Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 5: Chết rồi
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… “Nhìn cái gì? Không ở cùng một chỗ với bạn mày, bò lên giường tao làm gì? Mày là đồ sắc xà.” Lý Quả bị nó lạnh lẽo nhìn như thế tim chợt căng thẳng, chỉ cảm thấy trong lòng rét lạnh, có chút sợ hãi.Tiểu hắc xà híp mắt nhìn cô một hồi lâu dường như thật sự có thể hiểu lời cô, trong đôi mắt nhỏ lướt qua tia sáng, sau đó từ từ nhũn xuống ngã trên mặt bàn, mắt nhắm lại không hề nhìn cô nữa.Lý Quả thấy nó không càn quấy nữa, lửa giận trong lòng mới dần tiêu tan.Nhưng không bao lâu, đám người Vu Tú Tình đều lần lượt tỉnh giấc....“Quả Quả, con rắn nhỏ kia làm sao vậy?” Hà Tiểu Ngân kinh ngạc kêu lên, nhìn chằm chằm con rắn nhỏ đang nằm trên mặt bàn không nhúc nhích.Lý Quả vừa mới chợp mắt, nghe thấy có người gọi liền khó chịu nói: “Sao mình biết được, mình đâu phải là nó.” Chuyện gì cũng tìm mình, cô thật sự rất bực nha.Vu Tú Tình và Lý Lan nghe thấy đoạn đối thoại của hai người, lập tức cẩn thận đi đến cạnh bàn, phát hiện tiểu hắc xà trên bàn không động đậy, trong lòng có chút sốt ruột.“Quả Quả, cậu mau đến xem một chút đi, hiện tại cậu chịu trách nhiệm chăm sóc bọn nó, nếu nó bị bệnh hay chết thì bọn mình sẽ cho cậu biết tay.”“Đúng thế, hôm nay Mặc Nhật Tỳ sẽ đến đó.” Nghe mọi người nói chuyện, Hà Tiểu Ngân lập tức nhớ đến Mặc Nhật Tỳ, vội kinh hô. (sợ hãi hô lên)“Quả Quả, đừng ngủ nữa, nhanh qua xem nó đi.” Vu Tú Tình ra lệnh, chạy đến vén màn cùng chăn của cô lên, còn dùng sức vỗ vào chăn.Lý Quả nổi giận, bật người ngồi dậy rất bất mãn nhìn ba người lại nhìn sang tiểu hắc xà không nhúc nhích kia, trong lòng liền hoảng sợ, lúc này mới không cam lòng bước xuống.“Này, rắn hư, dậy, dậy, đừng ngủ nữa.” Cô cẩn thận dùng hai đầu ngón tay nhấc nó lên, đưa đến trước mặt kiểm tra.Thế nhưng, tiểu hắc xà vẫn không động đậy, bị người nhấc lên cũng không có cảm giác.“Rắn hư, đừng có giả chết.” Lý Quả thấy nó không nhúc nhích liền có chút hoảng hốt, chẳng lẽ vừa rồi bị mình cầm đuôi ném một cái nên chết rồi?Tiểu hắc xà vẫn không có phản ứng, đến cả đuôi cũng không vẫy.“Quả Quả, cậu giết nó rồi!” Hà Tiểu Ngân đứng bên cạnh kinh ngạc hét ầm lên, sau đó dùng ánh mắt giết người nhìn cô.
“Nhìn cái gì? Không ở cùng một chỗ với bạn mày, bò lên giường tao làm gì? Mày là đồ sắc xà.” Lý Quả bị nó lạnh lẽo nhìn như thế tim chợt căng thẳng, chỉ cảm thấy trong lòng rét lạnh, có chút sợ hãi.
Tiểu hắc xà híp mắt nhìn cô một hồi lâu dường như thật sự có thể hiểu lời cô, trong đôi mắt nhỏ lướt qua tia sáng, sau đó từ từ nhũn xuống ngã trên mặt bàn, mắt nhắm lại không hề nhìn cô nữa.
Lý Quả thấy nó không càn quấy nữa, lửa giận trong lòng mới dần tiêu tan.
Nhưng không bao lâu, đám người Vu Tú Tình đều lần lượt tỉnh giấc....
“Quả Quả, con rắn nhỏ kia làm sao vậy?” Hà Tiểu Ngân kinh ngạc kêu lên, nhìn chằm chằm con rắn nhỏ đang nằm trên mặt bàn không nhúc nhích.
Lý Quả vừa mới chợp mắt, nghe thấy có người gọi liền khó chịu nói: “Sao mình biết được, mình đâu phải là nó.” Chuyện gì cũng tìm mình, cô thật sự rất bực nha.
Vu Tú Tình và Lý Lan nghe thấy đoạn đối thoại của hai người, lập tức cẩn thận đi đến cạnh bàn, phát hiện tiểu hắc xà trên bàn không động đậy, trong lòng có chút sốt ruột.
“Quả Quả, cậu mau đến xem một chút đi, hiện tại cậu chịu trách nhiệm chăm sóc bọn nó, nếu nó bị bệnh hay chết thì bọn mình sẽ cho cậu biết tay.”
“Đúng thế, hôm nay Mặc Nhật Tỳ sẽ đến đó.” Nghe mọi người nói chuyện, Hà Tiểu Ngân lập tức nhớ đến Mặc Nhật Tỳ, vội kinh hô. (sợ hãi hô lên)
“Quả Quả, đừng ngủ nữa, nhanh qua xem nó đi.” Vu Tú Tình ra lệnh, chạy đến vén màn cùng chăn của cô lên, còn dùng sức vỗ vào chăn.
Lý Quả nổi giận, bật người ngồi dậy rất bất mãn nhìn ba người lại nhìn sang tiểu hắc xà không nhúc nhích kia, trong lòng liền hoảng sợ, lúc này mới không cam lòng bước xuống.
“Này, rắn hư, dậy, dậy, đừng ngủ nữa.” Cô cẩn thận dùng hai đầu ngón tay nhấc nó lên, đưa đến trước mặt kiểm tra.
Thế nhưng, tiểu hắc xà vẫn không động đậy, bị người nhấc lên cũng không có cảm giác.
“Rắn hư, đừng có giả chết.” Lý Quả thấy nó không nhúc nhích liền có chút hoảng hốt, chẳng lẽ vừa rồi bị mình cầm đuôi ném một cái nên chết rồi?
Tiểu hắc xà vẫn không có phản ứng, đến cả đuôi cũng không vẫy.
“Quả Quả, cậu giết nó rồi!” Hà Tiểu Ngân đứng bên cạnh kinh ngạc hét ầm lên, sau đó dùng ánh mắt giết người nhìn cô.
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… “Nhìn cái gì? Không ở cùng một chỗ với bạn mày, bò lên giường tao làm gì? Mày là đồ sắc xà.” Lý Quả bị nó lạnh lẽo nhìn như thế tim chợt căng thẳng, chỉ cảm thấy trong lòng rét lạnh, có chút sợ hãi.Tiểu hắc xà híp mắt nhìn cô một hồi lâu dường như thật sự có thể hiểu lời cô, trong đôi mắt nhỏ lướt qua tia sáng, sau đó từ từ nhũn xuống ngã trên mặt bàn, mắt nhắm lại không hề nhìn cô nữa.Lý Quả thấy nó không càn quấy nữa, lửa giận trong lòng mới dần tiêu tan.Nhưng không bao lâu, đám người Vu Tú Tình đều lần lượt tỉnh giấc....“Quả Quả, con rắn nhỏ kia làm sao vậy?” Hà Tiểu Ngân kinh ngạc kêu lên, nhìn chằm chằm con rắn nhỏ đang nằm trên mặt bàn không nhúc nhích.Lý Quả vừa mới chợp mắt, nghe thấy có người gọi liền khó chịu nói: “Sao mình biết được, mình đâu phải là nó.” Chuyện gì cũng tìm mình, cô thật sự rất bực nha.Vu Tú Tình và Lý Lan nghe thấy đoạn đối thoại của hai người, lập tức cẩn thận đi đến cạnh bàn, phát hiện tiểu hắc xà trên bàn không động đậy, trong lòng có chút sốt ruột.“Quả Quả, cậu mau đến xem một chút đi, hiện tại cậu chịu trách nhiệm chăm sóc bọn nó, nếu nó bị bệnh hay chết thì bọn mình sẽ cho cậu biết tay.”“Đúng thế, hôm nay Mặc Nhật Tỳ sẽ đến đó.” Nghe mọi người nói chuyện, Hà Tiểu Ngân lập tức nhớ đến Mặc Nhật Tỳ, vội kinh hô. (sợ hãi hô lên)“Quả Quả, đừng ngủ nữa, nhanh qua xem nó đi.” Vu Tú Tình ra lệnh, chạy đến vén màn cùng chăn của cô lên, còn dùng sức vỗ vào chăn.Lý Quả nổi giận, bật người ngồi dậy rất bất mãn nhìn ba người lại nhìn sang tiểu hắc xà không nhúc nhích kia, trong lòng liền hoảng sợ, lúc này mới không cam lòng bước xuống.“Này, rắn hư, dậy, dậy, đừng ngủ nữa.” Cô cẩn thận dùng hai đầu ngón tay nhấc nó lên, đưa đến trước mặt kiểm tra.Thế nhưng, tiểu hắc xà vẫn không động đậy, bị người nhấc lên cũng không có cảm giác.“Rắn hư, đừng có giả chết.” Lý Quả thấy nó không nhúc nhích liền có chút hoảng hốt, chẳng lẽ vừa rồi bị mình cầm đuôi ném một cái nên chết rồi?Tiểu hắc xà vẫn không có phản ứng, đến cả đuôi cũng không vẫy.“Quả Quả, cậu giết nó rồi!” Hà Tiểu Ngân đứng bên cạnh kinh ngạc hét ầm lên, sau đó dùng ánh mắt giết người nhìn cô.