Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…
Chương 452: C452: Đưa thiếu gia đi
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Biệt thự Đông Hà, khu D số 26, đèn đuốc sáng trưng.Cổng biệt thự, những vệ sĩ mặc đồ đen đang đứng bất động như tượng.Mà một gã đàn ông trung niên đang nằm trên ghế mây trong sân, hai mắt nhắm chặt, nhìn qua giống như đang ngủ, nhưng nếu cẩn thận quan sát thì sẽ thấy được hai tai của gã ta đang giật giậtGã ta là người bảo vệ của nhà họ Vạn, chuyên bảo vệ Vạn Hách, hơn nữa bẩm sinh thính lực của gã ta rất tốt, bất kỳ tiếng động nào xung quanh cũng khó có thể qua được tai gã ta.Mà lúc này, trong phòng, tiếng r3n rỉ và tiếng th ở dốc của mấy cô gái và Vạn Hách nồng cháy hòa vào nhau.Những vệ sĩ xung quanh lại làm như không nghe thấy gì. Đối với hành vi phóng túng của vị công tử nhà họ Vạn này, bọn họ đã sớm quen rồi.Đúng lúc này, một chiếc ô tô màu đen dừng lại trước biệt thự, đèn xe sáng trưng chiếu thẳng vào cửa.Nhiều vệ sĩ phải dùng tay che ánh đèn chói mắt.Còn gã đàn ông trung niên ngồi trên ghế mây thì đột ngột đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cửaLúc này, cửa xe mở ra, hai bóng người bước xuống, đi thẳng vào trong sân"Bọn mày là ai?"Gã đàn ông trung niên cảnh giác nhìn hai vị khách không mời mà đến."Lý Quân”.Lý Quân nhàn nhạt mở miệng.Trong nháy mắt cái tên này vừa được thốt ra, sắc mặt gã đàn ông trung niên tối sầm lại, vội vàng ra lệnh cho mấy vệ sĩ kia:"Đưa thiếu gia đi.."Chỉ là lời còn chưa dứt, Lý Quân đã vung một chưởng, bắt lấy gã đàn ông trung niên.Gã đàn ông trung niên giơ tay muốn cản lại, nhưng chỉ cản được một bóng hình mờ áo.Khoảnh khắc tiếp theo, cổ đã bị Lý Quân bóp. chặt"Rắc"Gã ta nghe thấy tiếng cổ mình gãy.Lý Quân tiện tay ném gã đàn ông trung niên bị bẻ gãy cổ xuống đất, sải bước đi vào bên trongMột đám vệ sĩ nhanh chóng xông về phía Lý Quân, Lý Quân vận khí trên tay, đánh ngã toàn bộ những vệ sĩ này xuống đất.Từ đầu đến cuối, bước chân anh không hề dừng lại dù chỉ là một giây.Đến trước cửa biệt thự, Lý Quân một cước đá tung cửa.Trong phòng kháchVạn Hách đang chơi bời vui vẻ, bỗng thấy bóng người đứng ở cửa, sắc mặt lập tức thay điHai cô gái càng thêm ngạc nhiên, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ đây là trò mới do vị đại thiếu gia này nghĩ ra?"Trong lòng hai cô thầm chửi: "Bây giờ kiếm tiền thật khó, làm gái còn phải biết diễn."Lý Quân lạnh lùng nhìn hai cô gái, nói: "Cút.”Cô gái trẻ tuổi còn đang ngẩn người, còn cô gái lớn tuổi hơn đã ôm ngực kéo cô ra ngoài cửa.Chẳng mấy chốc trong phòng chỉ còn lại Lý Quân và Vạn Hách.Vạn Hách tuy cũng đẹp trai, nhưng vì sa đoạ rượu chè nên thân thế đã sớm nát bét, sắc mặt trắng bệch."Rốt cuộc cậu là ai? Tôi hình như đâu có quen cậu, cũng đâu có đắc tội với cậu, chúng ta có thể nói chuyện tử tế..."Vạn Hách không dấu vết, lén lút di chuyển về phía tủ cạnh sofa.Hắn tuy kiêu căng ngạo mạn, nhưng không ngốc.Bấy nhiêu vệ sĩ bên ngoài mà đến giờ vẫn chưa phản ứng xông vào, rất có thể đã bị người thanh niên kia giải quyết hết.Với thủ đoạn của hẳn, chắc chắn không thể cản được thanh niên kia, khẩu súng trong tủ chính là hy vọng duy nhất của hắn.Khi hắn di chuyển đến tủ, lén lút lấy súng ra khỏi ngăn kéo, trên mặt lộ ra một tia vui mừng, thì lại phát hiện Lý Quân không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt hẳn"Cái..."Hắn vừa định nói gì, bàn tay của Lý Quân đã đặt lên đầu hẳn."Rắc.Xương sọ vỡ nát, cơ thể hắn ngã gục xuống đất.
Biệt thự Đông Hà, khu D số 26, đèn đuốc sáng trưng.
Cổng biệt thự, những vệ sĩ mặc đồ đen đang đứng bất động như tượng.
Mà một gã đàn ông trung niên đang nằm trên ghế mây trong sân, hai mắt nhắm chặt, nhìn qua giống như đang ngủ, nhưng nếu cẩn thận quan sát thì sẽ thấy được hai tai của gã ta đang giật giật
Gã ta là người bảo vệ của nhà họ Vạn, chuyên bảo vệ Vạn Hách, hơn nữa bẩm sinh thính lực của gã ta rất tốt, bất kỳ tiếng động nào xung quanh cũng khó có thể qua được tai gã ta.
Mà lúc này, trong phòng, tiếng r3n rỉ và tiếng th ở dốc của mấy cô gái và Vạn Hách nồng cháy hòa vào nhau.
Những vệ sĩ xung quanh lại làm như không nghe thấy gì. Đối với hành vi phóng túng của vị công tử nhà họ Vạn này, bọn họ đã sớm quen rồi.
Đúng lúc này, một chiếc ô tô màu đen dừng lại trước biệt thự, đèn xe sáng trưng chiếu thẳng vào cửa.
Nhiều vệ sĩ phải dùng tay che ánh đèn chói mắt.
Còn gã đàn ông trung niên ngồi trên ghế mây thì đột ngột đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cửa
Lúc này, cửa xe mở ra, hai bóng người bước xuống, đi thẳng vào trong sân
"Bọn mày là ai?"
Gã đàn ông trung niên cảnh giác nhìn hai vị khách không mời mà đến.
"Lý Quân”.
Lý Quân nhàn nhạt mở miệng.
Trong nháy mắt cái tên này vừa được thốt ra, sắc mặt gã đàn ông trung niên tối sầm lại, vội vàng ra lệnh cho mấy vệ sĩ kia:
"Đưa thiếu gia đi.."
Chỉ là lời còn chưa dứt, Lý Quân đã vung một chưởng, bắt lấy gã đàn ông trung niên.
Gã đàn ông trung niên giơ tay muốn cản lại, nhưng chỉ cản được một bóng hình mờ áo.
Khoảnh khắc tiếp theo, cổ đã bị Lý Quân bóp. chặt
"Rắc"
Gã ta nghe thấy tiếng cổ mình gãy.
Lý Quân tiện tay ném gã đàn ông trung niên bị bẻ gãy cổ xuống đất, sải bước đi vào bên trong
Một đám vệ sĩ nhanh chóng xông về phía Lý Quân, Lý Quân vận khí trên tay, đánh ngã toàn bộ những vệ sĩ này xuống đất.
Từ đầu đến cuối, bước chân anh không hề dừng lại dù chỉ là một giây.
Đến trước cửa biệt thự, Lý Quân một cước đá tung cửa.
Trong phòng khách
Vạn Hách đang chơi bời vui vẻ, bỗng thấy bóng người đứng ở cửa, sắc mặt lập tức thay đi
Hai cô gái càng thêm ngạc nhiên, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ đây là trò mới do vị đại thiếu gia này nghĩ ra?"
Trong lòng hai cô thầm chửi: "Bây giờ kiếm tiền thật khó, làm gái còn phải biết diễn."
Lý Quân lạnh lùng nhìn hai cô gái, nói: "Cút.”
Cô gái trẻ tuổi còn đang ngẩn người, còn cô gái lớn tuổi hơn đã ôm ngực kéo cô ra ngoài cửa.
Chẳng mấy chốc trong phòng chỉ còn lại Lý Quân và Vạn Hách.
Vạn Hách tuy cũng đẹp trai, nhưng vì sa đoạ rượu chè nên thân thế đã sớm nát bét, sắc mặt trắng bệch.
"Rốt cuộc cậu là ai? Tôi hình như đâu có quen cậu, cũng đâu có đắc tội với cậu, chúng ta có thể nói chuyện tử tế..."
Vạn Hách không dấu vết, lén lút di chuyển về phía tủ cạnh sofa.
Hắn tuy kiêu căng ngạo mạn, nhưng không ngốc.
Bấy nhiêu vệ sĩ bên ngoài mà đến giờ vẫn chưa phản ứng xông vào, rất có thể đã bị người thanh niên kia giải quyết hết.
Với thủ đoạn của hẳn, chắc chắn không thể cản được thanh niên kia, khẩu súng trong tủ chính là hy vọng duy nhất của hắn.
Khi hắn di chuyển đến tủ, lén lút lấy súng ra khỏi ngăn kéo, trên mặt lộ ra một tia vui mừng, thì lại phát hiện Lý Quân không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt hẳn
"Cái..."
Hắn vừa định nói gì, bàn tay của Lý Quân đã đặt lên đầu hẳn.
"Rắc.
Xương sọ vỡ nát, cơ thể hắn ngã gục xuống đất.
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Biệt thự Đông Hà, khu D số 26, đèn đuốc sáng trưng.Cổng biệt thự, những vệ sĩ mặc đồ đen đang đứng bất động như tượng.Mà một gã đàn ông trung niên đang nằm trên ghế mây trong sân, hai mắt nhắm chặt, nhìn qua giống như đang ngủ, nhưng nếu cẩn thận quan sát thì sẽ thấy được hai tai của gã ta đang giật giậtGã ta là người bảo vệ của nhà họ Vạn, chuyên bảo vệ Vạn Hách, hơn nữa bẩm sinh thính lực của gã ta rất tốt, bất kỳ tiếng động nào xung quanh cũng khó có thể qua được tai gã ta.Mà lúc này, trong phòng, tiếng r3n rỉ và tiếng th ở dốc của mấy cô gái và Vạn Hách nồng cháy hòa vào nhau.Những vệ sĩ xung quanh lại làm như không nghe thấy gì. Đối với hành vi phóng túng của vị công tử nhà họ Vạn này, bọn họ đã sớm quen rồi.Đúng lúc này, một chiếc ô tô màu đen dừng lại trước biệt thự, đèn xe sáng trưng chiếu thẳng vào cửa.Nhiều vệ sĩ phải dùng tay che ánh đèn chói mắt.Còn gã đàn ông trung niên ngồi trên ghế mây thì đột ngột đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cửaLúc này, cửa xe mở ra, hai bóng người bước xuống, đi thẳng vào trong sân"Bọn mày là ai?"Gã đàn ông trung niên cảnh giác nhìn hai vị khách không mời mà đến."Lý Quân”.Lý Quân nhàn nhạt mở miệng.Trong nháy mắt cái tên này vừa được thốt ra, sắc mặt gã đàn ông trung niên tối sầm lại, vội vàng ra lệnh cho mấy vệ sĩ kia:"Đưa thiếu gia đi.."Chỉ là lời còn chưa dứt, Lý Quân đã vung một chưởng, bắt lấy gã đàn ông trung niên.Gã đàn ông trung niên giơ tay muốn cản lại, nhưng chỉ cản được một bóng hình mờ áo.Khoảnh khắc tiếp theo, cổ đã bị Lý Quân bóp. chặt"Rắc"Gã ta nghe thấy tiếng cổ mình gãy.Lý Quân tiện tay ném gã đàn ông trung niên bị bẻ gãy cổ xuống đất, sải bước đi vào bên trongMột đám vệ sĩ nhanh chóng xông về phía Lý Quân, Lý Quân vận khí trên tay, đánh ngã toàn bộ những vệ sĩ này xuống đất.Từ đầu đến cuối, bước chân anh không hề dừng lại dù chỉ là một giây.Đến trước cửa biệt thự, Lý Quân một cước đá tung cửa.Trong phòng kháchVạn Hách đang chơi bời vui vẻ, bỗng thấy bóng người đứng ở cửa, sắc mặt lập tức thay điHai cô gái càng thêm ngạc nhiên, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ đây là trò mới do vị đại thiếu gia này nghĩ ra?"Trong lòng hai cô thầm chửi: "Bây giờ kiếm tiền thật khó, làm gái còn phải biết diễn."Lý Quân lạnh lùng nhìn hai cô gái, nói: "Cút.”Cô gái trẻ tuổi còn đang ngẩn người, còn cô gái lớn tuổi hơn đã ôm ngực kéo cô ra ngoài cửa.Chẳng mấy chốc trong phòng chỉ còn lại Lý Quân và Vạn Hách.Vạn Hách tuy cũng đẹp trai, nhưng vì sa đoạ rượu chè nên thân thế đã sớm nát bét, sắc mặt trắng bệch."Rốt cuộc cậu là ai? Tôi hình như đâu có quen cậu, cũng đâu có đắc tội với cậu, chúng ta có thể nói chuyện tử tế..."Vạn Hách không dấu vết, lén lút di chuyển về phía tủ cạnh sofa.Hắn tuy kiêu căng ngạo mạn, nhưng không ngốc.Bấy nhiêu vệ sĩ bên ngoài mà đến giờ vẫn chưa phản ứng xông vào, rất có thể đã bị người thanh niên kia giải quyết hết.Với thủ đoạn của hẳn, chắc chắn không thể cản được thanh niên kia, khẩu súng trong tủ chính là hy vọng duy nhất của hắn.Khi hắn di chuyển đến tủ, lén lút lấy súng ra khỏi ngăn kéo, trên mặt lộ ra một tia vui mừng, thì lại phát hiện Lý Quân không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt hẳn"Cái..."Hắn vừa định nói gì, bàn tay của Lý Quân đã đặt lên đầu hẳn."Rắc.Xương sọ vỡ nát, cơ thể hắn ngã gục xuống đất.