Seoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ…

Chương 595: Lý Thương?

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Người đàn ông kia thấy Lý Quân chạy thì chặn đường anh."Tìm chết!"Ánh mắt Lý Quân lộ ra sự điên cuồng.Hội tụ chân khí rồi đánh về phía ông ta.Trong mắt người đàn ông kia cũng hiện lên sự tức giận:"Thằng nhóc này không thèm coi mình ra gì."Ông ta vừa mới nâng tay lên thì bị chân khí kh*ng b* lao đến đánh trúng.“Âm!"Ngay sau đó thân thể bay vụt ra ngoài, đâm gãy một thân cây thành hai nửa.Lý Quân không dừng bước, tiếp tục chạy về phía trước.Sau khi rơi xuống đất, người đàn ông che lại ngực, trong mắt tràn ngập sự kiêng kị và hoảng sợ.Vừa rồi đối mặt với bàn tay của Lý Quân, ông ta lại nảy sinh cảm giác mình cực kỳ nhỏ bé, giống như có thể bị xé nát bất cứ lúc nào."Không ngờ thực lực của người này lại mạnh như vậy!"Nếu không phải Lý Quân sốt ruột truy tìm bảo vật, chỉ sợ ông ta đã mất mạng.Bên kia, hai người Mạnh Thanh Thiển đã ngây người trước cảnh tượng này.Đang định xông lên trước thì bị Nhạc Hạng Phi cản lại:"Đừng qua đó, chắc chắn lần cướp đoạt bảo vật này sẽ nổi lên mưa gió máu tanh, chúng ta đứng xa xem là được."Lý Quân chạy như điên đến đó.Một quả cầu lửa khổng lồ rơi xuống, hơi thở cực nóng lan ra làm Lý Quân vô thức lùi lại mấy bướcTiếp đó, kèm theo một tiếng nổ lớn là quả cầu lửa rơi xuống đất.Cả ngọn núi rung chuyển mạnh.“Chẳng lẽ là thiên thạch?"Lý Quân nhìn chẳm chằm đằng trước.Chờ dòng khí yếu bớt, anh lao đến nơi thiên thạch rơi xuống.Vừa mới đến gần thì phát hiện nơi đó đã có vài người mặc áo đạo bào đứngđóVà ở đó xuất hiện một cửa động đen nhánh.“Trời giáng thiên thạch, phá vỡ trận pháp, di tích xuất hiện, giống hệt ghi chép trong sách."Đạo sĩ nhìn chằm chẳm vị trí cửa động, nói."Ý ông là thiên thạch rơi xuống bầu trời chỉ vì mở ra cửa động này?"Lý Quân ngạc nhiên.Đạo sĩ kia lẩm bẩm: "Chủ nhân của di tích suy đoan ngàn năm sau sẽ có thiên thạch rơi xuống nên đã phong ấn truyền thừa của mình ở đây. Chờ ngàn năm sau mượn uy lực của thiên thạch phá vỡ trận pháp, làm di tích xuất hiện, đây mới là bút tích của Luyện Khí sĩ.”Nghe vậy, Lý Quân hít sâu một hơi.Nếu đúng như vậy thì chủ nhân của di tích cũng quá lợi hại.Chuyện ngàn năm sau mà tính chuẩn không cần chỉnh, anh còn tưởng rằng sư phụ bảo mình đến cướp thiên thạch, giờ thì có vẻ thiên thạch chỉ là chìa khóa.“Hùng Tùy Phong, ông đến rất nhanh."Một giọng nói vang lên.Có một người đàn ông trung niên mặc đồ đen đi ra từ sau gốc cây.Sắc mặt của đối phương như đao tước rìu phách, con ngươi cực kỳ lạnh lùng.Nhìn thấy người đàn ông này, ngay cả đạo sĩ kia cũng lộ ra sự kiêng kị.“Long Nham, không ngờ ông cũng đến.""Ha hả."Người đàn ông mặc đồ đen lạnh lùng nói:"Gia chủ nhà ta hiểu biết thiên văn địa lý, kỳ môn độn giáp, phong thủy kham dư, không gì không biết, có gì mà không tính được. Với chút bản lĩnh của Đạo gia các người thì ngài ấy đã là cấp tổ sư."“Lý Thương thật là một thiên tài, năm đó ngay cả sư phụ ta cũng khen ông ta không dứt miệng."“Lý Thương?"Trong mắt Lý Quân lóe lên sát ý.Người đàn ông này lại là thuộc hạ của Lý Thương.Lúc này người đàn ông kia cùng nhìn về phía Lý Quân.“Nghe đủ chưa, nghe đủ thì nhanh cút đi. Tuy trên người mày có chút bóng dáng của gia chủ nhưng lại không kịp một phần vạn của ngài ấy."“Ngay cả bí văn bậc này cũng dám nghe, nếu không phải trên người mày có chút huyết mạch của gia chủ thì tao đã lấy mạng chó của mày rồi. Thứ không biết sống chết."

Người đàn ông kia thấy Lý Quân chạy thì chặn đường anh.

"Tìm chết!"

Ánh mắt Lý Quân lộ ra sự điên cuồng.

Hội tụ chân khí rồi đánh về phía ông ta.

Trong mắt người đàn ông kia cũng hiện lên sự tức giận:

"Thằng nhóc này không thèm coi mình ra gì."

Ông ta vừa mới nâng tay lên thì bị chân khí kh*ng b* lao đến đánh trúng.

“Âm!"

Ngay sau đó thân thể bay vụt ra ngoài, đâm gãy một thân cây thành hai nửa.

Lý Quân không dừng bước, tiếp tục chạy về phía trước.

Sau khi rơi xuống đất, người đàn ông che lại ngực, trong mắt tràn ngập sự kiêng kị và hoảng sợ.

Vừa rồi đối mặt với bàn tay của Lý Quân, ông ta lại nảy sinh cảm giác mình cực kỳ nhỏ bé, giống như có thể bị xé nát bất cứ lúc nào.

"Không ngờ thực lực của người này lại mạnh như vậy!"

Nếu không phải Lý Quân sốt ruột truy tìm bảo vật, chỉ sợ ông ta đã mất mạng.

Bên kia, hai người Mạnh Thanh Thiển đã ngây người trước cảnh tượng này.

Đang định xông lên trước thì bị Nhạc Hạng Phi cản lại:

"Đừng qua đó, chắc chắn lần cướp đoạt bảo vật này sẽ nổi lên mưa gió máu tanh, chúng ta đứng xa xem là được."

Lý Quân chạy như điên đến đó.

Một quả cầu lửa khổng lồ rơi xuống, hơi thở cực nóng lan ra làm Lý Quân vô thức lùi lại mấy bước

Tiếp đó, kèm theo một tiếng nổ lớn là quả cầu lửa rơi xuống đất.

Cả ngọn núi rung chuyển mạnh.

“Chẳng lẽ là thiên thạch?"

Lý Quân nhìn chẳm chằm đằng trước.

Chờ dòng khí yếu bớt, anh lao đến nơi thiên thạch rơi xuống.

Vừa mới đến gần thì phát hiện nơi đó đã có vài người mặc áo đạo bào đứng

đó

Và ở đó xuất hiện một cửa động đen nhánh.

“Trời giáng thiên thạch, phá vỡ trận pháp, di tích xuất hiện, giống hệt ghi chép trong sách."

Đạo sĩ nhìn chằm chẳm vị trí cửa động, nói.

"Ý ông là thiên thạch rơi xuống bầu trời chỉ vì mở ra cửa động này?"

Lý Quân ngạc nhiên.

Đạo sĩ kia lẩm bẩm: "Chủ nhân của di tích suy đoan ngàn năm sau sẽ có thiên thạch rơi xuống nên đã phong ấn truyền thừa của mình ở đây. Chờ ngàn năm sau mượn uy lực của thiên thạch phá vỡ trận pháp, làm di tích xuất hiện, đây mới là bút tích của Luyện Khí sĩ.”

Nghe vậy, Lý Quân hít sâu một hơi.

Nếu đúng như vậy thì chủ nhân của di tích cũng quá lợi hại.

Chuyện ngàn năm sau mà tính chuẩn không cần chỉnh, anh còn tưởng rằng sư phụ bảo mình đến cướp thiên thạch, giờ thì có vẻ thiên thạch chỉ là chìa khóa.

“Hùng Tùy Phong, ông đến rất nhanh."

Một giọng nói vang lên.

Có một người đàn ông trung niên mặc đồ đen đi ra từ sau gốc cây.

Sắc mặt của đối phương như đao tước rìu phách, con ngươi cực kỳ lạnh lùng.

Nhìn thấy người đàn ông này, ngay cả đạo sĩ kia cũng lộ ra sự kiêng kị.

“Long Nham, không ngờ ông cũng đến."

"Ha hả."

Người đàn ông mặc đồ đen lạnh lùng nói:

"Gia chủ nhà ta hiểu biết thiên văn địa lý, kỳ môn độn giáp, phong thủy kham dư, không gì không biết, có gì mà không tính được. Với chút bản lĩnh của Đạo gia các người thì ngài ấy đã là cấp tổ sư."

“Lý Thương thật là một thiên tài, năm đó ngay cả sư phụ ta cũng khen ông ta không dứt miệng."

“Lý Thương?"

Trong mắt Lý Quân lóe lên sát ý.

Người đàn ông này lại là thuộc hạ của Lý Thương.

Lúc này người đàn ông kia cùng nhìn về phía Lý Quân.

“Nghe đủ chưa, nghe đủ thì nhanh cút đi. Tuy trên người mày có chút bóng dáng của gia chủ nhưng lại không kịp một phần vạn của ngài ấy."

“Ngay cả bí văn bậc này cũng dám nghe, nếu không phải trên người mày có chút huyết mạch của gia chủ thì tao đã lấy mạng chó của mày rồi. Thứ không biết sống chết."

Cực Phẩm Chiến LongTác giả: Mèo Yêu Thành TinhTruyện Đô ThịSeoul, nhà tù số bốn. Có một đoàn binh lực đóng quân tại đây, được bố trí đủ loại trang bị quân sự tiên tiến, bởi vì bên trong giam giữ những phạm nhân đáng sợ nhất trên thế giới. Mỗi một phạm nhân đều có bản lĩnh thông thiên, có ác ma giết người thành thói, cũng có binh vương từng khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật. Đương nhiên, còn có một số tài phiệt đứng đầu thế giới, quyền thế ngập trời. Một ngày nọ, trong khu giam giữ đột nhiên truyền đến một hồi âm thanh tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì hôm nay có phạm nhân mới tới được mệnh danh là Sói Rừng - thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê lớn thứ ba thế giới bị bắt vào tù. Hắn bị buộc tội tàn sát hơn sáu mươi người ở biên giới Long quốc. Lúc này đây, khi cửa phòng giam giữ vừa được đóng lại. Người đàn ông cao lớn đầu trọc, trên đầu xăm một cái đầu sói liền nghênh ngang đi vào, ánh mắt hung ác. Hắn vô cùng vênh váo đi qua khu vực canh gác đi tới phòng số bảy mà hắn ở. Bên trong, một thanh niên đang nằm trên giường xem sách. Tiếp theo đó, chỉ… Người đàn ông kia thấy Lý Quân chạy thì chặn đường anh."Tìm chết!"Ánh mắt Lý Quân lộ ra sự điên cuồng.Hội tụ chân khí rồi đánh về phía ông ta.Trong mắt người đàn ông kia cũng hiện lên sự tức giận:"Thằng nhóc này không thèm coi mình ra gì."Ông ta vừa mới nâng tay lên thì bị chân khí kh*ng b* lao đến đánh trúng.“Âm!"Ngay sau đó thân thể bay vụt ra ngoài, đâm gãy một thân cây thành hai nửa.Lý Quân không dừng bước, tiếp tục chạy về phía trước.Sau khi rơi xuống đất, người đàn ông che lại ngực, trong mắt tràn ngập sự kiêng kị và hoảng sợ.Vừa rồi đối mặt với bàn tay của Lý Quân, ông ta lại nảy sinh cảm giác mình cực kỳ nhỏ bé, giống như có thể bị xé nát bất cứ lúc nào."Không ngờ thực lực của người này lại mạnh như vậy!"Nếu không phải Lý Quân sốt ruột truy tìm bảo vật, chỉ sợ ông ta đã mất mạng.Bên kia, hai người Mạnh Thanh Thiển đã ngây người trước cảnh tượng này.Đang định xông lên trước thì bị Nhạc Hạng Phi cản lại:"Đừng qua đó, chắc chắn lần cướp đoạt bảo vật này sẽ nổi lên mưa gió máu tanh, chúng ta đứng xa xem là được."Lý Quân chạy như điên đến đó.Một quả cầu lửa khổng lồ rơi xuống, hơi thở cực nóng lan ra làm Lý Quân vô thức lùi lại mấy bướcTiếp đó, kèm theo một tiếng nổ lớn là quả cầu lửa rơi xuống đất.Cả ngọn núi rung chuyển mạnh.“Chẳng lẽ là thiên thạch?"Lý Quân nhìn chẳm chằm đằng trước.Chờ dòng khí yếu bớt, anh lao đến nơi thiên thạch rơi xuống.Vừa mới đến gần thì phát hiện nơi đó đã có vài người mặc áo đạo bào đứngđóVà ở đó xuất hiện một cửa động đen nhánh.“Trời giáng thiên thạch, phá vỡ trận pháp, di tích xuất hiện, giống hệt ghi chép trong sách."Đạo sĩ nhìn chằm chẳm vị trí cửa động, nói."Ý ông là thiên thạch rơi xuống bầu trời chỉ vì mở ra cửa động này?"Lý Quân ngạc nhiên.Đạo sĩ kia lẩm bẩm: "Chủ nhân của di tích suy đoan ngàn năm sau sẽ có thiên thạch rơi xuống nên đã phong ấn truyền thừa của mình ở đây. Chờ ngàn năm sau mượn uy lực của thiên thạch phá vỡ trận pháp, làm di tích xuất hiện, đây mới là bút tích của Luyện Khí sĩ.”Nghe vậy, Lý Quân hít sâu một hơi.Nếu đúng như vậy thì chủ nhân của di tích cũng quá lợi hại.Chuyện ngàn năm sau mà tính chuẩn không cần chỉnh, anh còn tưởng rằng sư phụ bảo mình đến cướp thiên thạch, giờ thì có vẻ thiên thạch chỉ là chìa khóa.“Hùng Tùy Phong, ông đến rất nhanh."Một giọng nói vang lên.Có một người đàn ông trung niên mặc đồ đen đi ra từ sau gốc cây.Sắc mặt của đối phương như đao tước rìu phách, con ngươi cực kỳ lạnh lùng.Nhìn thấy người đàn ông này, ngay cả đạo sĩ kia cũng lộ ra sự kiêng kị.“Long Nham, không ngờ ông cũng đến.""Ha hả."Người đàn ông mặc đồ đen lạnh lùng nói:"Gia chủ nhà ta hiểu biết thiên văn địa lý, kỳ môn độn giáp, phong thủy kham dư, không gì không biết, có gì mà không tính được. Với chút bản lĩnh của Đạo gia các người thì ngài ấy đã là cấp tổ sư."“Lý Thương thật là một thiên tài, năm đó ngay cả sư phụ ta cũng khen ông ta không dứt miệng."“Lý Thương?"Trong mắt Lý Quân lóe lên sát ý.Người đàn ông này lại là thuộc hạ của Lý Thương.Lúc này người đàn ông kia cùng nhìn về phía Lý Quân.“Nghe đủ chưa, nghe đủ thì nhanh cút đi. Tuy trên người mày có chút bóng dáng của gia chủ nhưng lại không kịp một phần vạn của ngài ấy."“Ngay cả bí văn bậc này cũng dám nghe, nếu không phải trên người mày có chút huyết mạch của gia chủ thì tao đã lấy mạng chó của mày rồi. Thứ không biết sống chết."

Chương 595: Lý Thương?