Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 52: Hành động vô cùng thân thiết
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Lần đầu tiên được đối xử như nữ vương, Lý Quả có chút 'được chiều mà sợ', trong lòng lo lắng, đành phải bước lên trên, nhưng cũng gần như là đi song song với quản gia Lâm.Quản gia Lâm thấy Lý Quả cư xử như vậy, liền cảm thấy vô cùng hài lòng. Tuy ông ta chỉ là một quản gia, nhưng có thể luôn ở bên cạnh Vương, thì cũng xem như có địa vị.Dưới sự chỉ dẫn của ông ta, Lý Quả lại trở về phòng khách một lần nữa.Mặc Nhật Tỳ đang ung dung đọc báo, khi nghe được tiếng bước chân của cô, mới thong thả gấp tờ báo lại, rồi dời mắt về phía cô."Quả Quả, nghỉ ngơi tốt chưa?" Hắn vẫy tay với cô, cười nói. Sau đó lại vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, ý bảo cô qua đó ngồi.Lý Quả không có lựa chọn, đành phải bối rối ngồi xuống, cố gắng cách Mặc Nhật Tỳ xa một chút, đề phòng chút thân thiết quá mức.Mặc Nhật Tỳ không hề để ý đến động tác nhỏ này của Lý Quả, nếu đổi lại là cô gái khác thì đã sớm vui vẻ lao đến rồi. Chỉ có cô vẫn luôn muốn duy trì khoảng cách đối với hắn, là một cô gái khá đặc biệt."Tôi vừa mới đi thăm các cô ấy, bọn họ đều rất khỏe, Vu Tú Tình cũng đã xuất viện rồi, em không cần lo lắng nữa. Tôi đã tặng một chút quà, về sau, em không cần canh cánh trong lòng nữa". Hắn nhàn nhạt nói hành tung của mình, không phải muốn làm anh hùng, mà chỉ muốn cô yên tâm thôi.Lý Quả nghe xong, có hơi kinh ngạc, sau liền nhớ lại anh ta đã đồng ý với mình, không khỏi có chút cảm động. Anh ta không phải là gì của cô, càng không có quan hệ gì với bọn họ, thật khiến cô không thể từ chối anh ta."Cảm ơn anh". Lần đầu tiên, cô thật tâm nói.Cô cũng phát hiện, người đàn ông này thật sự rất tốt, chỉ là tự mình sinh ra thành kiến với anh ta mà thôi.Mặc Nhật Tỳ mỉm cười, chủ động nắm lấy tay cô, rồi kéo cô đứng dậy, đi về phía phòng ăn. Sau đó, hắn chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Em vui là được rồi".Chỉ để cô vui sao? Lý Quả vô cùng kinh ngạc, để anh ta tùy ý nắm tay mình, cho đến khi một bàn đầy thức ăn ngon hiện ra trước mắt, cô mới giật mình tỉnh táo lại."Ăn cơm thôi". Hắn ngồi bên cạnh cô, cầm đũa gắp thức ăn vào bát Lý Quả, nhẹ giọng nói.Chỉ một lát sau, bát của Lý Quả đã đầy ắp thức ăn."Vâng". Cô cười với Mặc Nhật Tỳ, sau đó mới cầm đũa, bắt đầu ăn ngọn núi nhỏ trong bát.Cô ấy nở nụ cười? Mặc Nhật Tỳ có chút mất hồn, cô ấy rất ít khi hòa nhã với mình, nhưng nụ cười kia lại rất đẹp, làm cho gương mặt thanh tú kia trở nên rất có ý vị.
Lần đầu tiên được đối xử như nữ vương, Lý Quả có chút 'được chiều mà sợ', trong lòng lo lắng, đành phải bước lên trên, nhưng cũng gần như là đi song song với quản gia Lâm.
Quản gia Lâm thấy Lý Quả cư xử như vậy, liền cảm thấy vô cùng hài lòng. Tuy ông ta chỉ là một quản gia, nhưng có thể luôn ở bên cạnh Vương, thì cũng xem như có địa vị.
Dưới sự chỉ dẫn của ông ta, Lý Quả lại trở về phòng khách một lần nữa.
Mặc Nhật Tỳ đang ung dung đọc báo, khi nghe được tiếng bước chân của cô, mới thong thả gấp tờ báo lại, rồi dời mắt về phía cô.
"Quả Quả, nghỉ ngơi tốt chưa?" Hắn vẫy tay với cô, cười nói. Sau đó lại vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, ý bảo cô qua đó ngồi.
Lý Quả không có lựa chọn, đành phải bối rối ngồi xuống, cố gắng cách Mặc Nhật Tỳ xa một chút, đề phòng chút thân thiết quá mức.
Mặc Nhật Tỳ không hề để ý đến động tác nhỏ này của Lý Quả, nếu đổi lại là cô gái khác thì đã sớm vui vẻ lao đến rồi. Chỉ có cô vẫn luôn muốn duy trì khoảng cách đối với hắn, là một cô gái khá đặc biệt.
"Tôi vừa mới đi thăm các cô ấy, bọn họ đều rất khỏe, Vu Tú Tình cũng đã xuất viện rồi, em không cần lo lắng nữa. Tôi đã tặng một chút quà, về sau, em không cần canh cánh trong lòng nữa". Hắn nhàn nhạt nói hành tung của mình, không phải muốn làm anh hùng, mà chỉ muốn cô yên tâm thôi.
Lý Quả nghe xong, có hơi kinh ngạc, sau liền nhớ lại anh ta đã đồng ý với mình, không khỏi có chút cảm động. Anh ta không phải là gì của cô, càng không có quan hệ gì với bọn họ, thật khiến cô không thể từ chối anh ta.
"Cảm ơn anh". Lần đầu tiên, cô thật tâm nói.
Cô cũng phát hiện, người đàn ông này thật sự rất tốt, chỉ là tự mình sinh ra thành kiến với anh ta mà thôi.
Mặc Nhật Tỳ mỉm cười, chủ động nắm lấy tay cô, rồi kéo cô đứng dậy, đi về phía phòng ăn. Sau đó, hắn chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Em vui là được rồi".
Chỉ để cô vui sao? Lý Quả vô cùng kinh ngạc, để anh ta tùy ý nắm tay mình, cho đến khi một bàn đầy thức ăn ngon hiện ra trước mắt, cô mới giật mình tỉnh táo lại.
"Ăn cơm thôi". Hắn ngồi bên cạnh cô, cầm đũa gắp thức ăn vào bát Lý Quả, nhẹ giọng nói.
Chỉ một lát sau, bát của Lý Quả đã đầy ắp thức ăn.
"Vâng". Cô cười với Mặc Nhật Tỳ, sau đó mới cầm đũa, bắt đầu ăn ngọn núi nhỏ trong bát.
Cô ấy nở nụ cười? Mặc Nhật Tỳ có chút mất hồn, cô ấy rất ít khi hòa nhã với mình, nhưng nụ cười kia lại rất đẹp, làm cho gương mặt thanh tú kia trở nên rất có ý vị.
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Lần đầu tiên được đối xử như nữ vương, Lý Quả có chút 'được chiều mà sợ', trong lòng lo lắng, đành phải bước lên trên, nhưng cũng gần như là đi song song với quản gia Lâm.Quản gia Lâm thấy Lý Quả cư xử như vậy, liền cảm thấy vô cùng hài lòng. Tuy ông ta chỉ là một quản gia, nhưng có thể luôn ở bên cạnh Vương, thì cũng xem như có địa vị.Dưới sự chỉ dẫn của ông ta, Lý Quả lại trở về phòng khách một lần nữa.Mặc Nhật Tỳ đang ung dung đọc báo, khi nghe được tiếng bước chân của cô, mới thong thả gấp tờ báo lại, rồi dời mắt về phía cô."Quả Quả, nghỉ ngơi tốt chưa?" Hắn vẫy tay với cô, cười nói. Sau đó lại vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, ý bảo cô qua đó ngồi.Lý Quả không có lựa chọn, đành phải bối rối ngồi xuống, cố gắng cách Mặc Nhật Tỳ xa một chút, đề phòng chút thân thiết quá mức.Mặc Nhật Tỳ không hề để ý đến động tác nhỏ này của Lý Quả, nếu đổi lại là cô gái khác thì đã sớm vui vẻ lao đến rồi. Chỉ có cô vẫn luôn muốn duy trì khoảng cách đối với hắn, là một cô gái khá đặc biệt."Tôi vừa mới đi thăm các cô ấy, bọn họ đều rất khỏe, Vu Tú Tình cũng đã xuất viện rồi, em không cần lo lắng nữa. Tôi đã tặng một chút quà, về sau, em không cần canh cánh trong lòng nữa". Hắn nhàn nhạt nói hành tung của mình, không phải muốn làm anh hùng, mà chỉ muốn cô yên tâm thôi.Lý Quả nghe xong, có hơi kinh ngạc, sau liền nhớ lại anh ta đã đồng ý với mình, không khỏi có chút cảm động. Anh ta không phải là gì của cô, càng không có quan hệ gì với bọn họ, thật khiến cô không thể từ chối anh ta."Cảm ơn anh". Lần đầu tiên, cô thật tâm nói.Cô cũng phát hiện, người đàn ông này thật sự rất tốt, chỉ là tự mình sinh ra thành kiến với anh ta mà thôi.Mặc Nhật Tỳ mỉm cười, chủ động nắm lấy tay cô, rồi kéo cô đứng dậy, đi về phía phòng ăn. Sau đó, hắn chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Em vui là được rồi".Chỉ để cô vui sao? Lý Quả vô cùng kinh ngạc, để anh ta tùy ý nắm tay mình, cho đến khi một bàn đầy thức ăn ngon hiện ra trước mắt, cô mới giật mình tỉnh táo lại."Ăn cơm thôi". Hắn ngồi bên cạnh cô, cầm đũa gắp thức ăn vào bát Lý Quả, nhẹ giọng nói.Chỉ một lát sau, bát của Lý Quả đã đầy ắp thức ăn."Vâng". Cô cười với Mặc Nhật Tỳ, sau đó mới cầm đũa, bắt đầu ăn ngọn núi nhỏ trong bát.Cô ấy nở nụ cười? Mặc Nhật Tỳ có chút mất hồn, cô ấy rất ít khi hòa nhã với mình, nhưng nụ cười kia lại rất đẹp, làm cho gương mặt thanh tú kia trở nên rất có ý vị.