Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…

Chương 298: C298: Ở cổng chính

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Ở cổng chính.Đám người Ngụy Nhiên trợn mắt há mồm.Họ không bao giờ có thể nghĩ đến Lý Quân có thể mời Hoàng Giang Triều - hoàng đế Sở Châu đến.Với lai lịch của Ngụy Nhiên, hắn thực sự không đủ tư cách để có bất kỳ giao điểm nào với Hoàng Giang Triều.Nhưng bình thường từ miệng cha mẹ, thỉnh thoảng hắn cũng có thể nghe. được một số thông tin nội bộ về giới thượng lưu ở Sở ChâuTrong miệng cha mẹ hắn, Hoàng Giang Triều nắm giữ quyền sinh sát, đồng thời là chủ nhân của giới tài phiệt đầu tiên ở Sở Châu.Một câu của ông ta có thể quyết sinh chuyện sinh tử của rất nhiều doanh nghiệp.“Lý Quân biết Hoàng Giang Triều, nếu Hoàng Giang Triều có động thái với công ty riêng của nhà mình, chẳng phải sẽ là...”Nghĩ đến đây, cơ thể Ngụy Nhiên không khỏi run rẩy.Bên kia, Lý Quân vừa hút thuốc vừa nói: “Các vị đều là người bận rộn, hôm nay vì giúp tôi mà chạy đến nơi đây, thật sự làm phiền mọi người rồi“Em trai Lý, lời này của cậu khách khí rồi.” Hoàng Giang Triều cười nói.“Tại Sở Châu, không biết bao nhiêu người muốn bị cậu làm phiền mà còn không có cơ hội kìa.”“Tuy nhiên đối phó loại tôm tép như vậy, em trai Lý cứ gọi điện thoại, người anh là tôi đây nhất định sẽ giúp cậu xử lý ổn thỏa, đâu cần phải tự mình tới một chuyến.”Hoàng Giang Triều xưng hô với Lý Quân tự nhiên biến thành lão đệ, trong nháy mắt đã rút ngắn mối quan hệ.Bên cạnh, Chu Bỉnh Khôn cũng phụ họa nói: “Đúng vậy, vừa rồi tôi hỏi thăm một chút, công ty nhà tên Ngụy Nhiên kia còn không chen vào được top hai trăm ở Sở Châu, đâu có đáng giá để cậu phải tự ra tay.”“Hay là tôi gọi một cú điện thoại để cho tên Nguy Nhiên này nhận giáo huấn? Đúng lúc cha hắn là thành viên Phòng Thương mại Sở Châu, lát nữa tôi gọi điện thoại trục xuất ông ta khỏi Phòng Thương mại.”Mạnh Thanh Thiển đứng bên cạnh nghe được thì run rẩy.Vị này đúng là chủ tịch Phòng Thương mại Sở Châu.Ở phía bên kia, Ngụy Nhiên thậm chí còn sợ hãi hơn.Hoàng Giang Triều, Hoàng đế Sở Châu, Chu Bỉnh Khôn, Chủ tịch Phòng Thương mại, còn những người còn lại thì sao?“Đây là bạn gái của em trai Lý?”Hoàng Giang Triều nhìn về phía Mạnh Thanh Thiển đang đứng ở nơi đó tay chân luống cuống.Mặc dù Mạnh Thanh Thiển là hoa khôi, ngày thường được mọi người săn đón, nhưng hiện tại cũng có chút câu nệ.Dù sao không ai trong số những người có mặt ở đây có hào quang mà một cô gái nhỏ như cô có thể chịu đựng được.“Chỉ là bạn bè thôi.” Lý Quân cười, giới thiệu cho Mạnh Thanh Thiển: “Vị này là ông chủ Hoàng - Hoàng Giang Triều, vị này là ông Chu - Chu Bỉnh Khôn, vị này là Vương Hữu Lân...”Lý Quân lần lượt giới thiệu từng người một, mỗi khi giới thiệu đến một người, Mạnh Thanh Thiển đều chủ động bắt tay chào hỏi.Mặc dù không biết thân phận của đối phương là gì, nhưng trong lòng cô hiểu rõ một điểm, những người này nhất định không tầm thường, dù saongười bình thường cũng không có khí chất như vậy.Bởi vì Lý Quân nên Hoàng Giang Triều và những người khác cũng rất hòa ái dễ gần, cũng không có chút kiêu ngạo nào.Ở bên kia, Ngụy Nhiên và đám bạn của hắn bị dọa đến mức chân mềm nhữn.Hoàng Giang Triều, Chu Bỉnh Khôn, Vương Hữu Lân, Trần Thanh Giương...Người sau còn đáng sợ hơn người trước.Bây giờ lại vì Lý Quân mà tập trung ở đây, cái tên Lý Quân này là thần thánh phương nào?Sau khi hút một điếu thuốc, Lý Quân mới nhớ tới đám người Ngụy Nhiên.Khi Lý Quân đi về phía Ngụy Nhiên, Ngụy Nhiên trực tiếp quỳ trên mặt đất, khóc lóc thảm thiết.“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, xin anh giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho tôi..."Không ai nghĩ rằng Ngụy Nhiên, người luôn kiêu ngạo và vô pháp vô thiên, cũng có một mặt hèn mọn thế này.Nhìn thấy Ngụy Nhiên quỳ xuống, những người còn lại do dự một lát, cũng lần lượt quỳ trên mặt đất.

Ở cổng chính.

Đám người Ngụy Nhiên trợn mắt há mồm.

Họ không bao giờ có thể nghĩ đến Lý Quân có thể mời Hoàng Giang Triều - hoàng đế Sở Châu đến.

Với lai lịch của Ngụy Nhiên, hắn thực sự không đủ tư cách để có bất kỳ giao điểm nào với Hoàng Giang Triều.

Nhưng bình thường từ miệng cha mẹ, thỉnh thoảng hắn cũng có thể nghe. được một số thông tin nội bộ về giới thượng lưu ở Sở Châu

Trong miệng cha mẹ hắn, Hoàng Giang Triều nắm giữ quyền sinh sát, đồng thời là chủ nhân của giới tài phiệt đầu tiên ở Sở Châu.

Một câu của ông ta có thể quyết sinh chuyện sinh tử của rất nhiều doanh nghiệp.

“Lý Quân biết Hoàng Giang Triều, nếu Hoàng Giang Triều có động thái với công ty riêng của nhà mình, chẳng phải sẽ là...”

Nghĩ đến đây, cơ thể Ngụy Nhiên không khỏi run rẩy.

Bên kia, Lý Quân vừa hút thuốc vừa nói: “Các vị đều là người bận rộn, hôm nay vì giúp tôi mà chạy đến nơi đây, thật sự làm phiền mọi người rồi

“Em trai Lý, lời này của cậu khách khí rồi.” Hoàng Giang Triều cười nói.

“Tại Sở Châu, không biết bao nhiêu người muốn bị cậu làm phiền mà còn không có cơ hội kìa.”

“Tuy nhiên đối phó loại tôm tép như vậy, em trai Lý cứ gọi điện thoại, người anh là tôi đây nhất định sẽ giúp cậu xử lý ổn thỏa, đâu cần phải tự mình tới một chuyến.”

Hoàng Giang Triều xưng hô với Lý Quân tự nhiên biến thành lão đệ, trong nháy mắt đã rút ngắn mối quan hệ.

Bên cạnh, Chu Bỉnh Khôn cũng phụ họa nói: “Đúng vậy, vừa rồi tôi hỏi thăm một chút, công ty nhà tên Ngụy Nhiên kia còn không chen vào được top hai trăm ở Sở Châu, đâu có đáng giá để cậu phải tự ra tay.”

“Hay là tôi gọi một cú điện thoại để cho tên Nguy Nhiên này nhận giáo huấn? Đúng lúc cha hắn là thành viên Phòng Thương mại Sở Châu, lát nữa tôi gọi điện thoại trục xuất ông ta khỏi Phòng Thương mại.”

Mạnh Thanh Thiển đứng bên cạnh nghe được thì run rẩy.

Vị này đúng là chủ tịch Phòng Thương mại Sở Châu.

Ở phía bên kia, Ngụy Nhiên thậm chí còn sợ hãi hơn.

Hoàng Giang Triều, Hoàng đế Sở Châu, Chu Bỉnh Khôn, Chủ tịch Phòng Thương mại, còn những người còn lại thì sao?

“Đây là bạn gái của em trai Lý?”

Hoàng Giang Triều nhìn về phía Mạnh Thanh Thiển đang đứng ở nơi đó tay chân luống cuống.

Mặc dù Mạnh Thanh Thiển là hoa khôi, ngày thường được mọi người săn đón, nhưng hiện tại cũng có chút câu nệ.

Dù sao không ai trong số những người có mặt ở đây có hào quang mà một cô gái nhỏ như cô có thể chịu đựng được.

“Chỉ là bạn bè thôi.” Lý Quân cười, giới thiệu cho Mạnh Thanh Thiển: “Vị này là ông chủ Hoàng - Hoàng Giang Triều, vị này là ông Chu - Chu Bỉnh Khôn, vị này là Vương Hữu Lân...”

Lý Quân lần lượt giới thiệu từng người một, mỗi khi giới thiệu đến một người, Mạnh Thanh Thiển đều chủ động bắt tay chào hỏi.

Mặc dù không biết thân phận của đối phương là gì, nhưng trong lòng cô hiểu rõ một điểm, những người này nhất định không tầm thường, dù sao

người bình thường cũng không có khí chất như vậy.

Bởi vì Lý Quân nên Hoàng Giang Triều và những người khác cũng rất hòa ái dễ gần, cũng không có chút kiêu ngạo nào.

Ở bên kia, Ngụy Nhiên và đám bạn của hắn bị dọa đến mức chân mềm nhữn.

Hoàng Giang Triều, Chu Bỉnh Khôn, Vương Hữu Lân, Trần Thanh Giương...

Người sau còn đáng sợ hơn người trước.

Bây giờ lại vì Lý Quân mà tập trung ở đây, cái tên Lý Quân này là thần thánh phương nào?

Sau khi hút một điếu thuốc, Lý Quân mới nhớ tới đám người Ngụy Nhiên.

Khi Lý Quân đi về phía Ngụy Nhiên, Ngụy Nhiên trực tiếp quỳ trên mặt đất, khóc lóc thảm thiết.

“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, xin anh giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho tôi..."

Không ai nghĩ rằng Ngụy Nhiên, người luôn kiêu ngạo và vô pháp vô thiên, cũng có một mặt hèn mọn thế này.

Nhìn thấy Ngụy Nhiên quỳ xuống, những người còn lại do dự một lát, cũng lần lượt quỳ trên mặt đất.

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Ở cổng chính.Đám người Ngụy Nhiên trợn mắt há mồm.Họ không bao giờ có thể nghĩ đến Lý Quân có thể mời Hoàng Giang Triều - hoàng đế Sở Châu đến.Với lai lịch của Ngụy Nhiên, hắn thực sự không đủ tư cách để có bất kỳ giao điểm nào với Hoàng Giang Triều.Nhưng bình thường từ miệng cha mẹ, thỉnh thoảng hắn cũng có thể nghe. được một số thông tin nội bộ về giới thượng lưu ở Sở ChâuTrong miệng cha mẹ hắn, Hoàng Giang Triều nắm giữ quyền sinh sát, đồng thời là chủ nhân của giới tài phiệt đầu tiên ở Sở Châu.Một câu của ông ta có thể quyết sinh chuyện sinh tử của rất nhiều doanh nghiệp.“Lý Quân biết Hoàng Giang Triều, nếu Hoàng Giang Triều có động thái với công ty riêng của nhà mình, chẳng phải sẽ là...”Nghĩ đến đây, cơ thể Ngụy Nhiên không khỏi run rẩy.Bên kia, Lý Quân vừa hút thuốc vừa nói: “Các vị đều là người bận rộn, hôm nay vì giúp tôi mà chạy đến nơi đây, thật sự làm phiền mọi người rồi“Em trai Lý, lời này của cậu khách khí rồi.” Hoàng Giang Triều cười nói.“Tại Sở Châu, không biết bao nhiêu người muốn bị cậu làm phiền mà còn không có cơ hội kìa.”“Tuy nhiên đối phó loại tôm tép như vậy, em trai Lý cứ gọi điện thoại, người anh là tôi đây nhất định sẽ giúp cậu xử lý ổn thỏa, đâu cần phải tự mình tới một chuyến.”Hoàng Giang Triều xưng hô với Lý Quân tự nhiên biến thành lão đệ, trong nháy mắt đã rút ngắn mối quan hệ.Bên cạnh, Chu Bỉnh Khôn cũng phụ họa nói: “Đúng vậy, vừa rồi tôi hỏi thăm một chút, công ty nhà tên Ngụy Nhiên kia còn không chen vào được top hai trăm ở Sở Châu, đâu có đáng giá để cậu phải tự ra tay.”“Hay là tôi gọi một cú điện thoại để cho tên Nguy Nhiên này nhận giáo huấn? Đúng lúc cha hắn là thành viên Phòng Thương mại Sở Châu, lát nữa tôi gọi điện thoại trục xuất ông ta khỏi Phòng Thương mại.”Mạnh Thanh Thiển đứng bên cạnh nghe được thì run rẩy.Vị này đúng là chủ tịch Phòng Thương mại Sở Châu.Ở phía bên kia, Ngụy Nhiên thậm chí còn sợ hãi hơn.Hoàng Giang Triều, Hoàng đế Sở Châu, Chu Bỉnh Khôn, Chủ tịch Phòng Thương mại, còn những người còn lại thì sao?“Đây là bạn gái của em trai Lý?”Hoàng Giang Triều nhìn về phía Mạnh Thanh Thiển đang đứng ở nơi đó tay chân luống cuống.Mặc dù Mạnh Thanh Thiển là hoa khôi, ngày thường được mọi người săn đón, nhưng hiện tại cũng có chút câu nệ.Dù sao không ai trong số những người có mặt ở đây có hào quang mà một cô gái nhỏ như cô có thể chịu đựng được.“Chỉ là bạn bè thôi.” Lý Quân cười, giới thiệu cho Mạnh Thanh Thiển: “Vị này là ông chủ Hoàng - Hoàng Giang Triều, vị này là ông Chu - Chu Bỉnh Khôn, vị này là Vương Hữu Lân...”Lý Quân lần lượt giới thiệu từng người một, mỗi khi giới thiệu đến một người, Mạnh Thanh Thiển đều chủ động bắt tay chào hỏi.Mặc dù không biết thân phận của đối phương là gì, nhưng trong lòng cô hiểu rõ một điểm, những người này nhất định không tầm thường, dù saongười bình thường cũng không có khí chất như vậy.Bởi vì Lý Quân nên Hoàng Giang Triều và những người khác cũng rất hòa ái dễ gần, cũng không có chút kiêu ngạo nào.Ở bên kia, Ngụy Nhiên và đám bạn của hắn bị dọa đến mức chân mềm nhữn.Hoàng Giang Triều, Chu Bỉnh Khôn, Vương Hữu Lân, Trần Thanh Giương...Người sau còn đáng sợ hơn người trước.Bây giờ lại vì Lý Quân mà tập trung ở đây, cái tên Lý Quân này là thần thánh phương nào?Sau khi hút một điếu thuốc, Lý Quân mới nhớ tới đám người Ngụy Nhiên.Khi Lý Quân đi về phía Ngụy Nhiên, Ngụy Nhiên trực tiếp quỳ trên mặt đất, khóc lóc thảm thiết.“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, xin anh giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho tôi..."Không ai nghĩ rằng Ngụy Nhiên, người luôn kiêu ngạo và vô pháp vô thiên, cũng có một mặt hèn mọn thế này.Nhìn thấy Ngụy Nhiên quỳ xuống, những người còn lại do dự một lát, cũng lần lượt quỳ trên mặt đất.

Chương 298: C298: Ở cổng chính