Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…

Chương 510: C510: Đừng hành động thiếu suy nghĩ

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Bởi vì một bóng người như bù nhìn theo cuồng phong bay ngang ra ngoài, nhìn trang phục thì rõ rằng là Trịnh Văn Cung.Mà ở trung tâm của mọi cơn bão, Lý Quân lại hiên ngang đứng đó, như thể vị thần tối cao!"Ầm!"Lúc này, thân thể Trịnh Văn Cung đập mạnh xuống đất, áo quần nhuộm máu, vô cùng thê thảm.Xung quanh nhất thời chìm vào tĩnh lặng, mọi người đều cảm thấy trong lòng chấn động“Mạnh mế như Trịnh Văn Cung vậy mà lại bị đánh bay, hẳn chính là đỉnh cao của võ đạo nhân gian đấy.""Vậy Lý Quân là thực lực gì chứ? Chẳng lẽ là Thiên Nhân trong truyền thuyết?". Đam Mỹ SắcMà giờ phút này, Lý Quân đã từng bước một đi về phía vị trí của Trịnh Văn Cung.Trên mặt Trịnh Văn Cung cuối cũng cũng lộ ra vẻ hoảng sợ."Tao là tâm phúc của Tứ trưởng lão, nếu mày dám giết tao, sẽ phải gánh chịu sự trả thù không ngừng của Chiến Bộ.Chỉ là đối với lời nói của hắn, Lý Quân căn bản không chút động lòng, chân trực tiếp giẫm lên đầu hắn.Chân khí tụ lại dưới chân, sức mạnh khủng khiếp đó khiến trong mắt Trịnh Văn Cung tràn đầy vẻ sợ hãi.Hân biết một khi Lý Quân giãm chân này xuống, thì toàn bộ đầu mình sẽ bị giẫm nát, chắc chẳn sẽ chết không thể nghỉ ngờ.Lý Quân căn bản không để Chiến bộ Trung Vực vào mắt, anh chính là một con quỷ, một con quỷ máu lạnh không biết sợ là gì.Xung quanh, Hứa Kiệt, Đường Trúc, Long Nha và những người khác đều biến sắc.Nếu Trịnh Văn Cung chết trong tay Lý Quân, thì thật sự là không đội trời chung với cả đám người Tứ trưởng lão luônNgay lúc này, một giọng nói hùng hậu truyền đến: "Dừng tay, Lý Quân, cậu đừng hành động thiếu suy nghĩ!"Lý Quân vốn định giãm chân xuống dừng lại, quay đầu nhìn thấy một ông lão mặc Đường trang xuất hiện.Lý Quân nhìn ông lão xuất hiện, trên mặt hiện lên sát ý.Chỉ thấy Long Nha và Đường Trúc đồng thời lộ ra vẻ cung kính, hành lễ: "Chào Huấn luyện viên ạ!”Hóa ra người này chính là sư phụ của Long Nha và Đường Trúc.Biết được thân phận của ông lão, Lý Quân mới thu liễm mấy phần sát khí, nhưng vẫn lạnh lùng hỏi: "Ông có ý kiến gì?"Mặc dù Đường Trúc và Long Nha đã giúp Lý Quân, nhưng đó chỉ là ân tình của Long Nha và Đường Trúc, chứ không phải của ông lão này.Nếu đối phương dám giúp Trịnh Văn Cung, thì Lý Quân sẽ ra tay không chút do dự.Ông lão nhìn thắng Lý Quân: "Cậu chính là ứng cử viên cho chức Huấn luyện viên Chiến Bộ mà Long Nha và Đường Trúc đã đề cập đến mấy lần sao? Quả nhiên không làm tôi thất vọng, nhưng Trịnh Văn Cung là thân tín của Tứ trưởng lão, cậu đánh hản thành ra thế này đã hơi quá đáng rồi, nếu gi ết chết hắn, thì mối hận thù lòng vòng này không có cách nào kết thúc được đâu!""Bây giờ chỉ cần cậu chịu dừng tay, tôi có thể nhờ Ngũ trưởng lão ra mặt bảo vệ cậu, tất nhiên, điều kiện là cậu phải trung thành với Ngũ trưởng lão."Nói xong, trên mặt ông lão lộ ra nụ cười tự tin.Ông lão cho rằng Lý Quân nghe được có người nguyện ý bảo vệ mình, nhất định sẽ cảm kích vô cùng.Ai ngờ, Lý Quân lại lắc đầu, nói: "Tôi sẽ không trung thành với bất kỳ ai, Tứ trưởng lão cũng được, Ngũ trưởng lão cũng được, bất kể là ai, đắc tội với tôi thì kết cục đều như nhau."Nghe được lời Lý Quân, biểu cảm trên mặt ông lão nhất thời trở nên khó coi.Ông lão chưa từng thấy người nào kiêu ngạo cuồng vọng như vậy.Tứ trưởng lão chính là người nắm giữ quyền lực cực lớn ở Chiến bộ Trung Vực, một câu nói của Tứ trưởng lão có thể khiến cả Long quốc dậy sóng, dưới trướng cũng có vô số cường giả.Người như Trịnh Văn Cung, ở dưới trướng của Tứ trưởng lão cũng chỉ xếp hạng năm mươi mà thôi.Đắc tội với Tứ trưởng lão, thì cả Long quốc cũng không có chỗ cho Lý Quân dung thân."Lý Quân, xem ra cậu còn chưa hiểu mình đã trêu chọc phải sự tồn tại kh ủng bố đến mức nào, tôi đang cứu cậu đấy” Ông lão tức giận nói."Không cần" Lý Quân hừ lạnh một tiếng, trên người bùng phát khí thế vô cùng bá đạo: "Bất kể ông là ai, hãy nhớ kỹ! Kẻ địch của tôi, đều là người chết”Giọng nói vừa dứt, chân khí dưới chân anh gầm lên, Lý Quân đột nhiên giẫm xuống, máu tươi bắn tung tóe."Rắc”Đầu của Trịnh Văn Cung bị giẫm nát bét, chết ngay tại chỗ.

Bởi vì một bóng người như bù nhìn theo cuồng phong bay ngang ra ngoài, nhìn trang phục thì rõ rằng là Trịnh Văn Cung.

Mà ở trung tâm của mọi cơn bão, Lý Quân lại hiên ngang đứng đó, như thể vị thần tối cao!

"Ầm!"

Lúc này, thân thể Trịnh Văn Cung đập mạnh xuống đất, áo quần nhuộm máu, vô cùng thê thảm.

Xung quanh nhất thời chìm vào tĩnh lặng, mọi người đều cảm thấy trong lòng chấn động

“Mạnh mế như Trịnh Văn Cung vậy mà lại bị đánh bay, hẳn chính là đỉnh cao của võ đạo nhân gian đấy."

"Vậy Lý Quân là thực lực gì chứ? Chẳng lẽ là Thiên Nhân trong truyền thuyết?". Đam Mỹ Sắc

Mà giờ phút này, Lý Quân đã từng bước một đi về phía vị trí của Trịnh Văn Cung.

Trên mặt Trịnh Văn Cung cuối cũng cũng lộ ra vẻ hoảng sợ.

"Tao là tâm phúc của Tứ trưởng lão, nếu mày dám giết tao, sẽ phải gánh chịu sự trả thù không ngừng của Chiến Bộ.

Chỉ là đối với lời nói của hắn, Lý Quân căn bản không chút động lòng, chân trực tiếp giẫm lên đầu hắn.

Chân khí tụ lại dưới chân, sức mạnh khủng khiếp đó khiến trong mắt Trịnh Văn Cung tràn đầy vẻ sợ hãi.

Hân biết một khi Lý Quân giãm chân này xuống, thì toàn bộ đầu mình sẽ bị giẫm nát, chắc chẳn sẽ chết không thể nghỉ ngờ.

Lý Quân căn bản không để Chiến bộ Trung Vực vào mắt, anh chính là một con quỷ, một con quỷ máu lạnh không biết sợ là gì.

Xung quanh, Hứa Kiệt, Đường Trúc, Long Nha và những người khác đều biến sắc.

Nếu Trịnh Văn Cung chết trong tay Lý Quân, thì thật sự là không đội trời chung với cả đám người Tứ trưởng lão luôn

Ngay lúc này, một giọng nói hùng hậu truyền đến: "Dừng tay, Lý Quân, cậu đừng hành động thiếu suy nghĩ!"

Lý Quân vốn định giãm chân xuống dừng lại, quay đầu nhìn thấy một ông lão mặc Đường trang xuất hiện.

Lý Quân nhìn ông lão xuất hiện, trên mặt hiện lên sát ý.

Chỉ thấy Long Nha và Đường Trúc đồng thời lộ ra vẻ cung kính, hành lễ: "Chào Huấn luyện viên ạ!”

Hóa ra người này chính là sư phụ của Long Nha và Đường Trúc.

Biết được thân phận của ông lão, Lý Quân mới thu liễm mấy phần sát khí, nhưng vẫn lạnh lùng hỏi: "Ông có ý kiến gì?"

Mặc dù Đường Trúc và Long Nha đã giúp Lý Quân, nhưng đó chỉ là ân tình của Long Nha và Đường Trúc, chứ không phải của ông lão này.

Nếu đối phương dám giúp Trịnh Văn Cung, thì Lý Quân sẽ ra tay không chút do dự.

Ông lão nhìn thắng Lý Quân: "Cậu chính là ứng cử viên cho chức Huấn luyện viên Chiến Bộ mà Long Nha và Đường Trúc đã đề cập đến mấy lần sao? Quả nhiên không làm tôi thất vọng, nhưng Trịnh Văn Cung là thân tín của Tứ trưởng lão, cậu đánh hản thành ra thế này đã hơi quá đáng rồi, nếu gi ết chết hắn, thì mối hận thù lòng vòng này không có cách nào kết thúc được đâu!"

"Bây giờ chỉ cần cậu chịu dừng tay, tôi có thể nhờ Ngũ trưởng lão ra mặt bảo vệ cậu, tất nhiên, điều kiện là cậu phải trung thành với Ngũ trưởng lão."

Nói xong, trên mặt ông lão lộ ra nụ cười tự tin.

Ông lão cho rằng Lý Quân nghe được có người nguyện ý bảo vệ mình, nhất định sẽ cảm kích vô cùng.

Ai ngờ, Lý Quân lại lắc đầu, nói: "Tôi sẽ không trung thành với bất kỳ ai, Tứ trưởng lão cũng được, Ngũ trưởng lão cũng được, bất kể là ai, đắc tội với tôi thì kết cục đều như nhau."

Nghe được lời Lý Quân, biểu cảm trên mặt ông lão nhất thời trở nên khó coi.

Ông lão chưa từng thấy người nào kiêu ngạo cuồng vọng như vậy.

Tứ trưởng lão chính là người nắm giữ quyền lực cực lớn ở Chiến bộ Trung Vực, một câu nói của Tứ trưởng lão có thể khiến cả Long quốc dậy sóng, dưới trướng cũng có vô số cường giả.

Người như Trịnh Văn Cung, ở dưới trướng của Tứ trưởng lão cũng chỉ xếp hạng năm mươi mà thôi.

Đắc tội với Tứ trưởng lão, thì cả Long quốc cũng không có chỗ cho Lý Quân dung thân.

"Lý Quân, xem ra cậu còn chưa hiểu mình đã trêu chọc phải sự tồn tại kh ủng bố đến mức nào, tôi đang cứu cậu đấy” Ông lão tức giận nói.

"Không cần" Lý Quân hừ lạnh một tiếng, trên người bùng phát khí thế vô cùng bá đạo: "Bất kể ông là ai, hãy nhớ kỹ! Kẻ địch của tôi, đều là người chết”

Giọng nói vừa dứt, chân khí dưới chân anh gầm lên, Lý Quân đột nhiên giẫm xuống, máu tươi bắn tung tóe.

"Rắc”

Đầu của Trịnh Văn Cung bị giẫm nát bét, chết ngay tại chỗ.

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Bởi vì một bóng người như bù nhìn theo cuồng phong bay ngang ra ngoài, nhìn trang phục thì rõ rằng là Trịnh Văn Cung.Mà ở trung tâm của mọi cơn bão, Lý Quân lại hiên ngang đứng đó, như thể vị thần tối cao!"Ầm!"Lúc này, thân thể Trịnh Văn Cung đập mạnh xuống đất, áo quần nhuộm máu, vô cùng thê thảm.Xung quanh nhất thời chìm vào tĩnh lặng, mọi người đều cảm thấy trong lòng chấn động“Mạnh mế như Trịnh Văn Cung vậy mà lại bị đánh bay, hẳn chính là đỉnh cao của võ đạo nhân gian đấy.""Vậy Lý Quân là thực lực gì chứ? Chẳng lẽ là Thiên Nhân trong truyền thuyết?". Đam Mỹ SắcMà giờ phút này, Lý Quân đã từng bước một đi về phía vị trí của Trịnh Văn Cung.Trên mặt Trịnh Văn Cung cuối cũng cũng lộ ra vẻ hoảng sợ."Tao là tâm phúc của Tứ trưởng lão, nếu mày dám giết tao, sẽ phải gánh chịu sự trả thù không ngừng của Chiến Bộ.Chỉ là đối với lời nói của hắn, Lý Quân căn bản không chút động lòng, chân trực tiếp giẫm lên đầu hắn.Chân khí tụ lại dưới chân, sức mạnh khủng khiếp đó khiến trong mắt Trịnh Văn Cung tràn đầy vẻ sợ hãi.Hân biết một khi Lý Quân giãm chân này xuống, thì toàn bộ đầu mình sẽ bị giẫm nát, chắc chẳn sẽ chết không thể nghỉ ngờ.Lý Quân căn bản không để Chiến bộ Trung Vực vào mắt, anh chính là một con quỷ, một con quỷ máu lạnh không biết sợ là gì.Xung quanh, Hứa Kiệt, Đường Trúc, Long Nha và những người khác đều biến sắc.Nếu Trịnh Văn Cung chết trong tay Lý Quân, thì thật sự là không đội trời chung với cả đám người Tứ trưởng lão luônNgay lúc này, một giọng nói hùng hậu truyền đến: "Dừng tay, Lý Quân, cậu đừng hành động thiếu suy nghĩ!"Lý Quân vốn định giãm chân xuống dừng lại, quay đầu nhìn thấy một ông lão mặc Đường trang xuất hiện.Lý Quân nhìn ông lão xuất hiện, trên mặt hiện lên sát ý.Chỉ thấy Long Nha và Đường Trúc đồng thời lộ ra vẻ cung kính, hành lễ: "Chào Huấn luyện viên ạ!”Hóa ra người này chính là sư phụ của Long Nha và Đường Trúc.Biết được thân phận của ông lão, Lý Quân mới thu liễm mấy phần sát khí, nhưng vẫn lạnh lùng hỏi: "Ông có ý kiến gì?"Mặc dù Đường Trúc và Long Nha đã giúp Lý Quân, nhưng đó chỉ là ân tình của Long Nha và Đường Trúc, chứ không phải của ông lão này.Nếu đối phương dám giúp Trịnh Văn Cung, thì Lý Quân sẽ ra tay không chút do dự.Ông lão nhìn thắng Lý Quân: "Cậu chính là ứng cử viên cho chức Huấn luyện viên Chiến Bộ mà Long Nha và Đường Trúc đã đề cập đến mấy lần sao? Quả nhiên không làm tôi thất vọng, nhưng Trịnh Văn Cung là thân tín của Tứ trưởng lão, cậu đánh hản thành ra thế này đã hơi quá đáng rồi, nếu gi ết chết hắn, thì mối hận thù lòng vòng này không có cách nào kết thúc được đâu!""Bây giờ chỉ cần cậu chịu dừng tay, tôi có thể nhờ Ngũ trưởng lão ra mặt bảo vệ cậu, tất nhiên, điều kiện là cậu phải trung thành với Ngũ trưởng lão."Nói xong, trên mặt ông lão lộ ra nụ cười tự tin.Ông lão cho rằng Lý Quân nghe được có người nguyện ý bảo vệ mình, nhất định sẽ cảm kích vô cùng.Ai ngờ, Lý Quân lại lắc đầu, nói: "Tôi sẽ không trung thành với bất kỳ ai, Tứ trưởng lão cũng được, Ngũ trưởng lão cũng được, bất kể là ai, đắc tội với tôi thì kết cục đều như nhau."Nghe được lời Lý Quân, biểu cảm trên mặt ông lão nhất thời trở nên khó coi.Ông lão chưa từng thấy người nào kiêu ngạo cuồng vọng như vậy.Tứ trưởng lão chính là người nắm giữ quyền lực cực lớn ở Chiến bộ Trung Vực, một câu nói của Tứ trưởng lão có thể khiến cả Long quốc dậy sóng, dưới trướng cũng có vô số cường giả.Người như Trịnh Văn Cung, ở dưới trướng của Tứ trưởng lão cũng chỉ xếp hạng năm mươi mà thôi.Đắc tội với Tứ trưởng lão, thì cả Long quốc cũng không có chỗ cho Lý Quân dung thân."Lý Quân, xem ra cậu còn chưa hiểu mình đã trêu chọc phải sự tồn tại kh ủng bố đến mức nào, tôi đang cứu cậu đấy” Ông lão tức giận nói."Không cần" Lý Quân hừ lạnh một tiếng, trên người bùng phát khí thế vô cùng bá đạo: "Bất kể ông là ai, hãy nhớ kỹ! Kẻ địch của tôi, đều là người chết”Giọng nói vừa dứt, chân khí dưới chân anh gầm lên, Lý Quân đột nhiên giẫm xuống, máu tươi bắn tung tóe."Rắc”Đầu của Trịnh Văn Cung bị giẫm nát bét, chết ngay tại chỗ.

Chương 510: C510: Đừng hành động thiếu suy nghĩ