Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…

Chương 260: C260: Thăng ranh

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Người thanh niên ngồi ở chiếc xe đối diện quả thật là một kẻ điên.Sau hơn mười lần va chạm liên tiếp, hai chiếc xe đã biến dạng.Sau khi Trương Dương và những người bên cạnh phản ứng lại, họ kêu lên. Ai đó nhặt hòn đá bên đường rồi ném vào chiếc Ferrari.Sau khi chiếc Land Rover bị đẩy vào bãi cỏ bên cạnh, Lý Quân chĩa đầu xe về phía Trương Dương và những người đang ném đá.Viên đá trong tay một trong những thanh niên chưa kịp ném ra thì hắn đã chạy nhanh về phía bãi cỏ.Lập tức, Ferrari đâm vào vị trí vừa rồi họ đứng, đâm vào ba chiếc xe liên tiếp trước khi dừng lại.Nếu vừa rồi những người đó chậm hơn, họ sẽ bị xe đâm bay ra ngoài.Nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn trước mặt, đám người không khỏi hoảng hốt. Rốt cuộc họ cũng thấy được sự điên rồ của người Sở Châu.Lúc này, Lý Quân tắt xe, mở cánh cửa biến dạng rồi bước xuống.Thấy Lý Quân xuống xe, Trương Dương và những người khác, vốn dĩ đang bối rối, mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lộ ra vẻ tàn nhãn.Nếu bị người Sở Châu khinh thường thì còn mặt mũi nào về thủ đô nữa?Trương Dương liếc nhìn vài người bạn bên cạnh. Lập tức đám người nhao nhao tản ra, bao vây Lý Quân, ngăn anh lên xe. Họ nghĩ răng chỉ cần Lý Quân không lên xe thì cũng chẳng có uy h**p gì lớn.Cùng lúc đó, có người đi tới chiếc Land Rover cứu Chu Thanh và người phụ nữ đi cùng hắn đang chìm trong túi khí an toàn ra.Lúc này, sau khi Chu Thanh bò ra, đầu hắn đầy máu.Vừa rồi bị túi khí an toàn đè nên hắn không thở được, bây giờ được cứu thoát, hắn liên tục hít sâu vài hơi.Khi hồi phục, hắn hét lên với những người bạn đi cùng mình, “Giết tên này cho tôi, chết tiệt!”Lý Quân dựa vào nắp xe, châm một điếu thuốc, lặng lẽ hút thuốc.Lúc này, Trương Dương ởi tới trước mặt Lý Quân với vẻ mặt u ám, chỉ vào Lý Quân măng: “Thằng khốn, mẹ nó xe nào mày cũng dám đâm, xem ra chán sống rồi.”Trước khi hắn nói xong, Lý Quân đã bắt lấy ngón tay hắn.“Mẹ, buông tay ông đây ral”Trương Dương đau đớn, mở miệng mắng: “Ông đây là người nhà họ Trương ở thủ đô, cha tao đang bàn chuyện làm ăn với ông lớn trong Nguyên Nhất Thự, nếu màydám làm ông đây bị thương, tao sẽ chơi chết mày, thăng chó......Lý Quân cười giễu cợt, ngón tay dùng sức, tiếng “răng rắc” giòn tan vang lên, ngón tay Chu Thanh bị bẻ cong thành chín mươi độ.Miệng Trương Dương phát ra một tiếng hét như heo bị chọc tiết, không ngừng thở hổn hển.Sau khi Lý Quân buông tay hắn ra, Trương Dương ngồi xổm xuống đất, đau đến mức ch** n**c mắt.“Thăng ranh, mày xong đời rồi, ngay cả Trương thiếu cũng dám đánh, mày sắp toi rồi: Vài đại thiếu gia ở Sở Châu bên cạnh hô to. Những người này chịu trách nhiệm hộ tống đám người Trương Dương đi chơi.Lý Quân khinh thường bĩu môi, vung năm đấm, sau đó bước lên phía trước đá văng một tên đại thiếu gia ra bay trên không trung hơn ba mét.Ngay sau đó, anh liên tục xuất thủ, đánh hết toàn bộ những tên gần mình ngã xuống đất.Vài người phụ nữ hét lên trong sợ hãi. Những người còn lại không bị Lý Quân đánh đều trốn thật xa. Cùng lúc đó, có người lấy điện thoại ra bấm số.“Alo, chú Trương, chúng cháu xung đột với người ta ở cổng Nguyên Nhất Thự, Trương Dương bi đánh...”Sau khi gọi xong, hắn nói với Trương Dương: “Trương thiếu, cậu nhịn một chút, chú Trương sẽ đến sớm thôi.”Trương Dương gật đầu, hung ác nhìn Lý Quân: “Thằng ranh, mày có nghe thấy không? Dám bẻ gãy ngón tay tao, mày sẽ sớm phải trả giá cho hành động của mình”Lý Quân cầm điếu thuốc trong tay, lạnh lùng nhìn Trương Dương và những người khác, trong mắt khinh thường.Bởi vì sức mạnh cường đại vừa rồi của Lý Quân nên dù cho mấy người này nhìn anh với ánh mắt thù hận thì cũng không ai dám tuỳ tiện ra tay.Nghe nói Trương Dương bị đánh, người bên trong chưa mất một phút đã nhanh chóng xuất hiện.Ngoại trừ một vài ông già nhà giàu béo ú, còn có vệ sĩ mặc đồ đen. Những người này đi tới, nhanh chóng bao vây Lý Quân.Nhưng Lý Quân vẫn vững vàng dựa vào cửa xe, bình tĩnh hút thuốc, như thể anh chỉ là người ngoài hóng chuyện.

Người thanh niên ngồi ở chiếc xe đối diện quả thật là một kẻ điên.

Sau hơn mười lần va chạm liên tiếp, hai chiếc xe đã biến dạng.

Sau khi Trương Dương và những người bên cạnh phản ứng lại, họ kêu lên. Ai đó nhặt hòn đá bên đường rồi ném vào chiếc Ferrari.

Sau khi chiếc Land Rover bị đẩy vào bãi cỏ bên cạnh, Lý Quân chĩa đầu xe về phía Trương Dương và những người đang ném đá.

Viên đá trong tay một trong những thanh niên chưa kịp ném ra thì hắn đã chạy nhanh về phía bãi cỏ.

Lập tức, Ferrari đâm vào vị trí vừa rồi họ đứng, đâm vào ba chiếc xe liên tiếp trước khi dừng lại.

Nếu vừa rồi những người đó chậm hơn, họ sẽ bị xe đâm bay ra ngoài.

Nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn trước mặt, đám người không khỏi hoảng hốt. Rốt cuộc họ cũng thấy được sự điên rồ của người Sở Châu.

Lúc này, Lý Quân tắt xe, mở cánh cửa biến dạng rồi bước xuống.

Thấy Lý Quân xuống xe, Trương Dương và những người khác, vốn dĩ đang bối rối, mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lộ ra vẻ tàn nhãn.

Nếu bị người Sở Châu khinh thường thì còn mặt mũi nào về thủ đô nữa?

Trương Dương liếc nhìn vài người bạn bên cạnh. Lập tức đám người nhao nhao tản ra, bao vây Lý Quân, ngăn anh lên xe. Họ nghĩ răng chỉ cần Lý Quân không lên xe thì cũng chẳng có uy h**p gì lớn.

Cùng lúc đó, có người đi tới chiếc Land Rover cứu Chu Thanh và người phụ nữ đi cùng hắn đang chìm trong túi khí an toàn ra.

Lúc này, sau khi Chu Thanh bò ra, đầu hắn đầy máu.

Vừa rồi bị túi khí an toàn đè nên hắn không thở được, bây giờ được cứu thoát, hắn liên tục hít sâu vài hơi.

Khi hồi phục, hắn hét lên với những người bạn đi cùng mình, “Giết tên này cho tôi, chết tiệt!”

Lý Quân dựa vào nắp xe, châm một điếu thuốc, lặng lẽ hút thuốc.

Lúc này, Trương Dương ởi tới trước mặt Lý Quân với vẻ mặt u ám, chỉ vào Lý Quân măng: “Thằng khốn, mẹ nó xe nào mày cũng dám đâm, xem ra chán sống rồi.”

Trước khi hắn nói xong, Lý Quân đã bắt lấy ngón tay hắn.

“Mẹ, buông tay ông đây ral”

Trương Dương đau đớn, mở miệng mắng: “Ông đây là người nhà họ Trương ở thủ đô, cha tao đang bàn chuyện làm ăn với ông lớn trong Nguyên Nhất Thự, nếu mày

dám làm ông đây bị thương, tao sẽ chơi chết mày, thăng chó......

Lý Quân cười giễu cợt, ngón tay dùng sức, tiếng “răng rắc” giòn tan vang lên, ngón tay Chu Thanh bị bẻ cong thành chín mươi độ.

Miệng Trương Dương phát ra một tiếng hét như heo bị chọc tiết, không ngừng thở hổn hển.

Sau khi Lý Quân buông tay hắn ra, Trương Dương ngồi xổm xuống đất, đau đến mức ch** n**c mắt.

“Thăng ranh, mày xong đời rồi, ngay cả Trương thiếu cũng dám đánh, mày sắp toi rồi: Vài đại thiếu gia ở Sở Châu bên cạnh hô to. Những người này chịu trách nhiệm hộ tống đám người Trương Dương đi chơi.

Lý Quân khinh thường bĩu môi, vung năm đấm, sau đó bước lên phía trước đá văng một tên đại thiếu gia ra bay trên không trung hơn ba mét.

Ngay sau đó, anh liên tục xuất thủ, đánh hết toàn bộ những tên gần mình ngã xuống đất.

Vài người phụ nữ hét lên trong sợ hãi. Những người còn lại không bị Lý Quân đánh đều trốn thật xa. Cùng lúc đó, có người lấy điện thoại ra bấm số.

“Alo, chú Trương, chúng cháu xung đột với người ta ở cổng Nguyên Nhất Thự, Trương Dương bi đánh...”

Sau khi gọi xong, hắn nói với Trương Dương: “Trương thiếu, cậu nhịn một chút, chú Trương sẽ đến sớm thôi.”

Trương Dương gật đầu, hung ác nhìn Lý Quân: “Thằng ranh, mày có nghe thấy không? Dám bẻ gãy ngón tay tao, mày sẽ sớm phải trả giá cho hành động của mình”

Lý Quân cầm điếu thuốc trong tay, lạnh lùng nhìn Trương Dương và những người khác, trong mắt khinh thường.

Bởi vì sức mạnh cường đại vừa rồi của Lý Quân nên dù cho mấy người này nhìn anh với ánh mắt thù hận thì cũng không ai dám tuỳ tiện ra tay.

Nghe nói Trương Dương bị đánh, người bên trong chưa mất một phút đã nhanh chóng xuất hiện.

Ngoại trừ một vài ông già nhà giàu béo ú, còn có vệ sĩ mặc đồ đen. Những người này đi tới, nhanh chóng bao vây Lý Quân.

Nhưng Lý Quân vẫn vững vàng dựa vào cửa xe, bình tĩnh hút thuốc, như thể anh chỉ là người ngoài hóng chuyện.

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Người thanh niên ngồi ở chiếc xe đối diện quả thật là một kẻ điên.Sau hơn mười lần va chạm liên tiếp, hai chiếc xe đã biến dạng.Sau khi Trương Dương và những người bên cạnh phản ứng lại, họ kêu lên. Ai đó nhặt hòn đá bên đường rồi ném vào chiếc Ferrari.Sau khi chiếc Land Rover bị đẩy vào bãi cỏ bên cạnh, Lý Quân chĩa đầu xe về phía Trương Dương và những người đang ném đá.Viên đá trong tay một trong những thanh niên chưa kịp ném ra thì hắn đã chạy nhanh về phía bãi cỏ.Lập tức, Ferrari đâm vào vị trí vừa rồi họ đứng, đâm vào ba chiếc xe liên tiếp trước khi dừng lại.Nếu vừa rồi những người đó chậm hơn, họ sẽ bị xe đâm bay ra ngoài.Nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn trước mặt, đám người không khỏi hoảng hốt. Rốt cuộc họ cũng thấy được sự điên rồ của người Sở Châu.Lúc này, Lý Quân tắt xe, mở cánh cửa biến dạng rồi bước xuống.Thấy Lý Quân xuống xe, Trương Dương và những người khác, vốn dĩ đang bối rối, mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lộ ra vẻ tàn nhãn.Nếu bị người Sở Châu khinh thường thì còn mặt mũi nào về thủ đô nữa?Trương Dương liếc nhìn vài người bạn bên cạnh. Lập tức đám người nhao nhao tản ra, bao vây Lý Quân, ngăn anh lên xe. Họ nghĩ răng chỉ cần Lý Quân không lên xe thì cũng chẳng có uy h**p gì lớn.Cùng lúc đó, có người đi tới chiếc Land Rover cứu Chu Thanh và người phụ nữ đi cùng hắn đang chìm trong túi khí an toàn ra.Lúc này, sau khi Chu Thanh bò ra, đầu hắn đầy máu.Vừa rồi bị túi khí an toàn đè nên hắn không thở được, bây giờ được cứu thoát, hắn liên tục hít sâu vài hơi.Khi hồi phục, hắn hét lên với những người bạn đi cùng mình, “Giết tên này cho tôi, chết tiệt!”Lý Quân dựa vào nắp xe, châm một điếu thuốc, lặng lẽ hút thuốc.Lúc này, Trương Dương ởi tới trước mặt Lý Quân với vẻ mặt u ám, chỉ vào Lý Quân măng: “Thằng khốn, mẹ nó xe nào mày cũng dám đâm, xem ra chán sống rồi.”Trước khi hắn nói xong, Lý Quân đã bắt lấy ngón tay hắn.“Mẹ, buông tay ông đây ral”Trương Dương đau đớn, mở miệng mắng: “Ông đây là người nhà họ Trương ở thủ đô, cha tao đang bàn chuyện làm ăn với ông lớn trong Nguyên Nhất Thự, nếu màydám làm ông đây bị thương, tao sẽ chơi chết mày, thăng chó......Lý Quân cười giễu cợt, ngón tay dùng sức, tiếng “răng rắc” giòn tan vang lên, ngón tay Chu Thanh bị bẻ cong thành chín mươi độ.Miệng Trương Dương phát ra một tiếng hét như heo bị chọc tiết, không ngừng thở hổn hển.Sau khi Lý Quân buông tay hắn ra, Trương Dương ngồi xổm xuống đất, đau đến mức ch** n**c mắt.“Thăng ranh, mày xong đời rồi, ngay cả Trương thiếu cũng dám đánh, mày sắp toi rồi: Vài đại thiếu gia ở Sở Châu bên cạnh hô to. Những người này chịu trách nhiệm hộ tống đám người Trương Dương đi chơi.Lý Quân khinh thường bĩu môi, vung năm đấm, sau đó bước lên phía trước đá văng một tên đại thiếu gia ra bay trên không trung hơn ba mét.Ngay sau đó, anh liên tục xuất thủ, đánh hết toàn bộ những tên gần mình ngã xuống đất.Vài người phụ nữ hét lên trong sợ hãi. Những người còn lại không bị Lý Quân đánh đều trốn thật xa. Cùng lúc đó, có người lấy điện thoại ra bấm số.“Alo, chú Trương, chúng cháu xung đột với người ta ở cổng Nguyên Nhất Thự, Trương Dương bi đánh...”Sau khi gọi xong, hắn nói với Trương Dương: “Trương thiếu, cậu nhịn một chút, chú Trương sẽ đến sớm thôi.”Trương Dương gật đầu, hung ác nhìn Lý Quân: “Thằng ranh, mày có nghe thấy không? Dám bẻ gãy ngón tay tao, mày sẽ sớm phải trả giá cho hành động của mình”Lý Quân cầm điếu thuốc trong tay, lạnh lùng nhìn Trương Dương và những người khác, trong mắt khinh thường.Bởi vì sức mạnh cường đại vừa rồi của Lý Quân nên dù cho mấy người này nhìn anh với ánh mắt thù hận thì cũng không ai dám tuỳ tiện ra tay.Nghe nói Trương Dương bị đánh, người bên trong chưa mất một phút đã nhanh chóng xuất hiện.Ngoại trừ một vài ông già nhà giàu béo ú, còn có vệ sĩ mặc đồ đen. Những người này đi tới, nhanh chóng bao vây Lý Quân.Nhưng Lý Quân vẫn vững vàng dựa vào cửa xe, bình tĩnh hút thuốc, như thể anh chỉ là người ngoài hóng chuyện.

Chương 260: C260: Thăng ranh