Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…

Chương 566: Dựa vào cái gì?

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Người nhà họ Trần đang định tiến lên đỡ thì thấy Lý Quân bước đến bên cạnh lôi đài, đứng cách hơn 10 m, ngưng tụ chân khí ở đầu ngón tay."Ngài Lý, xin nương tay."Đúng lúc này, một giọng nói vang dội truyền đến.Một ông lão đầu bạc xuất hiện trên hội trường giao lưu.Ông ta mặc bộ luyện công màu trắng, dáng người gầy ốm, nhưng đứng đó lại mang theo một khí thế đáng tin, trông rất uy nghiêm.Nhìn thấy ông ta, mọi người bàn tán xôn xao.Đặc biệt là người nhà họ Trần, tất cả đều đứng dậy hành lễ:"Bái kiến lão gia chủ."Trần Bắc Thần thì gọi “ông nội"."Là gia chủ thế hệ trước của nhà họ Trần, Trần Thiên Tuyệt."Có người nói ra thân phận của ông lão.Mọi người ồ lên, đều lộ ra sự kính sợ.Dù là nhà họ Trần hay họ Đường đều là thế gia võ đạo đỉnh cấp, bởi vì bọn họ có một cao thủ trấn giữ.Trần Thiên Tuyệt chính là vị cao thủ kia của nhà họ Trần, là người cùng thời đại với Đường Chính Giang nhà họ Đường.“Đây là nhân vật đỉnh cấp trong võ đạo."Có người run rẩy nói.“Trần Nhượng, các ngươi đã làm sai. Dù gì nhà họ Trần chúng ta cũng là thế gia võ lâm, sao lại làm ra loại chuyện ám toán thế này?""Kể cả là hồ đồ nhất thời, nhưng xong việc, mà ngươi làm gia chủ thì cũng nên kịp sửa lại chứ không phải đâm đầu theo.""Vâng ạ."Trần Nhượng đứng lên, lần này không ngã xuống. Lão cúi đầu cung kính nói.Lúc này Trần Thiên Tuyệt đã bước đến lôi đài, ngẩng đầu nhìn Lý Quân, chắp tay nói: "Ngài Lý, lần này nhà họ Trần đã làm sai, xin ngài tha cho Trần Nhượng một mạng."Nghe vậy, rất nhiều người đều tỏ ra kinh ngạc.Bọn họ còn cho rằng Trần Thiên Tuyệt sẽ ra tay với Lý Quân để trả thù cho con trai mình, lấy lại mặt mũi của nhà họ Trần.Nhưng không ngờ Trần Thiên Tuyệt lại xin lỗi Lý Quân.Có người lại nghĩ đến một hàm nghĩa khác.Trong võ lâm, thực lực làm chủ tất cả, cho dù lòng dạ Trần Thiên Tuyệt rộng lớn đến đâu cũng không có khả năng ăn nói khép nép xin lỗi như vậy.Hơn nữa nghe giọng điệu này của Trần Thiên Tuyệt, rõ ràng đang cầu xin Lý Quân nương tay.Tức là Trần Thiên Tuyệt cho rằng Lý Quân có thực lực sánh vai với ông ta.Tất cả mọi người nhìn về phía Lý Quân, chờ câu trả lời của anh.Lý Quân: “Dựa vào cái gì?"Mọi người trợn tròn mắt.Một cao thủ như Trần Thiên Tuyệt đã chủ động mở miệng cầu xin mà tên này lại mở miệng hỏi dựa vào cái gì?Tất cả người nhà họ Trần đều cảm thấy vô cùng tức giận.Trần Thiên Tuyệt chính là huyền thoại giới võ lâm.Ai ngờ thái độ của Trần Thiên Tuyệt lại thay đổi sự hiểu biết của mọi người.Ông ta không tức giận, ngược lại cúi đầu khom lưng: "Nhà họ Trần chúng tôi nguyện ý trả giả đại giới để cầu xin ngài tha thứ."

Người nhà họ Trần đang định tiến lên đỡ thì thấy Lý Quân bước đến bên cạnh lôi đài, đứng cách hơn 10 m, ngưng tụ chân khí ở đầu ngón tay.

"Ngài Lý, xin nương tay."

Đúng lúc này, một giọng nói vang dội truyền đến.

Một ông lão đầu bạc xuất hiện trên hội trường giao lưu.

Ông ta mặc bộ luyện công màu trắng, dáng người gầy ốm, nhưng đứng đó lại mang theo một khí thế đáng tin, trông rất uy nghiêm.

Nhìn thấy ông ta, mọi người bàn tán xôn xao.

Đặc biệt là người nhà họ Trần, tất cả đều đứng dậy hành lễ:

"Bái kiến lão gia chủ."

Trần Bắc Thần thì gọi “ông nội".

"Là gia chủ thế hệ trước của nhà họ Trần, Trần Thiên Tuyệt."

Có người nói ra thân phận của ông lão.

Mọi người ồ lên, đều lộ ra sự kính sợ.

Dù là nhà họ Trần hay họ Đường đều là thế gia võ đạo đỉnh cấp, bởi vì bọn họ có một cao thủ trấn giữ.

Trần Thiên Tuyệt chính là vị cao thủ kia của nhà họ Trần, là người cùng thời đại với Đường Chính Giang nhà họ Đường.

“Đây là nhân vật đỉnh cấp trong võ đạo."

Có người run rẩy nói.

“Trần Nhượng, các ngươi đã làm sai. Dù gì nhà họ Trần chúng ta cũng là thế gia võ lâm, sao lại làm ra loại chuyện ám toán thế này?"

"Kể cả là hồ đồ nhất thời, nhưng xong việc, mà ngươi làm gia chủ thì cũng nên kịp sửa lại chứ không phải đâm đầu theo."

"Vâng ạ."

Trần Nhượng đứng lên, lần này không ngã xuống. Lão cúi đầu cung kính nói.

Lúc này Trần Thiên Tuyệt đã bước đến lôi đài, ngẩng đầu nhìn Lý Quân, chắp tay nói: "Ngài Lý, lần này nhà họ Trần đã làm sai, xin ngài tha cho Trần Nhượng một mạng."

Nghe vậy, rất nhiều người đều tỏ ra kinh ngạc.

Bọn họ còn cho rằng Trần Thiên Tuyệt sẽ ra tay với Lý Quân để trả thù cho con trai mình, lấy lại mặt mũi của nhà họ Trần.

Nhưng không ngờ Trần Thiên Tuyệt lại xin lỗi Lý Quân.

Có người lại nghĩ đến một hàm nghĩa khác.

Trong võ lâm, thực lực làm chủ tất cả, cho dù lòng dạ Trần Thiên Tuyệt rộng lớn đến đâu cũng không có khả năng ăn nói khép nép xin lỗi như vậy.

Hơn nữa nghe giọng điệu này của Trần Thiên Tuyệt, rõ ràng đang cầu xin Lý Quân nương tay.

Tức là Trần Thiên Tuyệt cho rằng Lý Quân có thực lực sánh vai với ông ta.

Tất cả mọi người nhìn về phía Lý Quân, chờ câu trả lời của anh.

Lý Quân: “Dựa vào cái gì?"

Mọi người trợn tròn mắt.

Một cao thủ như Trần Thiên Tuyệt đã chủ động mở miệng cầu xin mà tên này lại mở miệng hỏi dựa vào cái gì?

Tất cả người nhà họ Trần đều cảm thấy vô cùng tức giận.

Trần Thiên Tuyệt chính là huyền thoại giới võ lâm.

Ai ngờ thái độ của Trần Thiên Tuyệt lại thay đổi sự hiểu biết của mọi người.

Ông ta không tức giận, ngược lại cúi đầu khom lưng: "Nhà họ Trần chúng tôi nguyện ý trả giả đại giới để cầu xin ngài tha thứ."

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Người nhà họ Trần đang định tiến lên đỡ thì thấy Lý Quân bước đến bên cạnh lôi đài, đứng cách hơn 10 m, ngưng tụ chân khí ở đầu ngón tay."Ngài Lý, xin nương tay."Đúng lúc này, một giọng nói vang dội truyền đến.Một ông lão đầu bạc xuất hiện trên hội trường giao lưu.Ông ta mặc bộ luyện công màu trắng, dáng người gầy ốm, nhưng đứng đó lại mang theo một khí thế đáng tin, trông rất uy nghiêm.Nhìn thấy ông ta, mọi người bàn tán xôn xao.Đặc biệt là người nhà họ Trần, tất cả đều đứng dậy hành lễ:"Bái kiến lão gia chủ."Trần Bắc Thần thì gọi “ông nội"."Là gia chủ thế hệ trước của nhà họ Trần, Trần Thiên Tuyệt."Có người nói ra thân phận của ông lão.Mọi người ồ lên, đều lộ ra sự kính sợ.Dù là nhà họ Trần hay họ Đường đều là thế gia võ đạo đỉnh cấp, bởi vì bọn họ có một cao thủ trấn giữ.Trần Thiên Tuyệt chính là vị cao thủ kia của nhà họ Trần, là người cùng thời đại với Đường Chính Giang nhà họ Đường.“Đây là nhân vật đỉnh cấp trong võ đạo."Có người run rẩy nói.“Trần Nhượng, các ngươi đã làm sai. Dù gì nhà họ Trần chúng ta cũng là thế gia võ lâm, sao lại làm ra loại chuyện ám toán thế này?""Kể cả là hồ đồ nhất thời, nhưng xong việc, mà ngươi làm gia chủ thì cũng nên kịp sửa lại chứ không phải đâm đầu theo.""Vâng ạ."Trần Nhượng đứng lên, lần này không ngã xuống. Lão cúi đầu cung kính nói.Lúc này Trần Thiên Tuyệt đã bước đến lôi đài, ngẩng đầu nhìn Lý Quân, chắp tay nói: "Ngài Lý, lần này nhà họ Trần đã làm sai, xin ngài tha cho Trần Nhượng một mạng."Nghe vậy, rất nhiều người đều tỏ ra kinh ngạc.Bọn họ còn cho rằng Trần Thiên Tuyệt sẽ ra tay với Lý Quân để trả thù cho con trai mình, lấy lại mặt mũi của nhà họ Trần.Nhưng không ngờ Trần Thiên Tuyệt lại xin lỗi Lý Quân.Có người lại nghĩ đến một hàm nghĩa khác.Trong võ lâm, thực lực làm chủ tất cả, cho dù lòng dạ Trần Thiên Tuyệt rộng lớn đến đâu cũng không có khả năng ăn nói khép nép xin lỗi như vậy.Hơn nữa nghe giọng điệu này của Trần Thiên Tuyệt, rõ ràng đang cầu xin Lý Quân nương tay.Tức là Trần Thiên Tuyệt cho rằng Lý Quân có thực lực sánh vai với ông ta.Tất cả mọi người nhìn về phía Lý Quân, chờ câu trả lời của anh.Lý Quân: “Dựa vào cái gì?"Mọi người trợn tròn mắt.Một cao thủ như Trần Thiên Tuyệt đã chủ động mở miệng cầu xin mà tên này lại mở miệng hỏi dựa vào cái gì?Tất cả người nhà họ Trần đều cảm thấy vô cùng tức giận.Trần Thiên Tuyệt chính là huyền thoại giới võ lâm.Ai ngờ thái độ của Trần Thiên Tuyệt lại thay đổi sự hiểu biết của mọi người.Ông ta không tức giận, ngược lại cúi đầu khom lưng: "Nhà họ Trần chúng tôi nguyện ý trả giả đại giới để cầu xin ngài tha thứ."

Chương 566: Dựa vào cái gì?