Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…

Chương 564: Sao có thể chứ?

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… "Nếu không có bản lĩnh đối đầu với luyện thể Đại Tông Sư, lúc đó cần gì phải mạnh miệng chứ? Nếu cậu ta im lặng cho qua, nhà họ Trần dù sao cũng là võ đạo thế gia, chắc chắn sẽ giữ thể diện, sẽ không ra tay với cậu ta một cách trắng trợn như bây giờ.""Người trẻ tuổi đương nhiên không nhịn được chứ sao, tự chôn vùi chính mình.”Có người cảm thán nói.Trong mắt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ thương hại.Thiên tài không trưởng thành được thì sao có thể gọi là thiên tài."Tôi chỉ muốn xem thử, cái gọi là luyện thể Đại Tông Sư mạnh đến mức nào, bây giờ xem ra cũng chỉ có vậy."Khóe miệng Lý Quân nhếch lên, không chút kiêng nể chế giễu Trần Nhượng.Anh chưa có cơ hội đoi đau với luyen the Đại Tong Sư, vì vậy mới định quan sát thêm một chút.Chứ trước mặt anh, một Đại Tông Sư nho nhỏ cũng chẳng khác gì con kiến hôi.Khoảnh khắc tiếp theo, Lý Quân không né tránh nữa, mà trực tiếp giơ nắm đấm lên, tung một quyền.Thế quyền bá đạo lập tức bùng nổ.“Bùm!"Không khí trước mặt dường như đều bị cú đấm đó đánh ra một lỗ hổng, trong hư không nổi lên vô số cuồng phong, thậm chí có thể nhìn thấy từng vệt trắng đang không ngừng xoay tròn.Trần Nhượng đương nhiên không cho rằng lão sẽ thua Lý Quân trong cận chiến, cũng tung một quyền để đấu lại quyền của anh.Nắm đấm mang theo tiếng nổ ầm ầm, nghênh đón nắm đấm của Lý Quân.“Trời ơi, tôi vừa nhìn thấy gì vậy?""Lý Quân muốn đối đầu trực diện với Trần Nhượng sao? luyện thể Đại Tông Sư có thân thể cứng rắn chẳng khác gì kim cương !! Lý Quân xong đời rồi !! ""Người của nha họ Đuờng đen gio vẫn chua lên tiếng, chẳng lẽ bị dọa sợ rồià?"Thấy Lý Quân chủ động ra tay, rất nhiều người đều kinh ngạc hô lên.“Âm!"Trên võ đài, hai nắm đấm đã va chạm, phát ra tiếng nổ chói tai.Vẻ đắc ý trong mắt Trần Nhượng lập tức biến thành kinh hãi.Lão cảm thấy như vừa đấm vào núi sắt, một lực lượng khủng khiếp ập đến, khiến lão không nhịn được hít sâu một hơi."Sao có thể? Dù mình là luyện thể Đại Tông Sư, cũng không thể tung ra một quyền mạnh được như vậy .... "Khoảnh khắc tiếp theo, một cơn đau đủ khiến người ta ngất xỉu truyền từ nắm đấm đến khuỷu tay, rồi đến vai, sau đó lan ra khắp nửa người lão.Thậm chí, lão còn cảm thấy vô số vết nứt lan ra từ xương cánh tay, vô số sợi cơ bắp bắt đầu rách toạc."Sao có thể chứ?"Khoảnh khắc tiếp theo, cả người Trần Nhượng bị hất văng ra ngoài, ngã xuống dưới võ đài.Giây phút này, xung quanh rơi vào một mảng yên tĩnh chết chóc.Trong mắt tất cả mọi người đều tràn đầy vẻ khó tin.Lý Quân đối đầu trực diện, một quyền đánh bay luyện thể Đại Tông Sư Trần Nhượng.Trần Bắc Thần cũng ngây người.Sắc mặt của đám người nhà họ Trần đều trở nên tái nhợt.Còn bên phía nhà họ Đường, ai nấy đều lộ ra vẻ đắc ý.Lý Quân là người có thể khiến cả thủ đô run sợ, sao có thể bị nhà họ Trần nhỏ bé đó lay chuyển được.Sau vài giây im ắng, hội trường bắt đầu vang lên những tiếng bàn tán sôi nổi.Chiêu này của Lý Quân đã làm mới nhận thức của bọn họ về anh.Cuối cùng, bọn họ cũng hiểu tại sao nhà họ Đường lại im lặng nãy giờ, bởi vì bọn họ đã sớm biết Trần Nhượng không phải là đối thủ của Lý Quân.

"Nếu không có bản lĩnh đối đầu với luyện thể Đại Tông Sư, lúc đó cần gì phải mạnh miệng chứ? Nếu cậu ta im lặng cho qua, nhà họ Trần dù sao cũng là võ đạo thế gia, chắc chắn sẽ giữ thể diện, sẽ không ra tay với cậu ta một cách trắng trợn như bây giờ."

"Người trẻ tuổi đương nhiên không nhịn được chứ sao, tự chôn vùi chính mình.”

Có người cảm thán nói.

Trong mắt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ thương hại.

Thiên tài không trưởng thành được thì sao có thể gọi là thiên tài.

"Tôi chỉ muốn xem thử, cái gọi là luyện thể Đại Tông Sư mạnh đến mức nào, bây giờ xem ra cũng chỉ có vậy."

Khóe miệng Lý Quân nhếch lên, không chút kiêng nể chế giễu Trần Nhượng.

Anh chưa có cơ hội đoi đau với luyen the Đại Tong Sư, vì vậy mới định quan sát thêm một chút.

Chứ trước mặt anh, một Đại Tông Sư nho nhỏ cũng chẳng khác gì con kiến hôi.

Khoảnh khắc tiếp theo, Lý Quân không né tránh nữa, mà trực tiếp giơ nắm đấm lên, tung một quyền.

Thế quyền bá đạo lập tức bùng nổ.

“Bùm!"

Không khí trước mặt dường như đều bị cú đấm đó đánh ra một lỗ hổng, trong hư không nổi lên vô số cuồng phong, thậm chí có thể nhìn thấy từng vệt trắng đang không ngừng xoay tròn.

Trần Nhượng đương nhiên không cho rằng lão sẽ thua Lý Quân trong cận chiến, cũng tung một quyền để đấu lại quyền của anh.

Nắm đấm mang theo tiếng nổ ầm ầm, nghênh đón nắm đấm của Lý Quân.

“Trời ơi, tôi vừa nhìn thấy gì vậy?"

"Lý Quân muốn đối đầu trực diện với Trần Nhượng sao? luyện thể Đại Tông Sư có thân thể cứng rắn chẳng khác gì kim cương !! Lý Quân xong đời rồi !! "

"Người của nha họ Đuờng đen gio vẫn chua lên tiếng, chẳng lẽ bị dọa sợ rồi

à?"

Thấy Lý Quân chủ động ra tay, rất nhiều người đều kinh ngạc hô lên.

“Âm!"

Trên võ đài, hai nắm đấm đã va chạm, phát ra tiếng nổ chói tai.

Vẻ đắc ý trong mắt Trần Nhượng lập tức biến thành kinh hãi.

Lão cảm thấy như vừa đấm vào núi sắt, một lực lượng khủng khiếp ập đến, khiến lão không nhịn được hít sâu một hơi.

"Sao có thể? Dù mình là luyện thể Đại Tông Sư, cũng không thể tung ra một quyền mạnh được như vậy .... "

Khoảnh khắc tiếp theo, một cơn đau đủ khiến người ta ngất xỉu truyền từ nắm đấm đến khuỷu tay, rồi đến vai, sau đó lan ra khắp nửa người lão.

Thậm chí, lão còn cảm thấy vô số vết nứt lan ra từ xương cánh tay, vô số sợi cơ bắp bắt đầu rách toạc.

"Sao có thể chứ?"

Khoảnh khắc tiếp theo, cả người Trần Nhượng bị hất văng ra ngoài, ngã xuống dưới võ đài.

Giây phút này, xung quanh rơi vào một mảng yên tĩnh chết chóc.

Trong mắt tất cả mọi người đều tràn đầy vẻ khó tin.

Lý Quân đối đầu trực diện, một quyền đánh bay luyện thể Đại Tông Sư Trần Nhượng.

Trần Bắc Thần cũng ngây người.

Sắc mặt của đám người nhà họ Trần đều trở nên tái nhợt.

Còn bên phía nhà họ Đường, ai nấy đều lộ ra vẻ đắc ý.

Lý Quân là người có thể khiến cả thủ đô run sợ, sao có thể bị nhà họ Trần nhỏ bé đó lay chuyển được.

Sau vài giây im ắng, hội trường bắt đầu vang lên những tiếng bàn tán sôi nổi.

Chiêu này của Lý Quân đã làm mới nhận thức của bọn họ về anh.

Cuối cùng, bọn họ cũng hiểu tại sao nhà họ Đường lại im lặng nãy giờ, bởi vì bọn họ đã sớm biết Trần Nhượng không phải là đối thủ của Lý Quân.

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… "Nếu không có bản lĩnh đối đầu với luyện thể Đại Tông Sư, lúc đó cần gì phải mạnh miệng chứ? Nếu cậu ta im lặng cho qua, nhà họ Trần dù sao cũng là võ đạo thế gia, chắc chắn sẽ giữ thể diện, sẽ không ra tay với cậu ta một cách trắng trợn như bây giờ.""Người trẻ tuổi đương nhiên không nhịn được chứ sao, tự chôn vùi chính mình.”Có người cảm thán nói.Trong mắt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ thương hại.Thiên tài không trưởng thành được thì sao có thể gọi là thiên tài."Tôi chỉ muốn xem thử, cái gọi là luyện thể Đại Tông Sư mạnh đến mức nào, bây giờ xem ra cũng chỉ có vậy."Khóe miệng Lý Quân nhếch lên, không chút kiêng nể chế giễu Trần Nhượng.Anh chưa có cơ hội đoi đau với luyen the Đại Tong Sư, vì vậy mới định quan sát thêm một chút.Chứ trước mặt anh, một Đại Tông Sư nho nhỏ cũng chẳng khác gì con kiến hôi.Khoảnh khắc tiếp theo, Lý Quân không né tránh nữa, mà trực tiếp giơ nắm đấm lên, tung một quyền.Thế quyền bá đạo lập tức bùng nổ.“Bùm!"Không khí trước mặt dường như đều bị cú đấm đó đánh ra một lỗ hổng, trong hư không nổi lên vô số cuồng phong, thậm chí có thể nhìn thấy từng vệt trắng đang không ngừng xoay tròn.Trần Nhượng đương nhiên không cho rằng lão sẽ thua Lý Quân trong cận chiến, cũng tung một quyền để đấu lại quyền của anh.Nắm đấm mang theo tiếng nổ ầm ầm, nghênh đón nắm đấm của Lý Quân.“Trời ơi, tôi vừa nhìn thấy gì vậy?""Lý Quân muốn đối đầu trực diện với Trần Nhượng sao? luyện thể Đại Tông Sư có thân thể cứng rắn chẳng khác gì kim cương !! Lý Quân xong đời rồi !! ""Người của nha họ Đuờng đen gio vẫn chua lên tiếng, chẳng lẽ bị dọa sợ rồià?"Thấy Lý Quân chủ động ra tay, rất nhiều người đều kinh ngạc hô lên.“Âm!"Trên võ đài, hai nắm đấm đã va chạm, phát ra tiếng nổ chói tai.Vẻ đắc ý trong mắt Trần Nhượng lập tức biến thành kinh hãi.Lão cảm thấy như vừa đấm vào núi sắt, một lực lượng khủng khiếp ập đến, khiến lão không nhịn được hít sâu một hơi."Sao có thể? Dù mình là luyện thể Đại Tông Sư, cũng không thể tung ra một quyền mạnh được như vậy .... "Khoảnh khắc tiếp theo, một cơn đau đủ khiến người ta ngất xỉu truyền từ nắm đấm đến khuỷu tay, rồi đến vai, sau đó lan ra khắp nửa người lão.Thậm chí, lão còn cảm thấy vô số vết nứt lan ra từ xương cánh tay, vô số sợi cơ bắp bắt đầu rách toạc."Sao có thể chứ?"Khoảnh khắc tiếp theo, cả người Trần Nhượng bị hất văng ra ngoài, ngã xuống dưới võ đài.Giây phút này, xung quanh rơi vào một mảng yên tĩnh chết chóc.Trong mắt tất cả mọi người đều tràn đầy vẻ khó tin.Lý Quân đối đầu trực diện, một quyền đánh bay luyện thể Đại Tông Sư Trần Nhượng.Trần Bắc Thần cũng ngây người.Sắc mặt của đám người nhà họ Trần đều trở nên tái nhợt.Còn bên phía nhà họ Đường, ai nấy đều lộ ra vẻ đắc ý.Lý Quân là người có thể khiến cả thủ đô run sợ, sao có thể bị nhà họ Trần nhỏ bé đó lay chuyển được.Sau vài giây im ắng, hội trường bắt đầu vang lên những tiếng bàn tán sôi nổi.Chiêu này của Lý Quân đã làm mới nhận thức của bọn họ về anh.Cuối cùng, bọn họ cũng hiểu tại sao nhà họ Đường lại im lặng nãy giờ, bởi vì bọn họ đã sớm biết Trần Nhượng không phải là đối thủ của Lý Quân.

Chương 564: Sao có thể chứ?