Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…
Chương 434: C434: Bán bạn cầu vinh
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Ở cửa nhà hàng, một cô gái vô cùng xinh đẹp, nhìn thấy Đường Trúc thì ngay lập tức đi qua.Cô mặc một bộ đồ đen, gương mặt thanh tú, da trăng muốt, khí chất lạnh lùng nhưng không kém phần quyến rũ.Đặc biệt là đôi chân thon dài, mỗi khi bước đi đều tạo cảm giác siêu quyến rũ, có thể cảm nhận rõ rằng ánh mắt của vô số người xung quanh đều đổ đồn vào cô ấy."Đường Trúc, cuối cùng cậu cũng về rồi."Cô bước đến, lập tức ôm chăm lấy Đường Trúc một cái thật chặt.Sau khi ôm xong, cô nhìn sang Lý Quân bên cạnh với vẻ nghỉ ngờ: "Sao thế, cậu về Sở Châu một chuyến mà có bạn trai rồi à?"Đường Trúc lắc đầu, cười mắng: "Nói bậy bạ gì thế, đây là bạn học cấp ba của tớ, Lý Quân.”Nói rồi, cô quay sang Lý Quân giới thiệu: "Đây là Giang Mi, người bạn mà tớ đã nhắc với cậu trên đường đi."Đường Trúc cứ nói mãi về người bạn của mình, Lý Quân còn tưởng là con trai, không ngờ lại là một mỹ nữ.Giang Mi cười nhẹ: "Cậu nói gì về tớ với anh ấy? Đường Trúc, cậu không được bán bạn cầu vinh nhé.”Rõ ràng là tính cách của Giang Mi không giống như vẻ ngoài lạnh lùng của cô, đôi mắt đẹp nhìn Lý Quân từ trên xuống dướiCô hiểu rõ tính cách của Đường Trúc, bây giờ lại tịnh trọng giới thiệu Lý Quân với mình, không biết có gì đặc biệtMấy người bước vào phòng riêng của nhà hàng, chia nhau ra ngồi.Rất nhanh, các món ăn đã được mang lên, không nhiều nhưng đều rất tỉnh tế.Đường Trúc thấy Giang Mi cứ nhìn chằm chằm vào Lý Quân, không khỏi cười nói: "Sao thế, chưa bao giờ gặp trai đẹp nên bị mê mẩn rồi à?”Giang Mi quay người nhào đến túm lấy Đường Trúc.“Tiểu Trúc Trúc, cậu nói gì thế? Bổn cô nương đây là loại người háo sắc àHai người giằng co một hồi, mỹ nữ đùa giỡn đúng là cảnh đẹp ý vui, khiến Lý Quân được dịp thưởng thức miễn phí."Được rồi, được rồi."Vài phút sau.Đường Trúc chỉnh lại trang phục xộc xệch của mình, nói: "Giang Mi, cậu và Lý Quân kết bạn WeChat với nhau đi, cậu ấy mới đến thủ độ, vì tớ bận công việc, cậu rảnh thì giúp tớ quan tâm cậu ấy một chút, biết đâu cậu có việc căn đến Lý Quân, đừng tưởng Lý Quân là lần đầu tiên đến thủ đô, danh tiếng của cậu ấy ở đây đã vang xa từ lâu rồi”Đường Trúc nghĩ đến chuyện bọn Trương Dương, Hà Phong Nam bị đánh ở Sở Châu trước đây, không nhịn được cười."Có ý gì?" Giang Mi tò mò hỏi: “Chẳng lẽ ở thủ đô. Lý Quân rất nối tiếng sao? Sao tớ không nghe nói đến?”Nghe vậy, Đường Trúc đột nhiên nở nụ cười tỉnh nghịch trên môi.Cô lấy điện thoại ra, ở trong nhóm chung nhắn lên: [Tên côn đồ đánh bọn Trương Dương ở Sở Châu đã đến thủ đô, mọi người ngạc nhiên chưa?]Ngay sau khi bấm nút gửi, Đường Trúc úp điện thoại xuống.Nhưng vừa mới đặt xuống, tiếng chuông báo tin nhắn liên tục vang lên.Ngay cả điện thoại của Giang Mi bên cạnh cũng rung liên tục."Chuyện gì vậy?"Giang Mi nghỉ ngờ mở nhóm chat.Lúc này, trong nhóm đã có thêm hàng chục tin nhân."Không thể nào? Tên côn đồ đó sao lại đến thủ đô. rồi?”"Lần trước Trương Dương bị đánh thảm hại, nghe. nói nhà họ Hà ở Sở Châu cũng vì đắc tội tên côn đồ đó, mới bị diệt cả nhà."“Trời ơi, quá đáng sợ! Tên đó chính là sát thủ chuyên trị đại thiếu gia”"Tên đó đến thủ đô, vậy chẳng phải đám con nhà giàu ở đây sắp gặp họa rồi sao?”“Kẻ vô danh run sợ, mong rằng tên sát thần đó đừng nhắm vào tôi."...Đọc những tin nhắn này, miệng Giang Mi há hốc, mắt mở to đầy vẻ khó tin, nhìn chằm chằm vào Lý Quân, kinh ngạc hỏi: "Lý Quân, anh không phải là tên sát thủ chuyên trí đại thiếu gia đó chứ?”
Ở cửa nhà hàng, một cô gái vô cùng xinh đẹp, nhìn thấy Đường Trúc thì ngay lập tức đi qua.
Cô mặc một bộ đồ đen, gương mặt thanh tú, da trăng muốt, khí chất lạnh lùng nhưng không kém phần quyến rũ.
Đặc biệt là đôi chân thon dài, mỗi khi bước đi đều tạo cảm giác siêu quyến rũ, có thể cảm nhận rõ rằng ánh mắt của vô số người xung quanh đều đổ đồn vào cô ấy.
"Đường Trúc, cuối cùng cậu cũng về rồi."
Cô bước đến, lập tức ôm chăm lấy Đường Trúc một cái thật chặt.
Sau khi ôm xong, cô nhìn sang Lý Quân bên cạnh với vẻ nghỉ ngờ: "Sao thế, cậu về Sở Châu một chuyến mà có bạn trai rồi à?"
Đường Trúc lắc đầu, cười mắng: "Nói bậy bạ gì thế, đây là bạn học cấp ba của tớ, Lý Quân.”
Nói rồi, cô quay sang Lý Quân giới thiệu: "Đây là Giang Mi, người bạn mà tớ đã nhắc với cậu trên đường đi."
Đường Trúc cứ nói mãi về người bạn của mình, Lý Quân còn tưởng là con trai, không ngờ lại là một mỹ nữ.
Giang Mi cười nhẹ: "Cậu nói gì về tớ với anh ấy? Đường Trúc, cậu không được bán bạn cầu vinh nhé.”
Rõ ràng là tính cách của Giang Mi không giống như vẻ ngoài lạnh lùng của cô, đôi mắt đẹp nhìn Lý Quân từ trên xuống dưới
Cô hiểu rõ tính cách của Đường Trúc, bây giờ lại tịnh trọng giới thiệu Lý Quân với mình, không biết có gì đặc biệt
Mấy người bước vào phòng riêng của nhà hàng, chia nhau ra ngồi.
Rất nhanh, các món ăn đã được mang lên, không nhiều nhưng đều rất tỉnh tế.
Đường Trúc thấy Giang Mi cứ nhìn chằm chằm vào Lý Quân, không khỏi cười nói: "Sao thế, chưa bao giờ gặp trai đẹp nên bị mê mẩn rồi à?”
Giang Mi quay người nhào đến túm lấy Đường Trúc.
“Tiểu Trúc Trúc, cậu nói gì thế? Bổn cô nương đây là loại người háo sắc à
Hai người giằng co một hồi, mỹ nữ đùa giỡn đúng là cảnh đẹp ý vui, khiến Lý Quân được dịp thưởng thức miễn phí.
"Được rồi, được rồi."
Vài phút sau.
Đường Trúc chỉnh lại trang phục xộc xệch của mình, nói: "Giang Mi, cậu và Lý Quân kết bạn WeChat với nhau đi, cậu ấy mới đến thủ độ, vì tớ bận công việc, cậu rảnh thì giúp tớ quan tâm cậu ấy một chút, biết đâu cậu có việc căn đến Lý Quân, đừng tưởng Lý Quân là lần đầu tiên đến thủ đô, danh tiếng của cậu ấy ở đây đã vang xa từ lâu rồi”
Đường Trúc nghĩ đến chuyện bọn Trương Dương, Hà Phong Nam bị đánh ở Sở Châu trước đây, không nhịn được cười.
"Có ý gì?" Giang Mi tò mò hỏi: “Chẳng lẽ ở thủ đô. Lý Quân rất nối tiếng sao? Sao tớ không nghe nói đến?”
Nghe vậy, Đường Trúc đột nhiên nở nụ cười tỉnh nghịch trên môi.
Cô lấy điện thoại ra, ở trong nhóm chung nhắn lên: [Tên côn đồ đánh bọn Trương Dương ở Sở Châu đã đến thủ đô, mọi người ngạc nhiên chưa?]
Ngay sau khi bấm nút gửi, Đường Trúc úp điện thoại xuống.
Nhưng vừa mới đặt xuống, tiếng chuông báo tin nhắn liên tục vang lên.
Ngay cả điện thoại của Giang Mi bên cạnh cũng rung liên tục.
"Chuyện gì vậy?"
Giang Mi nghỉ ngờ mở nhóm chat.
Lúc này, trong nhóm đã có thêm hàng chục tin nhân.
"Không thể nào? Tên côn đồ đó sao lại đến thủ đô. rồi?”
"Lần trước Trương Dương bị đánh thảm hại, nghe. nói nhà họ Hà ở Sở Châu cũng vì đắc tội tên côn đồ đó, mới bị diệt cả nhà."
“Trời ơi, quá đáng sợ! Tên đó chính là sát thủ chuyên trị đại thiếu gia”
"Tên đó đến thủ đô, vậy chẳng phải đám con nhà giàu ở đây sắp gặp họa rồi sao?”
“Kẻ vô danh run sợ, mong rằng tên sát thần đó đừng nhắm vào tôi."
...
Đọc những tin nhắn này, miệng Giang Mi há hốc, mắt mở to đầy vẻ khó tin, nhìn chằm chằm vào Lý Quân, kinh ngạc hỏi: "Lý Quân, anh không phải là tên sát thủ chuyên trí đại thiếu gia đó chứ?”
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Ở cửa nhà hàng, một cô gái vô cùng xinh đẹp, nhìn thấy Đường Trúc thì ngay lập tức đi qua.Cô mặc một bộ đồ đen, gương mặt thanh tú, da trăng muốt, khí chất lạnh lùng nhưng không kém phần quyến rũ.Đặc biệt là đôi chân thon dài, mỗi khi bước đi đều tạo cảm giác siêu quyến rũ, có thể cảm nhận rõ rằng ánh mắt của vô số người xung quanh đều đổ đồn vào cô ấy."Đường Trúc, cuối cùng cậu cũng về rồi."Cô bước đến, lập tức ôm chăm lấy Đường Trúc một cái thật chặt.Sau khi ôm xong, cô nhìn sang Lý Quân bên cạnh với vẻ nghỉ ngờ: "Sao thế, cậu về Sở Châu một chuyến mà có bạn trai rồi à?"Đường Trúc lắc đầu, cười mắng: "Nói bậy bạ gì thế, đây là bạn học cấp ba của tớ, Lý Quân.”Nói rồi, cô quay sang Lý Quân giới thiệu: "Đây là Giang Mi, người bạn mà tớ đã nhắc với cậu trên đường đi."Đường Trúc cứ nói mãi về người bạn của mình, Lý Quân còn tưởng là con trai, không ngờ lại là một mỹ nữ.Giang Mi cười nhẹ: "Cậu nói gì về tớ với anh ấy? Đường Trúc, cậu không được bán bạn cầu vinh nhé.”Rõ ràng là tính cách của Giang Mi không giống như vẻ ngoài lạnh lùng của cô, đôi mắt đẹp nhìn Lý Quân từ trên xuống dướiCô hiểu rõ tính cách của Đường Trúc, bây giờ lại tịnh trọng giới thiệu Lý Quân với mình, không biết có gì đặc biệtMấy người bước vào phòng riêng của nhà hàng, chia nhau ra ngồi.Rất nhanh, các món ăn đã được mang lên, không nhiều nhưng đều rất tỉnh tế.Đường Trúc thấy Giang Mi cứ nhìn chằm chằm vào Lý Quân, không khỏi cười nói: "Sao thế, chưa bao giờ gặp trai đẹp nên bị mê mẩn rồi à?”Giang Mi quay người nhào đến túm lấy Đường Trúc.“Tiểu Trúc Trúc, cậu nói gì thế? Bổn cô nương đây là loại người háo sắc àHai người giằng co một hồi, mỹ nữ đùa giỡn đúng là cảnh đẹp ý vui, khiến Lý Quân được dịp thưởng thức miễn phí."Được rồi, được rồi."Vài phút sau.Đường Trúc chỉnh lại trang phục xộc xệch của mình, nói: "Giang Mi, cậu và Lý Quân kết bạn WeChat với nhau đi, cậu ấy mới đến thủ độ, vì tớ bận công việc, cậu rảnh thì giúp tớ quan tâm cậu ấy một chút, biết đâu cậu có việc căn đến Lý Quân, đừng tưởng Lý Quân là lần đầu tiên đến thủ đô, danh tiếng của cậu ấy ở đây đã vang xa từ lâu rồi”Đường Trúc nghĩ đến chuyện bọn Trương Dương, Hà Phong Nam bị đánh ở Sở Châu trước đây, không nhịn được cười."Có ý gì?" Giang Mi tò mò hỏi: “Chẳng lẽ ở thủ đô. Lý Quân rất nối tiếng sao? Sao tớ không nghe nói đến?”Nghe vậy, Đường Trúc đột nhiên nở nụ cười tỉnh nghịch trên môi.Cô lấy điện thoại ra, ở trong nhóm chung nhắn lên: [Tên côn đồ đánh bọn Trương Dương ở Sở Châu đã đến thủ đô, mọi người ngạc nhiên chưa?]Ngay sau khi bấm nút gửi, Đường Trúc úp điện thoại xuống.Nhưng vừa mới đặt xuống, tiếng chuông báo tin nhắn liên tục vang lên.Ngay cả điện thoại của Giang Mi bên cạnh cũng rung liên tục."Chuyện gì vậy?"Giang Mi nghỉ ngờ mở nhóm chat.Lúc này, trong nhóm đã có thêm hàng chục tin nhân."Không thể nào? Tên côn đồ đó sao lại đến thủ đô. rồi?”"Lần trước Trương Dương bị đánh thảm hại, nghe. nói nhà họ Hà ở Sở Châu cũng vì đắc tội tên côn đồ đó, mới bị diệt cả nhà."“Trời ơi, quá đáng sợ! Tên đó chính là sát thủ chuyên trị đại thiếu gia”"Tên đó đến thủ đô, vậy chẳng phải đám con nhà giàu ở đây sắp gặp họa rồi sao?”“Kẻ vô danh run sợ, mong rằng tên sát thần đó đừng nhắm vào tôi."...Đọc những tin nhắn này, miệng Giang Mi há hốc, mắt mở to đầy vẻ khó tin, nhìn chằm chằm vào Lý Quân, kinh ngạc hỏi: "Lý Quân, anh không phải là tên sát thủ chuyên trí đại thiếu gia đó chứ?”