Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…

Chương 579: Đã rất rõ ràng rồi

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Vừa mới bước vào trụ sở của tập đoàn Quân Lâm, Lý Quân đã nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nhất thời nổi giận.Anh sải bước tiến vào, kình khí trên người bùng nổ, hất văng hai tên áo đen định cản đường.Lý Quân không phải kẻ ngu ngốc, nhìn những người này là anh đã hiểu được ngọn nguồn sự việc.Những người này đến từ Chiến bộ Trung Vực, chắc chắn là người của Tứ trưởng lão.Theo lý mà nói, dù cho tập đoàn Quân Lâm có bị nghi ngờ rửa tiền, cũng không đến lượt chiến bộ nhúng tay vào.Đã rất rõ ràng rồi."Tứ trưởng lão đúng là không hề kiêng dè gì, không xử lý được tôi thì lại nham vào công ty của tôi!"Lửa giận trong lòng bùng nổ, Lý Quân trực tiếp tiến đến trước mặt người đàn ông trung niên dẫn đầu.Thấy Lý Quân xuất hiện, ánh mắt người đàn ông trung niên lộ ra chút lạnh lùng và mỉa mai.“Lý Quân, đúng lúc tôi định đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tự mình đưa đầu tới!"Nhưng Lý Quân không nói một lời, vươn tay giữ chặt vai đối phương.Người kia muốn phản kháng, nhưng ngay sau đó, ngón tay của Lý Quân bất ngờ siết chặt.Một tiếng “răng rắc" vang lên, xương vai của đối phương bị bóp nát.“A!”Cơn đau dữ doi lam cho khuon mat nguoi đan ong trung nien lap tức trở nên hung dữ.Ông ta phẫn nộ gào lên: "Khốn kiếp,, bắt hắn cho tôi!"Nhưng vừa dứt lời, ông ta đã bị Lý Quân quăng mạnh xuống đất.Đồng thời, khi những người của chiến bộ lao tới, Lý Quân lập tức ra tay.Kình khí cuộn trào, gió lốc gào thét, lan tỏa khắp nơi."Bịch! Bịch! Bịch!"Hơn chục bóng người bị hất văng ra sàn trong tích tắc.Bên ngoài, những người của chiến bộ đang canh gác nghe thấy động tĩnh đồng loạt xông vào.Lý Quân lúc này nắm chặt cổ người đàn ông trung niên, nhấc bổng ông ta lên Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng, đầy sát khí."Ông muốn chết như thế nào?"Người đàn ông trung niên chạm phải ánh mắt đó, không khỏi run lên.Ban đầu ông ta nghĩ với thân phận thuộc chiến bộ, Lý Quân sẽ không dám làm gì ông ta. Nhưng giờ đây, ông không còn chắc chắn nữa.Nhìn thấy thủ lĩnh của mình bị chế ngự, những người của chiến bộ xung quanh cũng không dám manh động, lo ngại gây nguy hiểm cho ông ta.“Lý Quân, cậu dám ra tay với người của chiến bộ, chính là phản nghịch!"Người đàn ông trung niên nghiến răng nghiến lợi, nói qua cơn đau đớn.“Ông nói nhiều quá!”"Bich!"Lý Quân tung một cú đấm vào bụng ông ta.“Ọc!"Người đàn ông trung niên cong người lại như con tôm luộc, đau đến mức nước mắt gian giụa.“Thả ông ấy ra!”Những người của chiến bộ xung quanh gào lên giận dữ, chuẩn bị lao vào cứu người.“Cút!"Tiếng quát đầy uy lực của Lý Quân vang lên như tiếng sấm.Ngay lập tức, nhiệt độ trong đại sảnh dường như giảm xuống.Những người của chiến bộ, vốn là những kẻ không sợ trời không sợ đất, giờ đây lại bị khí thế của Lý Quân áp đảo, không ai dám tiến lên.“Nói, ai sai khiến ông?"Lý Quân lớn tiếng quát.Người đàn ông trung niên nhìn anh, ánh mắt tràn đầy oán hận và độc ác."Xem ra, tôi không thể hỏi được gì từ miệng ông."Giọng nói của Lý Quân lạnh lùng như băng giá.Ngay sau đó, anh không chút do dự, nắm lấy cổ người đàn ông trung niên, đập mạnh ông ta xuống sàn.“Rầm!"

Vừa mới bước vào trụ sở của tập đoàn Quân Lâm, Lý Quân đã nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nhất thời nổi giận.

Anh sải bước tiến vào, kình khí trên người bùng nổ, hất văng hai tên áo đen định cản đường.

Lý Quân không phải kẻ ngu ngốc, nhìn những người này là anh đã hiểu được ngọn nguồn sự việc.

Những người này đến từ Chiến bộ Trung Vực, chắc chắn là người của Tứ trưởng lão.

Theo lý mà nói, dù cho tập đoàn Quân Lâm có bị nghi ngờ rửa tiền, cũng không đến lượt chiến bộ nhúng tay vào.

Đã rất rõ ràng rồi.

"Tứ trưởng lão đúng là không hề kiêng dè gì, không xử lý được tôi thì lại nham vào công ty của tôi!"

Lửa giận trong lòng bùng nổ, Lý Quân trực tiếp tiến đến trước mặt người đàn ông trung niên dẫn đầu.

Thấy Lý Quân xuất hiện, ánh mắt người đàn ông trung niên lộ ra chút lạnh lùng và mỉa mai.

“Lý Quân, đúng lúc tôi định đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tự mình đưa đầu tới!"

Nhưng Lý Quân không nói một lời, vươn tay giữ chặt vai đối phương.

Người kia muốn phản kháng, nhưng ngay sau đó, ngón tay của Lý Quân bất ngờ siết chặt.

Một tiếng “răng rắc" vang lên, xương vai của đối phương bị bóp nát.

“A!”

Cơn đau dữ doi lam cho khuon mat nguoi đan ong trung nien lap tức trở nên hung dữ.

Ông ta phẫn nộ gào lên: "Khốn kiếp,, bắt hắn cho tôi!"

Nhưng vừa dứt lời, ông ta đã bị Lý Quân quăng mạnh xuống đất.

Đồng thời, khi những người của chiến bộ lao tới, Lý Quân lập tức ra tay.

Kình khí cuộn trào, gió lốc gào thét, lan tỏa khắp nơi.

"Bịch! Bịch! Bịch!"

Hơn chục bóng người bị hất văng ra sàn trong tích tắc.

Bên ngoài, những người của chiến bộ đang canh gác nghe thấy động tĩnh đồng loạt xông vào.

Lý Quân lúc này nắm chặt cổ người đàn ông trung niên, nhấc bổng ông ta lên Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng, đầy sát khí.

"Ông muốn chết như thế nào?"

Người đàn ông trung niên chạm phải ánh mắt đó, không khỏi run lên.

Ban đầu ông ta nghĩ với thân phận thuộc chiến bộ, Lý Quân sẽ không dám làm gì ông ta. Nhưng giờ đây, ông không còn chắc chắn nữa.

Nhìn thấy thủ lĩnh của mình bị chế ngự, những người của chiến bộ xung quanh cũng không dám manh động, lo ngại gây nguy hiểm cho ông ta.

“Lý Quân, cậu dám ra tay với người của chiến bộ, chính là phản nghịch!"

Người đàn ông trung niên nghiến răng nghiến lợi, nói qua cơn đau đớn.

“Ông nói nhiều quá!”

"Bich!"

Lý Quân tung một cú đấm vào bụng ông ta.

“Ọc!"

Người đàn ông trung niên cong người lại như con tôm luộc, đau đến mức nước mắt gian giụa.

“Thả ông ấy ra!”

Những người của chiến bộ xung quanh gào lên giận dữ, chuẩn bị lao vào cứu người.

“Cút!"

Tiếng quát đầy uy lực của Lý Quân vang lên như tiếng sấm.

Ngay lập tức, nhiệt độ trong đại sảnh dường như giảm xuống.

Những người của chiến bộ, vốn là những kẻ không sợ trời không sợ đất, giờ đây lại bị khí thế của Lý Quân áp đảo, không ai dám tiến lên.

“Nói, ai sai khiến ông?"

Lý Quân lớn tiếng quát.

Người đàn ông trung niên nhìn anh, ánh mắt tràn đầy oán hận và độc ác.

"Xem ra, tôi không thể hỏi được gì từ miệng ông."

Giọng nói của Lý Quân lạnh lùng như băng giá.

Ngay sau đó, anh không chút do dự, nắm lấy cổ người đàn ông trung niên, đập mạnh ông ta xuống sàn.

“Rầm!"

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Vừa mới bước vào trụ sở của tập đoàn Quân Lâm, Lý Quân đã nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nhất thời nổi giận.Anh sải bước tiến vào, kình khí trên người bùng nổ, hất văng hai tên áo đen định cản đường.Lý Quân không phải kẻ ngu ngốc, nhìn những người này là anh đã hiểu được ngọn nguồn sự việc.Những người này đến từ Chiến bộ Trung Vực, chắc chắn là người của Tứ trưởng lão.Theo lý mà nói, dù cho tập đoàn Quân Lâm có bị nghi ngờ rửa tiền, cũng không đến lượt chiến bộ nhúng tay vào.Đã rất rõ ràng rồi."Tứ trưởng lão đúng là không hề kiêng dè gì, không xử lý được tôi thì lại nham vào công ty của tôi!"Lửa giận trong lòng bùng nổ, Lý Quân trực tiếp tiến đến trước mặt người đàn ông trung niên dẫn đầu.Thấy Lý Quân xuất hiện, ánh mắt người đàn ông trung niên lộ ra chút lạnh lùng và mỉa mai.“Lý Quân, đúng lúc tôi định đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tự mình đưa đầu tới!"Nhưng Lý Quân không nói một lời, vươn tay giữ chặt vai đối phương.Người kia muốn phản kháng, nhưng ngay sau đó, ngón tay của Lý Quân bất ngờ siết chặt.Một tiếng “răng rắc" vang lên, xương vai của đối phương bị bóp nát.“A!”Cơn đau dữ doi lam cho khuon mat nguoi đan ong trung nien lap tức trở nên hung dữ.Ông ta phẫn nộ gào lên: "Khốn kiếp,, bắt hắn cho tôi!"Nhưng vừa dứt lời, ông ta đã bị Lý Quân quăng mạnh xuống đất.Đồng thời, khi những người của chiến bộ lao tới, Lý Quân lập tức ra tay.Kình khí cuộn trào, gió lốc gào thét, lan tỏa khắp nơi."Bịch! Bịch! Bịch!"Hơn chục bóng người bị hất văng ra sàn trong tích tắc.Bên ngoài, những người của chiến bộ đang canh gác nghe thấy động tĩnh đồng loạt xông vào.Lý Quân lúc này nắm chặt cổ người đàn ông trung niên, nhấc bổng ông ta lên Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng, đầy sát khí."Ông muốn chết như thế nào?"Người đàn ông trung niên chạm phải ánh mắt đó, không khỏi run lên.Ban đầu ông ta nghĩ với thân phận thuộc chiến bộ, Lý Quân sẽ không dám làm gì ông ta. Nhưng giờ đây, ông không còn chắc chắn nữa.Nhìn thấy thủ lĩnh của mình bị chế ngự, những người của chiến bộ xung quanh cũng không dám manh động, lo ngại gây nguy hiểm cho ông ta.“Lý Quân, cậu dám ra tay với người của chiến bộ, chính là phản nghịch!"Người đàn ông trung niên nghiến răng nghiến lợi, nói qua cơn đau đớn.“Ông nói nhiều quá!”"Bich!"Lý Quân tung một cú đấm vào bụng ông ta.“Ọc!"Người đàn ông trung niên cong người lại như con tôm luộc, đau đến mức nước mắt gian giụa.“Thả ông ấy ra!”Những người của chiến bộ xung quanh gào lên giận dữ, chuẩn bị lao vào cứu người.“Cút!"Tiếng quát đầy uy lực của Lý Quân vang lên như tiếng sấm.Ngay lập tức, nhiệt độ trong đại sảnh dường như giảm xuống.Những người của chiến bộ, vốn là những kẻ không sợ trời không sợ đất, giờ đây lại bị khí thế của Lý Quân áp đảo, không ai dám tiến lên.“Nói, ai sai khiến ông?"Lý Quân lớn tiếng quát.Người đàn ông trung niên nhìn anh, ánh mắt tràn đầy oán hận và độc ác."Xem ra, tôi không thể hỏi được gì từ miệng ông."Giọng nói của Lý Quân lạnh lùng như băng giá.Ngay sau đó, anh không chút do dự, nắm lấy cổ người đàn ông trung niên, đập mạnh ông ta xuống sàn.“Rầm!"

Chương 579: Đã rất rõ ràng rồi