Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 27: Trả thù
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Sắc xà, mới khen mày vài câu, đối với mày tốt một chút, mày liền quên mất mình họ gì rồi hả?". Lý Quả mơ màng tỉnh lại, liền phát hiện trên ngực mình có cái gì đó, vừa xốc áo lên, đã thấy tiểu hắc xà đang nằm trên đó rồi, đầu còn gối l*n đ*nh núi của mình nữa.Lý Quả đỏ mặt, lập tức nhấc nó lên, ném lên trên gối, thở phì phò, thấp giọng mắng. Bây giờ còn nhỏ đã giống sắc lang như thế, sau này lớn lên thì còn như thế nào nữa?Tiểu hắc xà đang lim dim ngủ, lại bất ngờ bị ném lên chiếc gối mềm, liền thầm thở dài trong lòng.Lại không có chỗ ngủ tốt rồi, bên đó còn thoải mái gấp mấy trăm lần chỗ này, đúng là không nỡ rời khỏi mà!"Còn có lần sau, tao sẽ cắt 'c** **' của mày, cho mày thành thái giám luôn". Thấy nó không chịu hối cải, Lý Quả tức đến nỗi nói năng lung tung. Cô hoàn toàn quên mất, sao có thể dễ dàng tìm thấy cái kia của rắn? Khả năng trở thành thái giám là cực nhỏ rồi.Quả nhiên, tiểu hắc xà vờ như không nghe thấy lời đe dọa của cô, vẫn tiếp tục ngủ lăn, khiến cô hết cách với mình.Lý Quả thấy thế, đành phải nằm xuống tiếp tục ngủ. Thật cẩn thận tránh đi chỗ ẩm ướt, cuộn tròn người lại, ngủ vô cùng khó chịu.Thật sự là hết cách, cô cũng chỉ có một cái chăn, mai đành phải phơi nắng rồi.Tiểu hắc xà híp mắt nhìn dáng vẻ chật vật của Lý Quả, trong lòng có chút căm tức, cô chỉ biết đi bắt nạt người khác, còn người ta thì không được.Sáng sớm hôm sau, trong phòng yên tĩnh liền loạn hết cả lên, vô cùng ầm ỹ."Ai da, sao chăn của tôi lại ướt thế này?" Hà Tiểu Ngân bị cảm giác ẩm ướt đánh thức, vội sờ chăn của mình, kinh ngạc phát hiện ra chăn của mình không hiểu vì sao lại bị ướt.Ngay sau đó, Vu Tú Tình cũng kêu lên: "Của mình cũng vậy".Chỉ có Lý Lan là bình an vô sự, không xảy ra bất cứ chuyện gì."Là cô làm, đúng không?" Hà Tiểu Ngân tức giận hỏi.Lúc nghe thấy Vu Tú Tình cũng gặp chuyện giống mình, lập tức nghi ngờ Lý Quả. Hà Tiểu Ngân nổi giận đùng đùng nhảy xuống giường, chạy đến trước giường Lý Quả, xốc màn của cô lên, căm tức hỏi.Lý Quả vẫn chưa tỉnh ngủ, bất ngờ bị người khác quát như thế, cô liền kinh ngạc mở mắt, vẻ mặt mờ mịt."Cô nói cái gì? Tôi không nghe rõ". Nhìn vẻ mặt tức giận của Hà Tiểu Ngân, cô vội vàng hỏi."Là cô nửa đêm đổ nước vào trong chăn của chúng tôi phải không? Cô đúng là quá thất đức, chẳng có lương tâm." Hà Tiểu Ngân tiếp tục mắng người, chẳng phân biệt đúng sai.Cô hận Lý Quả đến tận xương tủy.
"Sắc xà, mới khen mày vài câu, đối với mày tốt một chút, mày liền quên mất mình họ gì rồi hả?". Lý Quả mơ màng tỉnh lại, liền phát hiện trên ngực mình có cái gì đó, vừa xốc áo lên, đã thấy tiểu hắc xà đang nằm trên đó rồi, đầu còn gối l*n đ*nh núi của mình nữa.
Lý Quả đỏ mặt, lập tức nhấc nó lên, ném lên trên gối, thở phì phò, thấp giọng mắng. Bây giờ còn nhỏ đã giống sắc lang như thế, sau này lớn lên thì còn như thế nào nữa?
Tiểu hắc xà đang lim dim ngủ, lại bất ngờ bị ném lên chiếc gối mềm, liền thầm thở dài trong lòng.
Lại không có chỗ ngủ tốt rồi, bên đó còn thoải mái gấp mấy trăm lần chỗ này, đúng là không nỡ rời khỏi mà!
"Còn có lần sau, tao sẽ cắt 'c** **' của mày, cho mày thành thái giám luôn". Thấy nó không chịu hối cải, Lý Quả tức đến nỗi nói năng lung tung. Cô hoàn toàn quên mất, sao có thể dễ dàng tìm thấy cái kia của rắn? Khả năng trở thành thái giám là cực nhỏ rồi.
Quả nhiên, tiểu hắc xà vờ như không nghe thấy lời đe dọa của cô, vẫn tiếp tục ngủ lăn, khiến cô hết cách với mình.
Lý Quả thấy thế, đành phải nằm xuống tiếp tục ngủ. Thật cẩn thận tránh đi chỗ ẩm ướt, cuộn tròn người lại, ngủ vô cùng khó chịu.
Thật sự là hết cách, cô cũng chỉ có một cái chăn, mai đành phải phơi nắng rồi.
Tiểu hắc xà híp mắt nhìn dáng vẻ chật vật của Lý Quả, trong lòng có chút căm tức, cô chỉ biết đi bắt nạt người khác, còn người ta thì không được.
Sáng sớm hôm sau, trong phòng yên tĩnh liền loạn hết cả lên, vô cùng ầm ỹ.
"Ai da, sao chăn của tôi lại ướt thế này?" Hà Tiểu Ngân bị cảm giác ẩm ướt đánh thức, vội sờ chăn của mình, kinh ngạc phát hiện ra chăn của mình không hiểu vì sao lại bị ướt.
Ngay sau đó, Vu Tú Tình cũng kêu lên: "Của mình cũng vậy".
Chỉ có Lý Lan là bình an vô sự, không xảy ra bất cứ chuyện gì.
"Là cô làm, đúng không?" Hà Tiểu Ngân tức giận hỏi.
Lúc nghe thấy Vu Tú Tình cũng gặp chuyện giống mình, lập tức nghi ngờ Lý Quả. Hà Tiểu Ngân nổi giận đùng đùng nhảy xuống giường, chạy đến trước giường Lý Quả, xốc màn của cô lên, căm tức hỏi.
Lý Quả vẫn chưa tỉnh ngủ, bất ngờ bị người khác quát như thế, cô liền kinh ngạc mở mắt, vẻ mặt mờ mịt.
"Cô nói cái gì? Tôi không nghe rõ". Nhìn vẻ mặt tức giận của Hà Tiểu Ngân, cô vội vàng hỏi.
"Là cô nửa đêm đổ nước vào trong chăn của chúng tôi phải không? Cô đúng là quá thất đức, chẳng có lương tâm." Hà Tiểu Ngân tiếp tục mắng người, chẳng phân biệt đúng sai.
Cô hận Lý Quả đến tận xương tủy.
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Sắc xà, mới khen mày vài câu, đối với mày tốt một chút, mày liền quên mất mình họ gì rồi hả?". Lý Quả mơ màng tỉnh lại, liền phát hiện trên ngực mình có cái gì đó, vừa xốc áo lên, đã thấy tiểu hắc xà đang nằm trên đó rồi, đầu còn gối l*n đ*nh núi của mình nữa.Lý Quả đỏ mặt, lập tức nhấc nó lên, ném lên trên gối, thở phì phò, thấp giọng mắng. Bây giờ còn nhỏ đã giống sắc lang như thế, sau này lớn lên thì còn như thế nào nữa?Tiểu hắc xà đang lim dim ngủ, lại bất ngờ bị ném lên chiếc gối mềm, liền thầm thở dài trong lòng.Lại không có chỗ ngủ tốt rồi, bên đó còn thoải mái gấp mấy trăm lần chỗ này, đúng là không nỡ rời khỏi mà!"Còn có lần sau, tao sẽ cắt 'c** **' của mày, cho mày thành thái giám luôn". Thấy nó không chịu hối cải, Lý Quả tức đến nỗi nói năng lung tung. Cô hoàn toàn quên mất, sao có thể dễ dàng tìm thấy cái kia của rắn? Khả năng trở thành thái giám là cực nhỏ rồi.Quả nhiên, tiểu hắc xà vờ như không nghe thấy lời đe dọa của cô, vẫn tiếp tục ngủ lăn, khiến cô hết cách với mình.Lý Quả thấy thế, đành phải nằm xuống tiếp tục ngủ. Thật cẩn thận tránh đi chỗ ẩm ướt, cuộn tròn người lại, ngủ vô cùng khó chịu.Thật sự là hết cách, cô cũng chỉ có một cái chăn, mai đành phải phơi nắng rồi.Tiểu hắc xà híp mắt nhìn dáng vẻ chật vật của Lý Quả, trong lòng có chút căm tức, cô chỉ biết đi bắt nạt người khác, còn người ta thì không được.Sáng sớm hôm sau, trong phòng yên tĩnh liền loạn hết cả lên, vô cùng ầm ỹ."Ai da, sao chăn của tôi lại ướt thế này?" Hà Tiểu Ngân bị cảm giác ẩm ướt đánh thức, vội sờ chăn của mình, kinh ngạc phát hiện ra chăn của mình không hiểu vì sao lại bị ướt.Ngay sau đó, Vu Tú Tình cũng kêu lên: "Của mình cũng vậy".Chỉ có Lý Lan là bình an vô sự, không xảy ra bất cứ chuyện gì."Là cô làm, đúng không?" Hà Tiểu Ngân tức giận hỏi.Lúc nghe thấy Vu Tú Tình cũng gặp chuyện giống mình, lập tức nghi ngờ Lý Quả. Hà Tiểu Ngân nổi giận đùng đùng nhảy xuống giường, chạy đến trước giường Lý Quả, xốc màn của cô lên, căm tức hỏi.Lý Quả vẫn chưa tỉnh ngủ, bất ngờ bị người khác quát như thế, cô liền kinh ngạc mở mắt, vẻ mặt mờ mịt."Cô nói cái gì? Tôi không nghe rõ". Nhìn vẻ mặt tức giận của Hà Tiểu Ngân, cô vội vàng hỏi."Là cô nửa đêm đổ nước vào trong chăn của chúng tôi phải không? Cô đúng là quá thất đức, chẳng có lương tâm." Hà Tiểu Ngân tiếp tục mắng người, chẳng phân biệt đúng sai.Cô hận Lý Quả đến tận xương tủy.