãi này mạnh như vậy!"Nam Cung Tuyết lại vui vẻ sắp nhảy dựng lên, hô to: "Lý Quân cố lên."Giống như những người đang bị Lý Quân đánh không phải là vệ sĩ nhà cô vậy.Mà Lý Quân còn đang không ngừng ra tay, gần như không ai có thể chặn được một đòn của anh.Chẳng mấy chốc hơn ba mươi người đều ngã xuống. Trong hành lang của khách sạn, có kêu thảm thiết vang lên.Trong một đám tiếng kêu gào thê thảm, Lý Quân phủi tay, xoay người đi về phía Trần Lục một lần nữa.Ánh mắt Trần Lục lộ ra một chút tàn nhẫn, hắn móc từ trong túi ra một con dao găm, sau đó đâm về phía Lý Quân."Keng!"Chỉ là con dao găm vừa mới đâm được một nửa, đã bị Lý Quân đá vào cổ tay, con dao găm bay ra khỏi tay hẳn, bị đóng đinh lên trần nhà.Sau một giây. "Âm ầm!"Lý Quân đá mạnh một phát, cả Trần Lục và cả xe lăn đều bị anh đạp bay ra ngoài, đập vào hành lang khách sạn.Âm thanh lớn đang vang vọng.Sau khi rơi xuống đất, Trần Lục và xe lăn đã bị tách ra và rơi xuống đất, trong miệng phun ra máu tươi.Nhưng Lý Quân lại thản nhiên như không có việc gì, anh nói với Nam Cung Tuyết: "Đi thôi, đi lấy vali của cô."Lúc này Nam Cung Tuyết đang sững sờ mới kịp phản ứng lại, vội vàng đi theo sau lưng Lý Quân.Sau khi đi vào phòng lấy được vali, hai người không nhìn đám người nằm dưới đất nữa, chỉ thản nhiên nghênh ngang rời đi như không có việc gì xảy ra.Lúc này, một đàn ông bị thương tương đối nhẹ miễn cưỡng bò dậy, đi đến trước mặt Trần Lục rồi đỡ người lên."Anh Lục, anh thế nào rồi?" Giờ phút này, Trần Lục đã đau đến mức đầu đầy mồ hôi lạnh."Chắc là gãy xương sườn rồi, thằng nhãi này quá độc ác, với thân thủ của cậu †a, nếu chúng ta muốn đối phó thì sợ phải nhờ đến anh Long ra tay mới được.""Cậu ta mạnh như vậy sao?”Khi người đàn ông nghe thấy hai chữ anh Long, sắc mặt cũng hơi thay đổi.Lý Quân và Nam Cung Tuyết rời khỏi khách sạn.Nam Cung Tuyết do dự một lát rồi nói: Lý Quân, đêm nay đến chỗ bạn của em đi, anh đưa em tới đó.""Được" Lý Quân khẽ gật đầu.Không biết vì sao khi nghe thấy Nam Cung Tuyết nói muốn đến chỗ bạn mình, trong lòng Lý Quân lại có chút mất mát.Anh gọi một chiếc xe taxi, đưa Nam Cung Tuyết đến một khu chung cư cao cấp.Sau khi đến trước một toà biệt lập, bọn họ nhấn chuông cửa, không bao lâu sau, một người đẹp có khí chất điềm tĩnh bước ra.Nam Cung Tuyết giới thiệu nói: "Đây là bạn của em, Loan Thục Ninh." "Chào anh, Lý Quân." Lý Quân chủ động vươn tay ra, nhẹ nhàng bắt tay Loan Thục Ninh.Loan Thục Ninh cười nói: Đây không phải là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, chúng ta đã gặp nhau lần trước ở nhà hàng tư nhân rồi."Nghe Lục Thục Ninh nói như vậy, Lý Quân đột nhiên nghĩ đến lúc đó có người ở lầu hai đang bí mật quan sát mình, xem ra chính là cô."Đi thôi, chúng ta vào trong đi, bọn họ đang chơi “Nói thật hay thách” đấy." "Trong nhà còn ai nữa hả?" Nam Cung Tuyết ngạc nhiên nói."Đương nhiên, hôm nay là cuối tuần, vừa hay tớ đã hẹn mấy người bạn về nhà chơi."Cô vừa dứt lời thì có mấy người bước ra khỏi phòng. "Tiểu Tuyết tới rồi.""Tiểu Tuyết, đã lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau, cậu đến Sở Châu cũng không báo trước với chúng tớ một tiếng."
"Hoá ra thằng nhãi này mạnh như vậy!"
Nam Cung Tuyết lại vui vẻ sắp nhảy dựng lên, hô to: "Lý Quân cố lên."
Giống như những người đang bị Lý Quân đánh không phải là vệ sĩ nhà cô vậy.
Mà Lý Quân còn đang không ngừng ra tay, gần như không ai có thể chặn được một đòn của anh.
Chẳng mấy chốc hơn ba mươi người đều ngã xuống. Trong hành lang của khách sạn, có kêu thảm thiết vang lên.
Trong một đám tiếng kêu gào thê thảm, Lý Quân phủi tay, xoay người đi về phía Trần Lục một lần nữa.
Ánh mắt Trần Lục lộ ra một chút tàn nhẫn, hắn móc từ trong túi ra một con dao găm, sau đó đâm về phía Lý Quân.
"Keng!"
Chỉ là con dao găm vừa mới đâm được một nửa, đã bị Lý Quân đá vào cổ tay, con dao găm bay ra khỏi tay hẳn, bị đóng đinh lên trần nhà.
Sau một giây. "Âm ầm!"
Lý Quân đá mạnh một phát, cả Trần Lục và cả xe lăn đều bị anh đạp bay ra ngoài, đập vào hành lang khách sạn.
Âm thanh lớn đang vang vọng.
Sau khi rơi xuống đất, Trần Lục và xe lăn đã bị tách ra và rơi xuống đất, trong miệng phun ra máu tươi.
Nhưng Lý Quân lại thản nhiên như không có việc gì, anh nói với Nam Cung Tuyết: "Đi thôi, đi lấy vali của cô."
Lúc này Nam Cung Tuyết đang sững sờ mới kịp phản ứng lại, vội vàng đi theo sau lưng Lý Quân.
Sau khi đi vào phòng lấy được vali, hai người không nhìn đám người nằm dưới đất nữa, chỉ thản nhiên nghênh ngang rời đi như không có việc gì xảy ra.
Lúc này, một đàn ông bị thương tương đối nhẹ miễn cưỡng bò dậy, đi đến trước mặt Trần Lục rồi đỡ người lên.
"Anh Lục, anh thế nào rồi?" Giờ phút này, Trần Lục đã đau đến mức đầu đầy mồ hôi lạnh.
"Chắc là gãy xương sườn rồi, thằng nhãi này quá độc ác, với thân thủ của cậu †a, nếu chúng ta muốn đối phó thì sợ phải nhờ đến anh Long ra tay mới được."
"Cậu ta mạnh như vậy sao?”
Khi người đàn ông nghe thấy hai chữ anh Long, sắc mặt cũng hơi thay đổi.
Lý Quân và Nam Cung Tuyết rời khỏi khách sạn.
Nam Cung Tuyết do dự một lát rồi nói: Lý Quân, đêm nay đến chỗ bạn của em đi, anh đưa em tới đó."
"Được" Lý Quân khẽ gật đầu.
Không biết vì sao khi nghe thấy Nam Cung Tuyết nói muốn đến chỗ bạn mình, trong lòng Lý Quân lại có chút mất mát.
Anh gọi một chiếc xe taxi, đưa Nam Cung Tuyết đến một khu chung cư cao cấp.
Sau khi đến trước một toà biệt lập, bọn họ nhấn chuông cửa, không bao lâu sau, một người đẹp có khí chất điềm tĩnh bước ra.
Nam Cung Tuyết giới thiệu nói: "Đây là bạn của em, Loan Thục Ninh." "Chào anh, Lý Quân." Lý Quân chủ động vươn tay ra, nhẹ nhàng bắt tay Loan Thục Ninh.
Loan Thục Ninh cười nói: Đây không phải là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, chúng ta đã gặp nhau lần trước ở nhà hàng tư nhân rồi."
Nghe Lục Thục Ninh nói như vậy, Lý Quân đột nhiên nghĩ đến lúc đó có người ở lầu hai đang bí mật quan sát mình, xem ra chính là cô.
"Đi thôi, chúng ta vào trong đi, bọn họ đang chơi “Nói thật hay thách” đấy." "Trong nhà còn ai nữa hả?" Nam Cung Tuyết ngạc nhiên nói.
"Đương nhiên, hôm nay là cuối tuần, vừa hay tớ đã hẹn mấy người bạn về nhà chơi."
Cô vừa dứt lời thì có mấy người bước ra khỏi phòng. "Tiểu Tuyết tới rồi."
"Tiểu Tuyết, đã lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau, cậu đến Sở Châu cũng không báo trước với chúng tớ một tiếng."
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… "Hoá ra thằng nhãi này mạnh như vậy!"Nam Cung Tuyết lại vui vẻ sắp nhảy dựng lên, hô to: "Lý Quân cố lên."Giống như những người đang bị Lý Quân đánh không phải là vệ sĩ nhà cô vậy.Mà Lý Quân còn đang không ngừng ra tay, gần như không ai có thể chặn được một đòn của anh.Chẳng mấy chốc hơn ba mươi người đều ngã xuống. Trong hành lang của khách sạn, có kêu thảm thiết vang lên.Trong một đám tiếng kêu gào thê thảm, Lý Quân phủi tay, xoay người đi về phía Trần Lục một lần nữa.Ánh mắt Trần Lục lộ ra một chút tàn nhẫn, hắn móc từ trong túi ra một con dao găm, sau đó đâm về phía Lý Quân."Keng!"Chỉ là con dao găm vừa mới đâm được một nửa, đã bị Lý Quân đá vào cổ tay, con dao găm bay ra khỏi tay hẳn, bị đóng đinh lên trần nhà.Sau một giây. "Âm ầm!"Lý Quân đá mạnh một phát, cả Trần Lục và cả xe lăn đều bị anh đạp bay ra ngoài, đập vào hành lang khách sạn.Âm thanh lớn đang vang vọng.Sau khi rơi xuống đất, Trần Lục và xe lăn đã bị tách ra và rơi xuống đất, trong miệng phun ra máu tươi.Nhưng Lý Quân lại thản nhiên như không có việc gì, anh nói với Nam Cung Tuyết: "Đi thôi, đi lấy vali của cô."Lúc này Nam Cung Tuyết đang sững sờ mới kịp phản ứng lại, vội vàng đi theo sau lưng Lý Quân.Sau khi đi vào phòng lấy được vali, hai người không nhìn đám người nằm dưới đất nữa, chỉ thản nhiên nghênh ngang rời đi như không có việc gì xảy ra.Lúc này, một đàn ông bị thương tương đối nhẹ miễn cưỡng bò dậy, đi đến trước mặt Trần Lục rồi đỡ người lên."Anh Lục, anh thế nào rồi?" Giờ phút này, Trần Lục đã đau đến mức đầu đầy mồ hôi lạnh."Chắc là gãy xương sườn rồi, thằng nhãi này quá độc ác, với thân thủ của cậu †a, nếu chúng ta muốn đối phó thì sợ phải nhờ đến anh Long ra tay mới được.""Cậu ta mạnh như vậy sao?”Khi người đàn ông nghe thấy hai chữ anh Long, sắc mặt cũng hơi thay đổi.Lý Quân và Nam Cung Tuyết rời khỏi khách sạn.Nam Cung Tuyết do dự một lát rồi nói: Lý Quân, đêm nay đến chỗ bạn của em đi, anh đưa em tới đó.""Được" Lý Quân khẽ gật đầu.Không biết vì sao khi nghe thấy Nam Cung Tuyết nói muốn đến chỗ bạn mình, trong lòng Lý Quân lại có chút mất mát.Anh gọi một chiếc xe taxi, đưa Nam Cung Tuyết đến một khu chung cư cao cấp.Sau khi đến trước một toà biệt lập, bọn họ nhấn chuông cửa, không bao lâu sau, một người đẹp có khí chất điềm tĩnh bước ra.Nam Cung Tuyết giới thiệu nói: "Đây là bạn của em, Loan Thục Ninh." "Chào anh, Lý Quân." Lý Quân chủ động vươn tay ra, nhẹ nhàng bắt tay Loan Thục Ninh.Loan Thục Ninh cười nói: Đây không phải là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, chúng ta đã gặp nhau lần trước ở nhà hàng tư nhân rồi."Nghe Lục Thục Ninh nói như vậy, Lý Quân đột nhiên nghĩ đến lúc đó có người ở lầu hai đang bí mật quan sát mình, xem ra chính là cô."Đi thôi, chúng ta vào trong đi, bọn họ đang chơi “Nói thật hay thách” đấy." "Trong nhà còn ai nữa hả?" Nam Cung Tuyết ngạc nhiên nói."Đương nhiên, hôm nay là cuối tuần, vừa hay tớ đã hẹn mấy người bạn về nhà chơi."Cô vừa dứt lời thì có mấy người bước ra khỏi phòng. "Tiểu Tuyết tới rồi.""Tiểu Tuyết, đã lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau, cậu đến Sở Châu cũng không báo trước với chúng tớ một tiếng."