Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…
Chương 539: Không phải nói đùa.
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Điện thoại được kết nối rất nhanh.Phùng Bác giống như đã sớm đoán được Tân Minh sẽ gọi điện thoại cho ông ta, lập tức mở miệng nói:“Tần tổng, tôi biết ông muốn hỏi điều gì, nghe tôi đi, đánh gãy chân con ông thì sẽ có thể xoa dịu được lửa giận của vị kia.”Nghe nói như thế, Tân Minh lập tức cảm thấy có chút ngạt thở, sắc mặt âm tình bất định.Thực lực của đối phương thật sự lớn như vậy sao?Ông ta hơi do dự một chút mới nói tiếp: “Phùng Tổng, để cho tôi phải đánh gãy chân của con trai tôi, có phải là có chút khoa trương rồi hay không?”“Hơn nữa tôi vừa mới cùng Lư tổng - Lư Khải Minh đạt thành hợp tác, hẳn ra mặt thì chắc là sẽ có thể giải quyết vấn đề đúng không?Phùng Bác nghe được ba chữ “Lư Khải Minh” thì cũng có chút kinh ngạc.Ông ta cũng biết Tần Minh đưa Lư Khải Minh ra chính là trông cậy vào Lư Khải Minh có thể giúp hòa giải.Chỉ là Tân Minh còn không biết con trai mình đã đắc tội một nhân vật như thế nào nha!Phùng Bác thở dài một hơi: “Tăn tổng, tôi thật lòng khuyên ông, đừng nói bây giờ Vạn gia đã ngã xuống, cho dù Vạn gia chưa ngã thì Lư Khải Minh cũng không thể trêu vào vị kia đâu”Hô hấp của Tân Minh trở nên gấp gáp.Phùng Bác đương nhiên là có biết về Lư Khải Minh nhưng ông ta vẫn nói như vậy.Nghe ý tứ trong lời của Phùng Bác thì lần này con trai ông đã chọc phải một nhân vật cực lớn rồi.Tần Minh không tin, hoặc là nói ông có chút không thể tin được.“Phùng Tổng, cảm tạ ông đã nhắc nhở, thế nhưng chuyện như đánh gãy chân của con trai, tôi thật sự khó có thể làm được. Làm phiền ông nói cho tôi biết lần này con trai tôi đến tột cùng đã đắc tội với người có thân phận gì vậy?"“Tôi nói ra, ông cũng cũng đừng bị dọa đến run chân đi." Phùng Bác gắn từng chữ: “Hắn tên là Lý Quân” “Lý Quân?"Tân Minh cau mày, luôn cảm thấy cái tên này rất quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nhớ ra được, đành phải hỏi: “Là Lý Quân nào?”"Lý Quân của tập đoàn Quân Lâm, Lý Quân đã diệt Vạn gia!”Giọng nói trong điện thoại truyền ra, chén trà trong tay của Lư Khải Minh đang ngồi ở bên cạnh liền lạch cạch một tiếng, rơi trên mặt đất.Bàn tay nắm điện thoại của Tân Minh cũng lập tức run rẩy.Với địa vị của Lư Khải Minh thì Tần Minh vốn sẽ không có cơ hội gặp gỡ. Chính là bởi vì Vạn Gia bị diệt, Lư Khải Minh mới sa sút đến phải tìm ông hợp tác.Thử nghĩ một chút nào, một người có thể đem Vạn gia diệt sạch thì Lư Khải Minh làm thế nào có thể đắc tội nổi“Cám ơn ông, Phùng tổng”Tân Minh cúp điện thoại, nhìn về phía Lư Khải Minh.Mặt mũi Lư Khải Minh lúc này tràn ngập sợ hãi.Chuyện dính đến vị kia, hắn nào dám quản. Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Điện thoại được kết nối rất nhanh.
Phùng Bác giống như đã sớm đoán được Tân Minh sẽ gọi điện thoại cho ông ta, lập tức mở miệng nói:
“Tần tổng, tôi biết ông muốn hỏi điều gì, nghe tôi đi, đánh gãy chân con ông thì sẽ có thể xoa dịu được lửa giận của vị kia.”
Nghe nói như thế, Tân Minh lập tức cảm thấy có chút ngạt thở, sắc mặt âm tình bất định.
Thực lực của đối phương thật sự lớn như vậy sao?
Ông ta hơi do dự một chút mới nói tiếp: “Phùng Tổng, để cho tôi phải đánh gãy chân của con trai tôi, có phải là có chút khoa trương rồi hay không?”
“Hơn nữa tôi vừa mới cùng Lư tổng - Lư Khải Minh đạt thành hợp tác, hẳn ra mặt thì chắc là sẽ có thể giải quyết vấn đề đúng không?
Phùng Bác nghe được ba chữ “Lư Khải Minh” thì cũng có chút kinh ngạc.
Ông ta cũng biết Tần Minh đưa Lư Khải Minh ra chính là trông cậy vào Lư Khải Minh có thể giúp hòa giải.
Chỉ là Tân Minh còn không biết con trai mình đã đắc tội một nhân vật như thế nào nha!
Phùng Bác thở dài một hơi: “Tăn tổng, tôi thật lòng khuyên ông, đừng nói bây giờ Vạn gia đã ngã xuống, cho dù Vạn gia chưa ngã thì Lư Khải Minh cũng không thể trêu vào vị kia đâu”
Hô hấp của Tân Minh trở nên gấp gáp.
Phùng Bác đương nhiên là có biết về Lư Khải Minh nhưng ông ta vẫn nói như vậy.
Nghe ý tứ trong lời của Phùng Bác thì lần này con trai ông đã chọc phải một nhân vật cực lớn rồi.
Tần Minh không tin, hoặc là nói ông có chút không thể tin được.
“Phùng Tổng, cảm tạ ông đã nhắc nhở, thế nhưng chuyện như đánh gãy chân của con trai, tôi thật sự khó có thể làm được. Làm phiền ông nói cho tôi biết lần này con trai tôi đến tột cùng đã đắc tội với người có thân phận gì vậy?"
“Tôi nói ra, ông cũng cũng đừng bị dọa đến run chân đi." Phùng Bác gắn từng chữ: “Hắn tên là Lý Quân”
“Lý Quân?"
Tân Minh cau mày, luôn cảm thấy cái tên này rất quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nhớ ra được, đành phải hỏi: “Là Lý Quân nào?”
"Lý Quân của tập đoàn Quân Lâm, Lý Quân đã diệt Vạn gia!”
Giọng nói trong điện thoại truyền ra, chén trà trong tay của Lư Khải Minh đang ngồi ở bên cạnh liền lạch cạch một tiếng, rơi trên mặt đất.
Bàn tay nắm điện thoại của Tân Minh cũng lập tức run rẩy.
Với địa vị của Lư Khải Minh thì Tần Minh vốn sẽ không có cơ hội gặp gỡ. Chính là bởi vì Vạn Gia bị diệt, Lư Khải Minh mới sa sút đến phải tìm ông hợp tác.
Thử nghĩ một chút nào, một người có thể đem Vạn gia diệt sạch thì Lư Khải Minh làm thế nào có thể đắc tội nổi
“Cám ơn ông, Phùng tổng”
Tân Minh cúp điện thoại, nhìn về phía Lư Khải Minh.
Mặt mũi Lư Khải Minh lúc này tràn ngập sợ hãi.
Chuyện dính đến vị kia, hắn nào dám quản.
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Điện thoại được kết nối rất nhanh.Phùng Bác giống như đã sớm đoán được Tân Minh sẽ gọi điện thoại cho ông ta, lập tức mở miệng nói:“Tần tổng, tôi biết ông muốn hỏi điều gì, nghe tôi đi, đánh gãy chân con ông thì sẽ có thể xoa dịu được lửa giận của vị kia.”Nghe nói như thế, Tân Minh lập tức cảm thấy có chút ngạt thở, sắc mặt âm tình bất định.Thực lực của đối phương thật sự lớn như vậy sao?Ông ta hơi do dự một chút mới nói tiếp: “Phùng Tổng, để cho tôi phải đánh gãy chân của con trai tôi, có phải là có chút khoa trương rồi hay không?”“Hơn nữa tôi vừa mới cùng Lư tổng - Lư Khải Minh đạt thành hợp tác, hẳn ra mặt thì chắc là sẽ có thể giải quyết vấn đề đúng không?Phùng Bác nghe được ba chữ “Lư Khải Minh” thì cũng có chút kinh ngạc.Ông ta cũng biết Tần Minh đưa Lư Khải Minh ra chính là trông cậy vào Lư Khải Minh có thể giúp hòa giải.Chỉ là Tân Minh còn không biết con trai mình đã đắc tội một nhân vật như thế nào nha!Phùng Bác thở dài một hơi: “Tăn tổng, tôi thật lòng khuyên ông, đừng nói bây giờ Vạn gia đã ngã xuống, cho dù Vạn gia chưa ngã thì Lư Khải Minh cũng không thể trêu vào vị kia đâu”Hô hấp của Tân Minh trở nên gấp gáp.Phùng Bác đương nhiên là có biết về Lư Khải Minh nhưng ông ta vẫn nói như vậy.Nghe ý tứ trong lời của Phùng Bác thì lần này con trai ông đã chọc phải một nhân vật cực lớn rồi.Tần Minh không tin, hoặc là nói ông có chút không thể tin được.“Phùng Tổng, cảm tạ ông đã nhắc nhở, thế nhưng chuyện như đánh gãy chân của con trai, tôi thật sự khó có thể làm được. Làm phiền ông nói cho tôi biết lần này con trai tôi đến tột cùng đã đắc tội với người có thân phận gì vậy?"“Tôi nói ra, ông cũng cũng đừng bị dọa đến run chân đi." Phùng Bác gắn từng chữ: “Hắn tên là Lý Quân” “Lý Quân?"Tân Minh cau mày, luôn cảm thấy cái tên này rất quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nhớ ra được, đành phải hỏi: “Là Lý Quân nào?”"Lý Quân của tập đoàn Quân Lâm, Lý Quân đã diệt Vạn gia!”Giọng nói trong điện thoại truyền ra, chén trà trong tay của Lư Khải Minh đang ngồi ở bên cạnh liền lạch cạch một tiếng, rơi trên mặt đất.Bàn tay nắm điện thoại của Tân Minh cũng lập tức run rẩy.Với địa vị của Lư Khải Minh thì Tần Minh vốn sẽ không có cơ hội gặp gỡ. Chính là bởi vì Vạn Gia bị diệt, Lư Khải Minh mới sa sút đến phải tìm ông hợp tác.Thử nghĩ một chút nào, một người có thể đem Vạn gia diệt sạch thì Lư Khải Minh làm thế nào có thể đắc tội nổi“Cám ơn ông, Phùng tổng”Tân Minh cúp điện thoại, nhìn về phía Lư Khải Minh.Mặt mũi Lư Khải Minh lúc này tràn ngập sợ hãi.Chuyện dính đến vị kia, hắn nào dám quản. Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website