Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…

Chương 229: C229: Nghe nam cung tuyết gọi

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Sở Châu.Trên đường phố. Lý Quân chui vào chiếc xe thể thao, chuẩn bị lái về biệt thự.Đột nhiên, anh thấy Nam Cung Tuyết và một người đàn ông đang dẫn co trên đường.Người đàn ông cao gần một mét tám, toàn thân mang hàng hiệu.Anh ta đang năm cổ tay Nam Cung Tuyết, cho dù Nam Cung Tuyết có giãy giụa thế nào cũng không buông.Lý Quân vội vàng dừng lại bên đường rồi bước ra khỏi xe.Đúng lúc này, Nam Cung Tuyết cũng nhận ra chiếc xe thể thao của Lý Quân, vẻ mặt lộ ra chút vui mừng, đồng thời hô to: “Lý Quân, đến giúp em.”Nghe Nam Cung Tuyết gọi.Lý Quân vội vàng đi tới.Anh vừa muốn hỏi thì người đàn ông đã lên tiếng trước: “Chàng trai, nếu cậu không muốn chết thì mau cút đi.”Không thể không nói, đối phương rất phách lối. Lý Quân không khỏi sửng sốt, thắc mắc nhìn Nam Cung Tuyết. “Anh ta là?”Bởi vì Lý Quân phát hiện, mặc dù Nam Cung Tuyết đang dẫn co với đối phương, nhưng nhìn ánh mắt của đối phương cũng không hề tức giận.Lỡ như là người thân của cô, Lý Quân tới đá một cái khiến anh ta gấy xương sườn, vậy sẽ không tốt.Quả nhiên, Nam Cung Tuyết yếu ớt nói: “Anh ấy là anh trai em”Nói xong, cô dùng sức thoát khỏi bàn tay của người đàn ông, trốn bên cạnh Lý Quân, lớn tiếng nói: “Nam Cung Hải, chuyện của em không cần anh lo.”Ánh mắt Nam Cung Hải có chút lạnh lùng. “Cậu là Lý Quân?”Nam Cung Tuyết đã đính hôn với nhà họ Thôi nhưng lại chạy trốn đến Sở Châu, nghe nói cô đã yêu một người khác.Nhà họ Thôi có địa vị phi thường, làm thông gia với nhà Nam Cung thì nhà Nam Cung sẽ là người được lợi lớn nhất.Anh ta không cho rằng Lý Quân tiếp cận em gái mình vì tình yêu, có lẽ là nhìn trúng sự giàu có của nhà Nam Cung.Nam Cung Tuyết năm lấy cánh tay Lý Quân, Lý Quân có thể cảm nhận được sự hoảng sợ của cô vào lúc này.Nam Cung Tuyết có vẻ hơi sợ anh trai mình.Nam Cung Hải nhìn Lý Quân với vẻ mặt lạnh lẽo, đe dọa: “Nếu cậu không muốn ngồi xe lăn cả đời thì tránh xa em gái tôi ra.”Bàn tay Nam Cung Tuyết đang nắm cánh tay Lý Quân đột nhiên siết chặt. Nếu Lý Quân bỏ đi thì hôm nay cô thật sự sẽ bị anh trai bắt về nhà. Một khi về nhà, e rằng cô sẽ không thể dễ dàng trốn thoát như lần trước.Số phận của cô sẽ rơi xuống vực thẳm, phải kết hôn với tên phong lưu nhà họ Thôi.Còn nói gì đến hạnh phúc nữa? Giờ phút này, Nam Cung Tuyết trông vô cùng đáng thương, ánh mắt đầy sợ hãi. Cô cảm thấy bất lực và đau khổ.Vốn dĩ cô là công chúa nhỏ được mọi người trong nhà Nam Cung yêu mến, cô chưa bao giờ nghĩ tới một ngày nào đó gia tộc sẽ đổi hạnh phúc của cô để lấy lợi ích.Ngay cả anh trai của cô, người đã từng yêu thương cô, bây giờ cũng trở nên thờ ơ như vậy.Nam Cung Hải tiến lên một bước, giọng nói có chút không kiên nhẫn: “Tôi không muốn nói lần thứ hai, lập tức rời khỏi em gái tôi, có lẽ cậu có chút quyền lực ở SởChâu, nhưng ở trước mặt nhà Nam Cung thì hoàn toàn chẳng là cái thá gì.”

Sở Châu.

Trên đường phố. Lý Quân chui vào chiếc xe thể thao, chuẩn bị lái về biệt thự.

Đột nhiên, anh thấy Nam Cung Tuyết và một người đàn ông đang dẫn co trên đường.

Người đàn ông cao gần một mét tám, toàn thân mang hàng hiệu.

Anh ta đang năm cổ tay Nam Cung Tuyết, cho dù Nam Cung Tuyết có giãy giụa thế nào cũng không buông.

Lý Quân vội vàng dừng lại bên đường rồi bước ra khỏi xe.

Đúng lúc này, Nam Cung Tuyết cũng nhận ra chiếc xe thể thao của Lý Quân, vẻ mặt lộ ra chút vui mừng, đồng thời hô to: “Lý Quân, đến giúp em.”

Nghe Nam Cung Tuyết gọi.

Lý Quân vội vàng đi tới.

Anh vừa muốn hỏi thì người đàn ông đã lên tiếng trước: “Chàng trai, nếu cậu không muốn chết thì mau cút đi.”

Không thể không nói, đối phương rất phách lối. Lý Quân không khỏi sửng sốt, thắc mắc nhìn Nam Cung Tuyết. “Anh ta là?”

Bởi vì Lý Quân phát hiện, mặc dù Nam Cung Tuyết đang dẫn co với đối phương, nhưng nhìn ánh mắt của đối phương cũng không hề tức giận.

Lỡ như là người thân của cô, Lý Quân tới đá một cái khiến anh ta gấy xương sườn, vậy sẽ không tốt.

Quả nhiên, Nam Cung Tuyết yếu ớt nói: “Anh ấy là anh trai em”

Nói xong, cô dùng sức thoát khỏi bàn tay của người đàn ông, trốn bên cạnh Lý Quân, lớn tiếng nói: “Nam Cung Hải, chuyện của em không cần anh lo.”

Ánh mắt Nam Cung Hải có chút lạnh lùng. “Cậu là Lý Quân?”

Nam Cung Tuyết đã đính hôn với nhà họ Thôi nhưng lại chạy trốn đến Sở Châu, nghe nói cô đã yêu một người khác.

Nhà họ Thôi có địa vị phi thường, làm thông gia với nhà Nam Cung thì nhà Nam Cung sẽ là người được lợi lớn nhất.

Anh ta không cho rằng Lý Quân tiếp cận em gái mình vì tình yêu, có lẽ là nhìn trúng sự giàu có của nhà Nam Cung.

Nam Cung Tuyết năm lấy cánh tay Lý Quân, Lý Quân có thể cảm nhận được sự hoảng sợ của cô vào lúc này.

Nam Cung Tuyết có vẻ hơi sợ anh trai mình.

Nam Cung Hải nhìn Lý Quân với vẻ mặt lạnh lẽo, đe dọa: “Nếu cậu không muốn ngồi xe lăn cả đời thì tránh xa em gái tôi ra.”

Bàn tay Nam Cung Tuyết đang nắm cánh tay Lý Quân đột nhiên siết chặt. Nếu Lý Quân bỏ đi thì hôm nay cô thật sự sẽ bị anh trai bắt về nhà. Một khi về nhà, e rằng cô sẽ không thể dễ dàng trốn thoát như lần trước.

Số phận của cô sẽ rơi xuống vực thẳm, phải kết hôn với tên phong lưu nhà họ Thôi.

Còn nói gì đến hạnh phúc nữa? Giờ phút này, Nam Cung Tuyết trông vô cùng đáng thương, ánh mắt đầy sợ hãi. Cô cảm thấy bất lực và đau khổ.

Vốn dĩ cô là công chúa nhỏ được mọi người trong nhà Nam Cung yêu mến, cô chưa bao giờ nghĩ tới một ngày nào đó gia tộc sẽ đổi hạnh phúc của cô để lấy lợi ích.

Ngay cả anh trai của cô, người đã từng yêu thương cô, bây giờ cũng trở nên thờ ơ như vậy.

Nam Cung Hải tiến lên một bước, giọng nói có chút không kiên nhẫn: “Tôi không muốn nói lần thứ hai, lập tức rời khỏi em gái tôi, có lẽ cậu có chút quyền lực ở Sở

Châu, nhưng ở trước mặt nhà Nam Cung thì hoàn toàn chẳng là cái thá gì.”

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Sở Châu.Trên đường phố. Lý Quân chui vào chiếc xe thể thao, chuẩn bị lái về biệt thự.Đột nhiên, anh thấy Nam Cung Tuyết và một người đàn ông đang dẫn co trên đường.Người đàn ông cao gần một mét tám, toàn thân mang hàng hiệu.Anh ta đang năm cổ tay Nam Cung Tuyết, cho dù Nam Cung Tuyết có giãy giụa thế nào cũng không buông.Lý Quân vội vàng dừng lại bên đường rồi bước ra khỏi xe.Đúng lúc này, Nam Cung Tuyết cũng nhận ra chiếc xe thể thao của Lý Quân, vẻ mặt lộ ra chút vui mừng, đồng thời hô to: “Lý Quân, đến giúp em.”Nghe Nam Cung Tuyết gọi.Lý Quân vội vàng đi tới.Anh vừa muốn hỏi thì người đàn ông đã lên tiếng trước: “Chàng trai, nếu cậu không muốn chết thì mau cút đi.”Không thể không nói, đối phương rất phách lối. Lý Quân không khỏi sửng sốt, thắc mắc nhìn Nam Cung Tuyết. “Anh ta là?”Bởi vì Lý Quân phát hiện, mặc dù Nam Cung Tuyết đang dẫn co với đối phương, nhưng nhìn ánh mắt của đối phương cũng không hề tức giận.Lỡ như là người thân của cô, Lý Quân tới đá một cái khiến anh ta gấy xương sườn, vậy sẽ không tốt.Quả nhiên, Nam Cung Tuyết yếu ớt nói: “Anh ấy là anh trai em”Nói xong, cô dùng sức thoát khỏi bàn tay của người đàn ông, trốn bên cạnh Lý Quân, lớn tiếng nói: “Nam Cung Hải, chuyện của em không cần anh lo.”Ánh mắt Nam Cung Hải có chút lạnh lùng. “Cậu là Lý Quân?”Nam Cung Tuyết đã đính hôn với nhà họ Thôi nhưng lại chạy trốn đến Sở Châu, nghe nói cô đã yêu một người khác.Nhà họ Thôi có địa vị phi thường, làm thông gia với nhà Nam Cung thì nhà Nam Cung sẽ là người được lợi lớn nhất.Anh ta không cho rằng Lý Quân tiếp cận em gái mình vì tình yêu, có lẽ là nhìn trúng sự giàu có của nhà Nam Cung.Nam Cung Tuyết năm lấy cánh tay Lý Quân, Lý Quân có thể cảm nhận được sự hoảng sợ của cô vào lúc này.Nam Cung Tuyết có vẻ hơi sợ anh trai mình.Nam Cung Hải nhìn Lý Quân với vẻ mặt lạnh lẽo, đe dọa: “Nếu cậu không muốn ngồi xe lăn cả đời thì tránh xa em gái tôi ra.”Bàn tay Nam Cung Tuyết đang nắm cánh tay Lý Quân đột nhiên siết chặt. Nếu Lý Quân bỏ đi thì hôm nay cô thật sự sẽ bị anh trai bắt về nhà. Một khi về nhà, e rằng cô sẽ không thể dễ dàng trốn thoát như lần trước.Số phận của cô sẽ rơi xuống vực thẳm, phải kết hôn với tên phong lưu nhà họ Thôi.Còn nói gì đến hạnh phúc nữa? Giờ phút này, Nam Cung Tuyết trông vô cùng đáng thương, ánh mắt đầy sợ hãi. Cô cảm thấy bất lực và đau khổ.Vốn dĩ cô là công chúa nhỏ được mọi người trong nhà Nam Cung yêu mến, cô chưa bao giờ nghĩ tới một ngày nào đó gia tộc sẽ đổi hạnh phúc của cô để lấy lợi ích.Ngay cả anh trai của cô, người đã từng yêu thương cô, bây giờ cũng trở nên thờ ơ như vậy.Nam Cung Hải tiến lên một bước, giọng nói có chút không kiên nhẫn: “Tôi không muốn nói lần thứ hai, lập tức rời khỏi em gái tôi, có lẽ cậu có chút quyền lực ở SởChâu, nhưng ở trước mặt nhà Nam Cung thì hoàn toàn chẳng là cái thá gì.”

Chương 229: C229: Nghe nam cung tuyết gọi