Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…

Chương 300: C300: Anh về rồi à

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Sau khi rời khỏi Đại học Sở Châu.Lý Quân dẫn Hoàng Giang Triều và mười ba ông chủ khác đi ăn cơm ở quán ven đường.Cảnh tượng những người đàn ông này mặc vest thắt nơ lịch lãm, khí thế bất phàm mà lại tụ tập để ăn các quầy hàng ven lề đường cũng thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh.Nếu những người đó biết thân phận thật sự của Hoàng Giang Triều và những người khác, ngày mai đảm bảo sẽ trở thành tin tức lớn nhất ở Sở Châu.Thế mà, Hoàng Giang Triều và những người khác không phàn nàn gì cả, mà ngược lại còn cảm thấy rất vinh dự.Bọn họ ăn cái gì không quan trọng, quan trọng là có thể ăn cùng Lý Quân. Hơn nữa, Lý Quân có thể đưa bọn họ đến một nơi bình thường như vậy để ăn, đây rõ ràng là coi bọn họ như người một nhà, không khách khí coi họ là người ngoài.Sau khi ăn xong, mọi người tạm biệt nhau, Lý Quân trở về biệt thự của mình.Ngay khi Lý Quân bước vào khu chung cư cao tầng, anh nhìn thấy một bóng dáng yếu ớt đang ngồi xổm trước cửa nhà mình, là Nam Cung Tuyết.Nam Cung Tuyết không biết mình đã đợi ở đây bao lâu, cô đã ghé đầu vào gối ngủ thiếp đi.Khi Lý Quân đi đến trước mặt cô, cô sững sờ mở mắt ra.“Anh về rồi à?”Nam Cung Tuyết trên mặt lộ ra một chút ý cười, chuẩn bị đứng lên, nhưng vì ngồi chờ quá dài, hai chân tê dại, cả người đổ nhào vào vòng tay của Lý Quân.“Cô tới khi nào vậy?”Lý Quân mở cửa, đỡ Nam Cung Tuyết đến ghế sofa trong phòng ngồi xuống, hỏi.“Em đến lúc năm giờ, nhưng không ngờ anh lại không ở nhà, em nghĩ rằng anh đang bận, cho nên mới không gọi điện thoại cho anh.”Nam Cung Tuyết có chút ngượng ngùng nói.“Có chuyện gì sao?”Sau khi Lý Quân rót một ly nước cho Nam Cung Tuyết, anh ngồi xuống. “Ngày mai em sẽ cùng mẹ trở về gia tộc.”Khi cô nói lời này, Nam Cung Tuyết có chút buồn bã.Cô không muốn quay lại, nhưng lần này việc nhà Nam Cung đưa ra lệnh phong sát đối với Lý Quân khiến cô phải đắn đo suy tính rất nhiều.Nếu nàng vì chính mình mà hại Lý Quân thì cô cũng sẽ không thoải mái.Hơn nữa mẹ cô nói rằng nếu cô không quay trở lại, bà sẽ gây đả kích lớn hơn đối với Lý Quân.Nam Cung Tuyết biết quá rõ nhà họ Nam Cung có sức mạnh lớn tới thế nào, cho nên cuối cùng cô cũng chịu thỏa hiệp.“Vì sao?” Lý Quân nghỉ ngờ hỏi.Anh biết rằng khi Nam Cung Tuyết trở về với gia đình, gia tộc nhà cô sẽ ép buộc cô kết hôn với nhà họ Thôi.“Gia tộc nhà em không còn ép buộc em nữa.”Nam Cung Tuyết mỉm cười, để không làm Lý Quân lo lắng, cô đã nói dối. “Lý Quân, vậy em đi trước đây." Nam Cung Tuyết đứng dậy.“Vậy để tôi tiên cô đi.” Lý Quân tiên Nam Cung Tuyết ra cửa.“Không cần, em có thể tự về.”Nam Cung Tuyết lắc đầu, xoay người mở cửa, khoảnh khắc cô vừa bước một chân ra khỏi cửa thì cả người đột nhiên dừng lại.Khoảnh khắc tiếp theo, cô đột nhiên quay đầu lại, nhón chân khẽ hôn nhẹ lên mặt Lý Quân.Sau đó, cô cười rạng rỡ nói: “Đây là phần thưởng cho biểu hiện của anh trong khoảng thời gian này.”Nói xong, cô phất phất tay với Lý Quân, sau đó rời đi mà không nhìn lại. Chỉ là lúc cô quay đầu đi, nước mắt đã không thể ngừng chảy ra.Lý Quân nhìn Nam Cung Tuyết đang dần dần rời đi, lông mày không khỏi khế cau lại.Anh luôn cảm thấy hôm nay Nam Cung Tuyết có chút bất thường.Tuy nhiên, nếu gia đình Nam Cung thực sự ngừng ép buộc Nam Cung Tuyết, đó sẽ là một điều tốt.

Sau khi rời khỏi Đại học Sở Châu.

Lý Quân dẫn Hoàng Giang Triều và mười ba ông chủ khác đi ăn cơm ở quán ven đường.

Cảnh tượng những người đàn ông này mặc vest thắt nơ lịch lãm, khí thế bất phàm mà lại tụ tập để ăn các quầy hàng ven lề đường cũng thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh.

Nếu những người đó biết thân phận thật sự của Hoàng Giang Triều và những người khác, ngày mai đảm bảo sẽ trở thành tin tức lớn nhất ở Sở Châu.

Thế mà, Hoàng Giang Triều và những người khác không phàn nàn gì cả, mà ngược lại còn cảm thấy rất vinh dự.

Bọn họ ăn cái gì không quan trọng, quan trọng là có thể ăn cùng Lý Quân. Hơn nữa, Lý Quân có thể đưa bọn họ đến một nơi bình thường như vậy để ăn, đây rõ ràng là coi bọn họ như người một nhà, không khách khí coi họ là người ngoài.

Sau khi ăn xong, mọi người tạm biệt nhau, Lý Quân trở về biệt thự của mình.

Ngay khi Lý Quân bước vào khu chung cư cao tầng, anh nhìn thấy một bóng dáng yếu ớt đang ngồi xổm trước cửa nhà mình, là Nam Cung Tuyết.

Nam Cung Tuyết không biết mình đã đợi ở đây bao lâu, cô đã ghé đầu vào gối ngủ thiếp đi.

Khi Lý Quân đi đến trước mặt cô, cô sững sờ mở mắt ra.

“Anh về rồi à?”

Nam Cung Tuyết trên mặt lộ ra một chút ý cười, chuẩn bị đứng lên, nhưng vì ngồi chờ quá dài, hai chân tê dại, cả người đổ nhào vào vòng tay của Lý Quân.

“Cô tới khi nào vậy?”

Lý Quân mở cửa, đỡ Nam Cung Tuyết đến ghế sofa trong phòng ngồi xuống, hỏi.

“Em đến lúc năm giờ, nhưng không ngờ anh lại không ở nhà, em nghĩ rằng anh đang bận, cho nên mới không gọi điện thoại cho anh.”

Nam Cung Tuyết có chút ngượng ngùng nói.

“Có chuyện gì sao?”

Sau khi Lý Quân rót một ly nước cho Nam Cung Tuyết, anh ngồi xuống. “Ngày mai em sẽ cùng mẹ trở về gia tộc.”

Khi cô nói lời này, Nam Cung Tuyết có chút buồn bã.

Cô không muốn quay lại, nhưng lần này việc nhà Nam Cung đưa ra lệnh phong sát đối với Lý Quân khiến cô phải đắn đo suy tính rất nhiều.

Nếu nàng vì chính mình mà hại Lý Quân thì cô cũng sẽ không thoải mái.

Hơn nữa mẹ cô nói rằng nếu cô không quay trở lại, bà sẽ gây đả kích lớn hơn đối với Lý Quân.

Nam Cung Tuyết biết quá rõ nhà họ Nam Cung có sức mạnh lớn tới thế nào, cho nên cuối cùng cô cũng chịu thỏa hiệp.

“Vì sao?” Lý Quân nghỉ ngờ hỏi.

Anh biết rằng khi Nam Cung Tuyết trở về với gia đình, gia tộc nhà cô sẽ ép buộc cô kết hôn với nhà họ Thôi.

“Gia tộc nhà em không còn ép buộc em nữa.”

Nam Cung Tuyết mỉm cười, để không làm Lý Quân lo lắng, cô đã nói dối. “Lý Quân, vậy em đi trước đây." Nam Cung Tuyết đứng dậy.

“Vậy để tôi tiên cô đi.” Lý Quân tiên Nam Cung Tuyết ra cửa.

“Không cần, em có thể tự về.”

Nam Cung Tuyết lắc đầu, xoay người mở cửa, khoảnh khắc cô vừa bước một chân ra khỏi cửa thì cả người đột nhiên dừng lại.

Khoảnh khắc tiếp theo, cô đột nhiên quay đầu lại, nhón chân khẽ hôn nhẹ lên mặt Lý Quân.

Sau đó, cô cười rạng rỡ nói: “Đây là phần thưởng cho biểu hiện của anh trong khoảng thời gian này.”

Nói xong, cô phất phất tay với Lý Quân, sau đó rời đi mà không nhìn lại. Chỉ là lúc cô quay đầu đi, nước mắt đã không thể ngừng chảy ra.

Lý Quân nhìn Nam Cung Tuyết đang dần dần rời đi, lông mày không khỏi khế cau lại.

Anh luôn cảm thấy hôm nay Nam Cung Tuyết có chút bất thường.

Tuy nhiên, nếu gia đình Nam Cung thực sự ngừng ép buộc Nam Cung Tuyết, đó sẽ là một điều tốt.

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Sau khi rời khỏi Đại học Sở Châu.Lý Quân dẫn Hoàng Giang Triều và mười ba ông chủ khác đi ăn cơm ở quán ven đường.Cảnh tượng những người đàn ông này mặc vest thắt nơ lịch lãm, khí thế bất phàm mà lại tụ tập để ăn các quầy hàng ven lề đường cũng thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh.Nếu những người đó biết thân phận thật sự của Hoàng Giang Triều và những người khác, ngày mai đảm bảo sẽ trở thành tin tức lớn nhất ở Sở Châu.Thế mà, Hoàng Giang Triều và những người khác không phàn nàn gì cả, mà ngược lại còn cảm thấy rất vinh dự.Bọn họ ăn cái gì không quan trọng, quan trọng là có thể ăn cùng Lý Quân. Hơn nữa, Lý Quân có thể đưa bọn họ đến một nơi bình thường như vậy để ăn, đây rõ ràng là coi bọn họ như người một nhà, không khách khí coi họ là người ngoài.Sau khi ăn xong, mọi người tạm biệt nhau, Lý Quân trở về biệt thự của mình.Ngay khi Lý Quân bước vào khu chung cư cao tầng, anh nhìn thấy một bóng dáng yếu ớt đang ngồi xổm trước cửa nhà mình, là Nam Cung Tuyết.Nam Cung Tuyết không biết mình đã đợi ở đây bao lâu, cô đã ghé đầu vào gối ngủ thiếp đi.Khi Lý Quân đi đến trước mặt cô, cô sững sờ mở mắt ra.“Anh về rồi à?”Nam Cung Tuyết trên mặt lộ ra một chút ý cười, chuẩn bị đứng lên, nhưng vì ngồi chờ quá dài, hai chân tê dại, cả người đổ nhào vào vòng tay của Lý Quân.“Cô tới khi nào vậy?”Lý Quân mở cửa, đỡ Nam Cung Tuyết đến ghế sofa trong phòng ngồi xuống, hỏi.“Em đến lúc năm giờ, nhưng không ngờ anh lại không ở nhà, em nghĩ rằng anh đang bận, cho nên mới không gọi điện thoại cho anh.”Nam Cung Tuyết có chút ngượng ngùng nói.“Có chuyện gì sao?”Sau khi Lý Quân rót một ly nước cho Nam Cung Tuyết, anh ngồi xuống. “Ngày mai em sẽ cùng mẹ trở về gia tộc.”Khi cô nói lời này, Nam Cung Tuyết có chút buồn bã.Cô không muốn quay lại, nhưng lần này việc nhà Nam Cung đưa ra lệnh phong sát đối với Lý Quân khiến cô phải đắn đo suy tính rất nhiều.Nếu nàng vì chính mình mà hại Lý Quân thì cô cũng sẽ không thoải mái.Hơn nữa mẹ cô nói rằng nếu cô không quay trở lại, bà sẽ gây đả kích lớn hơn đối với Lý Quân.Nam Cung Tuyết biết quá rõ nhà họ Nam Cung có sức mạnh lớn tới thế nào, cho nên cuối cùng cô cũng chịu thỏa hiệp.“Vì sao?” Lý Quân nghỉ ngờ hỏi.Anh biết rằng khi Nam Cung Tuyết trở về với gia đình, gia tộc nhà cô sẽ ép buộc cô kết hôn với nhà họ Thôi.“Gia tộc nhà em không còn ép buộc em nữa.”Nam Cung Tuyết mỉm cười, để không làm Lý Quân lo lắng, cô đã nói dối. “Lý Quân, vậy em đi trước đây." Nam Cung Tuyết đứng dậy.“Vậy để tôi tiên cô đi.” Lý Quân tiên Nam Cung Tuyết ra cửa.“Không cần, em có thể tự về.”Nam Cung Tuyết lắc đầu, xoay người mở cửa, khoảnh khắc cô vừa bước một chân ra khỏi cửa thì cả người đột nhiên dừng lại.Khoảnh khắc tiếp theo, cô đột nhiên quay đầu lại, nhón chân khẽ hôn nhẹ lên mặt Lý Quân.Sau đó, cô cười rạng rỡ nói: “Đây là phần thưởng cho biểu hiện của anh trong khoảng thời gian này.”Nói xong, cô phất phất tay với Lý Quân, sau đó rời đi mà không nhìn lại. Chỉ là lúc cô quay đầu đi, nước mắt đã không thể ngừng chảy ra.Lý Quân nhìn Nam Cung Tuyết đang dần dần rời đi, lông mày không khỏi khế cau lại.Anh luôn cảm thấy hôm nay Nam Cung Tuyết có chút bất thường.Tuy nhiên, nếu gia đình Nam Cung thực sự ngừng ép buộc Nam Cung Tuyết, đó sẽ là một điều tốt.

Chương 300: C300: Anh về rồi à