Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…

Chương 45: Của tôi là của em

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Thích, sao có thể không thích đây? Nhưng ở chỗ này?"Không, không được, tôi không thể tùy tiện ở nhà người khác được, như vậy là không đúng". Cô vội vàng từ chối, nhưng trong lòng lại rất tiếc nuối."Nhà của tôi chính là nhà của em". Hắn quay đầu lại, bình tĩnh nói ra những lời này, sau đó nắm lấy tay Lý Quả, dạo bước trong biển hoa.Thịch!Tim của Lý Quả đột nhiên đập mạnh, bởi vì câu nói này, đã khiến cô rất cảm động. Chưa từng có ai đối xử tốt như vậy với cô, cũng chưa từng có ai nói với cô như thế, cho dù là giả vờ, cũng chưa từng.So với những đóa hoa cô đã thấy, những bông hoa này còn kiều diễm, xinh đẹp hơn rất nhiều. Tâm phòng bị của Lý Quả đã tan biến, chỉ còn lại niềm vui sướng khi chìm trong biển hoa. Cô có thể đứng vững trước sự tấn công của kim cương, nhưng lại khuất phục trước biển hoa kia."Tôi thích chỗ này". Cô khẽ nói, vẻ mặt như mộng như ảo, không hề che dấu suy nghĩ của mình.Mặc Nhật Tỳ chỉ mỉm cười, hắn đã sớm biết nên mới từng bước dẫn cô đến đây, hắn tốn không ít tâm tư đâu.Tòa biệt thự ngày càng gần, tường được sơn màu trắng, càng thêm nổi bật giữa cái sắc xanh êm dịu của cây cỏ. Chưa đến nơi, cửa đã bị kéo ra, một người đàn ông trung tuổi từ trong bước ra, vẻ mặt cung kính nhìn hai người."Chủ nhân, tiểu thư, hai người đã trở về". Người đàn ông trung tuổi không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Lý Quả, ngược lại, giống như đã sớm biết. Lúc nhìn Lý Quả, vẫn là cung kính gật gật đầu.Mặc Nhật Tỳ gật đầu với ông ta, sau đó, hơi mất tự nhiên nói với Lý Quả: "Đây là quản gia Lâm, về sau em có chuyện gì thì cứ bảo ông ấy làm"."Vâng, tiểu thư, về sau có chuyện gì thì cô cứ nói với tôi." Quản gia Lâm nở nụ cười tươi tắn, phụ họa theo Mặc Nhật Tỳ.Lý Quả chưa từng gặp qua tình cảnh này, nên hơi bối rối, không biết trả lời như thế nào, đành xấu hổ mỉm cười nhìn hắn, khách sáo gật đầu."Cám ơn quản gia Lâm.""Quả Quả, chúng ta vào thôi". Mặc Nhật Tỳ kéo tay cô, vượt qua quản gia Lâm, đi thẳng vào trong.Quản gia Lâm cũng đi theo sau, thái độ vô cùng cung kính, cực kỳ cẩn thận.Vừa mới bước vào biệt thự, Lý Quả lại bị dọa. Bên trong xa hoa, lộng lẫy, trên mặt đất còn trải một lớp thảm dày, kiến trúc theo phong cách châu âu, tất cả đều toát lên vẻ xa xỉ.Cô bước cũng không được, mà không bước cũng không được. Tấm thảm kia còn đắt hơn gấp nhiều lần so với trang phục của cô, đẹp đến nỗi cô không thể phá hỏng. Lý Quả chợt dừng bước chân.

Thích, sao có thể không thích đây? Nhưng ở chỗ này?

"Không, không được, tôi không thể tùy tiện ở nhà người khác được, như vậy là không đúng". Cô vội vàng từ chối, nhưng trong lòng lại rất tiếc nuối.

"Nhà của tôi chính là nhà của em". Hắn quay đầu lại, bình tĩnh nói ra những lời này, sau đó nắm lấy tay Lý Quả, dạo bước trong biển hoa.

Thịch!

Tim của Lý Quả đột nhiên đập mạnh, bởi vì câu nói này, đã khiến cô rất cảm động. Chưa từng có ai đối xử tốt như vậy với cô, cũng chưa từng có ai nói với cô như thế, cho dù là giả vờ, cũng chưa từng.

So với những đóa hoa cô đã thấy, những bông hoa này còn kiều diễm, xinh đẹp hơn rất nhiều. Tâm phòng bị của Lý Quả đã tan biến, chỉ còn lại niềm vui sướng khi chìm trong biển hoa. Cô có thể đứng vững trước sự tấn công của kim cương, nhưng lại khuất phục trước biển hoa kia.

"Tôi thích chỗ này". Cô khẽ nói, vẻ mặt như mộng như ảo, không hề che dấu suy nghĩ của mình.

Mặc Nhật Tỳ chỉ mỉm cười, hắn đã sớm biết nên mới từng bước dẫn cô đến đây, hắn tốn không ít tâm tư đâu.

Tòa biệt thự ngày càng gần, tường được sơn màu trắng, càng thêm nổi bật giữa cái sắc xanh êm dịu của cây cỏ. Chưa đến nơi, cửa đã bị kéo ra, một người đàn ông trung tuổi từ trong bước ra, vẻ mặt cung kính nhìn hai người.

"Chủ nhân, tiểu thư, hai người đã trở về". Người đàn ông trung tuổi không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Lý Quả, ngược lại, giống như đã sớm biết. Lúc nhìn Lý Quả, vẫn là cung kính gật gật đầu.

Mặc Nhật Tỳ gật đầu với ông ta, sau đó, hơi mất tự nhiên nói với Lý Quả: "Đây là quản gia Lâm, về sau em có chuyện gì thì cứ bảo ông ấy làm".

"Vâng, tiểu thư, về sau có chuyện gì thì cô cứ nói với tôi." Quản gia Lâm nở nụ cười tươi tắn, phụ họa theo Mặc Nhật Tỳ.

Lý Quả chưa từng gặp qua tình cảnh này, nên hơi bối rối, không biết trả lời như thế nào, đành xấu hổ mỉm cười nhìn hắn, khách sáo gật đầu.

"Cám ơn quản gia Lâm."

"Quả Quả, chúng ta vào thôi". Mặc Nhật Tỳ kéo tay cô, vượt qua quản gia Lâm, đi thẳng vào trong.

Quản gia Lâm cũng đi theo sau, thái độ vô cùng cung kính, cực kỳ cẩn thận.

Vừa mới bước vào biệt thự, Lý Quả lại bị dọa. Bên trong xa hoa, lộng lẫy, trên mặt đất còn trải một lớp thảm dày, kiến trúc theo phong cách châu âu, tất cả đều toát lên vẻ xa xỉ.

Cô bước cũng không được, mà không bước cũng không được. Tấm thảm kia còn đắt hơn gấp nhiều lần so với trang phục của cô, đẹp đến nỗi cô không thể phá hỏng. Lý Quả chợt dừng bước chân.

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Thích, sao có thể không thích đây? Nhưng ở chỗ này?"Không, không được, tôi không thể tùy tiện ở nhà người khác được, như vậy là không đúng". Cô vội vàng từ chối, nhưng trong lòng lại rất tiếc nuối."Nhà của tôi chính là nhà của em". Hắn quay đầu lại, bình tĩnh nói ra những lời này, sau đó nắm lấy tay Lý Quả, dạo bước trong biển hoa.Thịch!Tim của Lý Quả đột nhiên đập mạnh, bởi vì câu nói này, đã khiến cô rất cảm động. Chưa từng có ai đối xử tốt như vậy với cô, cũng chưa từng có ai nói với cô như thế, cho dù là giả vờ, cũng chưa từng.So với những đóa hoa cô đã thấy, những bông hoa này còn kiều diễm, xinh đẹp hơn rất nhiều. Tâm phòng bị của Lý Quả đã tan biến, chỉ còn lại niềm vui sướng khi chìm trong biển hoa. Cô có thể đứng vững trước sự tấn công của kim cương, nhưng lại khuất phục trước biển hoa kia."Tôi thích chỗ này". Cô khẽ nói, vẻ mặt như mộng như ảo, không hề che dấu suy nghĩ của mình.Mặc Nhật Tỳ chỉ mỉm cười, hắn đã sớm biết nên mới từng bước dẫn cô đến đây, hắn tốn không ít tâm tư đâu.Tòa biệt thự ngày càng gần, tường được sơn màu trắng, càng thêm nổi bật giữa cái sắc xanh êm dịu của cây cỏ. Chưa đến nơi, cửa đã bị kéo ra, một người đàn ông trung tuổi từ trong bước ra, vẻ mặt cung kính nhìn hai người."Chủ nhân, tiểu thư, hai người đã trở về". Người đàn ông trung tuổi không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Lý Quả, ngược lại, giống như đã sớm biết. Lúc nhìn Lý Quả, vẫn là cung kính gật gật đầu.Mặc Nhật Tỳ gật đầu với ông ta, sau đó, hơi mất tự nhiên nói với Lý Quả: "Đây là quản gia Lâm, về sau em có chuyện gì thì cứ bảo ông ấy làm"."Vâng, tiểu thư, về sau có chuyện gì thì cô cứ nói với tôi." Quản gia Lâm nở nụ cười tươi tắn, phụ họa theo Mặc Nhật Tỳ.Lý Quả chưa từng gặp qua tình cảnh này, nên hơi bối rối, không biết trả lời như thế nào, đành xấu hổ mỉm cười nhìn hắn, khách sáo gật đầu."Cám ơn quản gia Lâm.""Quả Quả, chúng ta vào thôi". Mặc Nhật Tỳ kéo tay cô, vượt qua quản gia Lâm, đi thẳng vào trong.Quản gia Lâm cũng đi theo sau, thái độ vô cùng cung kính, cực kỳ cẩn thận.Vừa mới bước vào biệt thự, Lý Quả lại bị dọa. Bên trong xa hoa, lộng lẫy, trên mặt đất còn trải một lớp thảm dày, kiến trúc theo phong cách châu âu, tất cả đều toát lên vẻ xa xỉ.Cô bước cũng không được, mà không bước cũng không được. Tấm thảm kia còn đắt hơn gấp nhiều lần so với trang phục của cô, đẹp đến nỗi cô không thể phá hỏng. Lý Quả chợt dừng bước chân.

Chương 45: Của tôi là của em