Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…
Chương 545: Khí tức ẩn giấu
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Lý Quân và Đường Trúc cùng bước vào sân lớn của nhà họ Đường.Trong khoảnh khắc, vô số ánh mắt đều tập trung vào người Lý Quân.Những người không ở thủ đô có thể không biết đến danh tiếng của Lý Quân, nhưng các con cháu của nhà họ Đường tại thủ đô gần đây không ít lần nghe vềtruyền thuyết của Lý Quân.Cộng thêm lời nói của Đường Lâm lúc nấy, mọi người đều trở nên tò mò về thanh niên này."Đường Trúc, em đã về rồi à?"Trong đám đông, Đường Lâm là người đầu tiên lên tiếng."Chào anh Lâm, anh Thừa và anh Thanh nữa... Đường Trúc lần lượt chào hỏi. Còn Lý Quân thì cũng đang quan sát ba người này.Khí tức ẩn giấu, ánh mắt như điện.Hai người có lẽ đã đạt đến mức Hóa Kình.Còn người cao nhất trên người có sát khí, chắc hẳn đã trải qua chiến trận, sắp gần đạt đến mức Tông Sư rồi.Lý Quân chỉ liếc mắt một cái, liền nắm bắt được đại khái thực lực của ba người."Đường Trúc, đây chính là Lý Quân tiên sinh, người giúp đỡ cho nhà họ Đường chúng ta phải không?”Đường Thừa là người đầu tiên bước ra, chặn ngay đường đi của Đường Trúc và Lý Quân, khiến hai người phải dừng lại."Tôi là Đường Thừa của nhà họ Đường." Đường Thừa chắp tay chào Lý Quân.Hành động này hoàn toàn là lễ gặp mặt của người trong võ lâm, Lý Quân lập tức hiểu được ý tứ của anh ta là đang muốn thử thực lực với mình.Bên cạnh, Đường Lâm vốn định ngăn cản, nhưng thấy Đường Thừa đã lên tiếng, cũng không tiện nói gì nữa, trong lòng ngược lại có chút mong đợi.Gần đây danh tiếng của Lý Quân lan rộng nhưng dù sao cũng chỉ là nghe nói, chưa từng có cơ hội trực tiếp chứng kiến thực lực của vị cao thủ đứng đầu thủ đônày.Thanh niên vốn không dễ phục tùng người khác, huống hồ Đường Thừa thuộc hàng thiên tài trẻ tuổi.Đã bước ra rồi, nếu Lý Quân không ra tay, cũng không hợp lý.Ngay lập tức, anh nói một cách thoải mái: "Anh trai, anh muốn thử đánh với tôi à? Vậy thì xin mời."Nghe Lý Quân nói như vậy, trên mặt Đường Thừa lộ ra vẻ vui mừng, anh ta thật sự sợ Lý Quân từ chối.Dù sao Lý Quân cũng là khách, nếu từ chối thì anh ta cũng không tiện ép buộc Lý Quân tỉ thí."Vậy thì đắc tội rồi." Nói xong, Đường Thừa bày ra một thế võ.Dù là người của Chiến Bộ, nhưng lại là thế võ tiêu chuẩn của Quốc Thuật.Mọi người xung quanh tự động giãn ra một vòng tròn. Đường Trúc cũng lùi về sau. "Lý Quân tiên sinh, đắc tội rồi."Trong khi nói, Đường Thừa nắm chặt nắm đấm, cơ bắp toàn thân căng lên, trên người càng bộc lộ sự tự tin mạnh mẽ.Dù đã nghe Đường Lâm kể về sự tích của Lý Quân, nhưng sau vô số lần đứng giữa sống và chết, anh ta đã sớm hình thành niềm tin võ đạo không lùi bước.Lời Đường Thừa vừa dứt, chân trước đạp một cái, đôi chân như cung tên b*n r*, trong nháy mắt đã lao ra hơn ba mét.Nhắm thẳng vào Lý Quân mà đấm tới, cánh tay kéo theo không khí, phát ra những tiếng bùm bùm, như roi quất trong không trung.Không hổ là nhân tài trẻ tuổi của nhà họ Đường, một đòn ra tay như sấm sét.Tất cả mọi người trong sân đều nín thở, Lý Quân chỉ cười nhạt, bước lên một bước.Khí lực bùng phát, không khí nổ tung. "Bùm!"Chỉ một đấm đã khiến Đường Thừa bị chấn động bay ra, lùi lại liên tục, sắc mặt hơi biến đổi.Vừa rồi khi Lý Quân đấm tới, anh ta cảm nhận được một cảm giác không thể kháng cự.Nhưng anh ta không chịu thua, lại bước tới lao về phía Lý Quân.Cách Lý Quân ba mét, bất ngờ nhảy lên, xoay eo chuyển thân, sử dụng lực kéo. của cơ thể trước, đánh mạnh vào đầu Lý Quân.Một cước này như bão táp cuốn qua, khí thế kinh hoàng."Thật là cứng đầu."
Lý Quân và Đường Trúc cùng bước vào sân lớn của nhà họ Đường.
Trong khoảnh khắc, vô số ánh mắt đều tập trung vào người Lý Quân.
Những người không ở thủ đô có thể không biết đến danh tiếng của Lý Quân, nhưng các con cháu của nhà họ Đường tại thủ đô gần đây không ít lần nghe về
truyền thuyết của Lý Quân.
Cộng thêm lời nói của Đường Lâm lúc nấy, mọi người đều trở nên tò mò về thanh niên này.
"Đường Trúc, em đã về rồi à?"
Trong đám đông, Đường Lâm là người đầu tiên lên tiếng.
"Chào anh Lâm, anh Thừa và anh Thanh nữa... Đường Trúc lần lượt chào hỏi. Còn Lý Quân thì cũng đang quan sát ba người này.
Khí tức ẩn giấu, ánh mắt như điện.
Hai người có lẽ đã đạt đến mức Hóa Kình.
Còn người cao nhất trên người có sát khí, chắc hẳn đã trải qua chiến trận, sắp gần đạt đến mức Tông Sư rồi.
Lý Quân chỉ liếc mắt một cái, liền nắm bắt được đại khái thực lực của ba người.
"Đường Trúc, đây chính là Lý Quân tiên sinh, người giúp đỡ cho nhà họ Đường chúng ta phải không?”
Đường Thừa là người đầu tiên bước ra, chặn ngay đường đi của Đường Trúc và Lý Quân, khiến hai người phải dừng lại.
"Tôi là Đường Thừa của nhà họ Đường." Đường Thừa chắp tay chào Lý Quân.
Hành động này hoàn toàn là lễ gặp mặt của người trong võ lâm, Lý Quân lập tức hiểu được ý tứ của anh ta là đang muốn thử thực lực với mình.
Bên cạnh, Đường Lâm vốn định ngăn cản, nhưng thấy Đường Thừa đã lên tiếng, cũng không tiện nói gì nữa, trong lòng ngược lại có chút mong đợi.
Gần đây danh tiếng của Lý Quân lan rộng nhưng dù sao cũng chỉ là nghe nói, chưa từng có cơ hội trực tiếp chứng kiến thực lực của vị cao thủ đứng đầu thủ đô
này.
Thanh niên vốn không dễ phục tùng người khác, huống hồ Đường Thừa thuộc hàng thiên tài trẻ tuổi.
Đã bước ra rồi, nếu Lý Quân không ra tay, cũng không hợp lý.
Ngay lập tức, anh nói một cách thoải mái: "Anh trai, anh muốn thử đánh với tôi à? Vậy thì xin mời."
Nghe Lý Quân nói như vậy, trên mặt Đường Thừa lộ ra vẻ vui mừng, anh ta thật sự sợ Lý Quân từ chối.
Dù sao Lý Quân cũng là khách, nếu từ chối thì anh ta cũng không tiện ép buộc Lý Quân tỉ thí.
"Vậy thì đắc tội rồi." Nói xong, Đường Thừa bày ra một thế võ.
Dù là người của Chiến Bộ, nhưng lại là thế võ tiêu chuẩn của Quốc Thuật.
Mọi người xung quanh tự động giãn ra một vòng tròn. Đường Trúc cũng lùi về sau. "Lý Quân tiên sinh, đắc tội rồi."
Trong khi nói, Đường Thừa nắm chặt nắm đấm, cơ bắp toàn thân căng lên, trên người càng bộc lộ sự tự tin mạnh mẽ.
Dù đã nghe Đường Lâm kể về sự tích của Lý Quân, nhưng sau vô số lần đứng giữa sống và chết, anh ta đã sớm hình thành niềm tin võ đạo không lùi bước.
Lời Đường Thừa vừa dứt, chân trước đạp một cái, đôi chân như cung tên b*n r*, trong nháy mắt đã lao ra hơn ba mét.
Nhắm thẳng vào Lý Quân mà đấm tới, cánh tay kéo theo không khí, phát ra những tiếng bùm bùm, như roi quất trong không trung.
Không hổ là nhân tài trẻ tuổi của nhà họ Đường, một đòn ra tay như sấm sét.
Tất cả mọi người trong sân đều nín thở, Lý Quân chỉ cười nhạt, bước lên một bước.
Khí lực bùng phát, không khí nổ tung. "Bùm!"
Chỉ một đấm đã khiến Đường Thừa bị chấn động bay ra, lùi lại liên tục, sắc mặt hơi biến đổi.
Vừa rồi khi Lý Quân đấm tới, anh ta cảm nhận được một cảm giác không thể kháng cự.
Nhưng anh ta không chịu thua, lại bước tới lao về phía Lý Quân.
Cách Lý Quân ba mét, bất ngờ nhảy lên, xoay eo chuyển thân, sử dụng lực kéo. của cơ thể trước, đánh mạnh vào đầu Lý Quân.
Một cước này như bão táp cuốn qua, khí thế kinh hoàng.
"Thật là cứng đầu."
Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Lý Quân và Đường Trúc cùng bước vào sân lớn của nhà họ Đường.Trong khoảnh khắc, vô số ánh mắt đều tập trung vào người Lý Quân.Những người không ở thủ đô có thể không biết đến danh tiếng của Lý Quân, nhưng các con cháu của nhà họ Đường tại thủ đô gần đây không ít lần nghe vềtruyền thuyết của Lý Quân.Cộng thêm lời nói của Đường Lâm lúc nấy, mọi người đều trở nên tò mò về thanh niên này."Đường Trúc, em đã về rồi à?"Trong đám đông, Đường Lâm là người đầu tiên lên tiếng."Chào anh Lâm, anh Thừa và anh Thanh nữa... Đường Trúc lần lượt chào hỏi. Còn Lý Quân thì cũng đang quan sát ba người này.Khí tức ẩn giấu, ánh mắt như điện.Hai người có lẽ đã đạt đến mức Hóa Kình.Còn người cao nhất trên người có sát khí, chắc hẳn đã trải qua chiến trận, sắp gần đạt đến mức Tông Sư rồi.Lý Quân chỉ liếc mắt một cái, liền nắm bắt được đại khái thực lực của ba người."Đường Trúc, đây chính là Lý Quân tiên sinh, người giúp đỡ cho nhà họ Đường chúng ta phải không?”Đường Thừa là người đầu tiên bước ra, chặn ngay đường đi của Đường Trúc và Lý Quân, khiến hai người phải dừng lại."Tôi là Đường Thừa của nhà họ Đường." Đường Thừa chắp tay chào Lý Quân.Hành động này hoàn toàn là lễ gặp mặt của người trong võ lâm, Lý Quân lập tức hiểu được ý tứ của anh ta là đang muốn thử thực lực với mình.Bên cạnh, Đường Lâm vốn định ngăn cản, nhưng thấy Đường Thừa đã lên tiếng, cũng không tiện nói gì nữa, trong lòng ngược lại có chút mong đợi.Gần đây danh tiếng của Lý Quân lan rộng nhưng dù sao cũng chỉ là nghe nói, chưa từng có cơ hội trực tiếp chứng kiến thực lực của vị cao thủ đứng đầu thủ đônày.Thanh niên vốn không dễ phục tùng người khác, huống hồ Đường Thừa thuộc hàng thiên tài trẻ tuổi.Đã bước ra rồi, nếu Lý Quân không ra tay, cũng không hợp lý.Ngay lập tức, anh nói một cách thoải mái: "Anh trai, anh muốn thử đánh với tôi à? Vậy thì xin mời."Nghe Lý Quân nói như vậy, trên mặt Đường Thừa lộ ra vẻ vui mừng, anh ta thật sự sợ Lý Quân từ chối.Dù sao Lý Quân cũng là khách, nếu từ chối thì anh ta cũng không tiện ép buộc Lý Quân tỉ thí."Vậy thì đắc tội rồi." Nói xong, Đường Thừa bày ra một thế võ.Dù là người của Chiến Bộ, nhưng lại là thế võ tiêu chuẩn của Quốc Thuật.Mọi người xung quanh tự động giãn ra một vòng tròn. Đường Trúc cũng lùi về sau. "Lý Quân tiên sinh, đắc tội rồi."Trong khi nói, Đường Thừa nắm chặt nắm đấm, cơ bắp toàn thân căng lên, trên người càng bộc lộ sự tự tin mạnh mẽ.Dù đã nghe Đường Lâm kể về sự tích của Lý Quân, nhưng sau vô số lần đứng giữa sống và chết, anh ta đã sớm hình thành niềm tin võ đạo không lùi bước.Lời Đường Thừa vừa dứt, chân trước đạp một cái, đôi chân như cung tên b*n r*, trong nháy mắt đã lao ra hơn ba mét.Nhắm thẳng vào Lý Quân mà đấm tới, cánh tay kéo theo không khí, phát ra những tiếng bùm bùm, như roi quất trong không trung.Không hổ là nhân tài trẻ tuổi của nhà họ Đường, một đòn ra tay như sấm sét.Tất cả mọi người trong sân đều nín thở, Lý Quân chỉ cười nhạt, bước lên một bước.Khí lực bùng phát, không khí nổ tung. "Bùm!"Chỉ một đấm đã khiến Đường Thừa bị chấn động bay ra, lùi lại liên tục, sắc mặt hơi biến đổi.Vừa rồi khi Lý Quân đấm tới, anh ta cảm nhận được một cảm giác không thể kháng cự.Nhưng anh ta không chịu thua, lại bước tới lao về phía Lý Quân.Cách Lý Quân ba mét, bất ngờ nhảy lên, xoay eo chuyển thân, sử dụng lực kéo. của cơ thể trước, đánh mạnh vào đầu Lý Quân.Một cước này như bão táp cuốn qua, khí thế kinh hoàng."Thật là cứng đầu."