Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 70: Tôi liều mạng với cô
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Cái gì gọi là 'không có việc gì thì tốt rồi'? Hiện tại thì có đấy, sao cô không hỏi cô ta xem, có phải Tú Tình suýt nữa mất mạng vì cô ta không?" Hà Tiểu Ngân nhất định đem chuyện này đổ hết lên đầu Lý Quả, chết cũng không tha.Lý Lan vốn định cãi lại, nhưng lại bị Lý Quả kéo kéo góc áo, ý bảo đừng nên quá khích, dù sao thì mình vẫn đang ở đây, nếu trở mặt sẽ không hay.Hành động nhỏ của Lý Quả đều rơi vào trong mắt Vu Tú Tình và Hà Tiểu Ngân, Hà Tiểu Ngân lại càng thêm hung dữ.Cho rằng Lý Quả đuối lý, nên vội buông tay Vu Tú Tình ra, lập tức vọt đến trước mặt Lý Quả, chỉ vào mũi cô, chửi ầm lên: "Hồ ly tinh, giấu cũng kỹ đó, nhiều năm như vậy cũng chưa thấy được bộ mặt thật của cô, giờ lại đâm sau lưng chúng tôi, đúng là đồ đê tiện, vô liêm sỉ!""Tôi không có, tôi chẳng làm cái gì cả".Lý Quả vốn muốn cố chịu đựng, thế nhưng bọn họ lại chẳng buông tha cô. Hiện tại, cô ra đi còn chưa được sao, còn muốn cô gánh trên lưng một đống tội danh lớn như vậy à? Cô chưa bao giờ biết con người cũng có thể ích kỷ đến mức đó?Vì một người đàn ông, bạn bè thân thiết liền trở mặt, nói trắng thành đen. Không hề làm gì, chẳng hề nói gì, vậy cũng chẳng được sống yên ổn, cô làm người thất bại đến vậy à? Đột nhiên, trong lòng cô dâng lên một nỗi đau thương."Không có mới lạ, cô cố ý, cố ý hại chết chúng tôi, cô là hung thủ, tội phạm giết người". Hà Tiểu Ngân càng nói càng kích động, nước bọt đều bắn hết lên mặt Lý Quả, ánh mắt trợn to như chuông đồng, hệt như muốn cắn nuốt cô.Lý Quả bị cô dọa cho vấp ngã, vẻ mặt khó tin nhìn cô, nửa chữ cũng không thốt ra được.Lý Lan không dám tiến lên giúp đỡ, chỉ có thể lo lắng suông trong lòng.Lúc này, Hoàng nhi thấy tiểu thư nhà mình bị người ta bắt nạt, lại càng thêm tức giận, vụt một cái đứng lên, chạy đến bên cạnh hai người. Nàng dùng sức đẩy ngã Hà Tiểu Ngân đang hung dữ, kiêu ngạo, sau đó hai tay chống nạnh, che ở trước mặt Lý Quả, nổi giận nhìn Hà Tiểu Ngân."Cô dám bắt nạt tiểu thư nhà tôi, tôi liều mạng với cô!"Hà Tiểu Ngân bất ngờ bị người đẩy ngã, vẫn chưa nhìn rõ là ai, lại nghe được tiếng gầm giận dữ, liền giật bắn cả mình. Sau khi hoàn hồn nhìn lại, mới biết đó là một cô gái xa lạ, khuôn mặt thanh tú, đang tức giận nhìn mình chằm chằm."Cô là ai? Là người cô ta tìm đến để giúp sao? Việc này không liên quan đến cô, cô màu tránh ra." Hà Tiểu Ngân khinh thường nói.Nếu đổi lại là một người đàn ông, cô chắc sẽ không dám như thế, nhưng trước mặt chỉ là một cô bé nhỏ xinh, cô hoàn toàn không sợ.
"Cái gì gọi là 'không có việc gì thì tốt rồi'? Hiện tại thì có đấy, sao cô không hỏi cô ta xem, có phải Tú Tình suýt nữa mất mạng vì cô ta không?" Hà Tiểu Ngân nhất định đem chuyện này đổ hết lên đầu Lý Quả, chết cũng không tha.
Lý Lan vốn định cãi lại, nhưng lại bị Lý Quả kéo kéo góc áo, ý bảo đừng nên quá khích, dù sao thì mình vẫn đang ở đây, nếu trở mặt sẽ không hay.
Hành động nhỏ của Lý Quả đều rơi vào trong mắt Vu Tú Tình và Hà Tiểu Ngân, Hà Tiểu Ngân lại càng thêm hung dữ.
Cho rằng Lý Quả đuối lý, nên vội buông tay Vu Tú Tình ra, lập tức vọt đến trước mặt Lý Quả, chỉ vào mũi cô, chửi ầm lên: "Hồ ly tinh, giấu cũng kỹ đó, nhiều năm như vậy cũng chưa thấy được bộ mặt thật của cô, giờ lại đâm sau lưng chúng tôi, đúng là đồ đê tiện, vô liêm sỉ!"
"Tôi không có, tôi chẳng làm cái gì cả".
Lý Quả vốn muốn cố chịu đựng, thế nhưng bọn họ lại chẳng buông tha cô. Hiện tại, cô ra đi còn chưa được sao, còn muốn cô gánh trên lưng một đống tội danh lớn như vậy à? Cô chưa bao giờ biết con người cũng có thể ích kỷ đến mức đó?
Vì một người đàn ông, bạn bè thân thiết liền trở mặt, nói trắng thành đen. Không hề làm gì, chẳng hề nói gì, vậy cũng chẳng được sống yên ổn, cô làm người thất bại đến vậy à? Đột nhiên, trong lòng cô dâng lên một nỗi đau thương.
"Không có mới lạ, cô cố ý, cố ý hại chết chúng tôi, cô là hung thủ, tội phạm giết người". Hà Tiểu Ngân càng nói càng kích động, nước bọt đều bắn hết lên mặt Lý Quả, ánh mắt trợn to như chuông đồng, hệt như muốn cắn nuốt cô.
Lý Quả bị cô dọa cho vấp ngã, vẻ mặt khó tin nhìn cô, nửa chữ cũng không thốt ra được.
Lý Lan không dám tiến lên giúp đỡ, chỉ có thể lo lắng suông trong lòng.
Lúc này, Hoàng nhi thấy tiểu thư nhà mình bị người ta bắt nạt, lại càng thêm tức giận, vụt một cái đứng lên, chạy đến bên cạnh hai người. Nàng dùng sức đẩy ngã Hà Tiểu Ngân đang hung dữ, kiêu ngạo, sau đó hai tay chống nạnh, che ở trước mặt Lý Quả, nổi giận nhìn Hà Tiểu Ngân.
"Cô dám bắt nạt tiểu thư nhà tôi, tôi liều mạng với cô!"
Hà Tiểu Ngân bất ngờ bị người đẩy ngã, vẫn chưa nhìn rõ là ai, lại nghe được tiếng gầm giận dữ, liền giật bắn cả mình. Sau khi hoàn hồn nhìn lại, mới biết đó là một cô gái xa lạ, khuôn mặt thanh tú, đang tức giận nhìn mình chằm chằm.
"Cô là ai? Là người cô ta tìm đến để giúp sao? Việc này không liên quan đến cô, cô màu tránh ra." Hà Tiểu Ngân khinh thường nói.
Nếu đổi lại là một người đàn ông, cô chắc sẽ không dám như thế, nhưng trước mặt chỉ là một cô bé nhỏ xinh, cô hoàn toàn không sợ.
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Cái gì gọi là 'không có việc gì thì tốt rồi'? Hiện tại thì có đấy, sao cô không hỏi cô ta xem, có phải Tú Tình suýt nữa mất mạng vì cô ta không?" Hà Tiểu Ngân nhất định đem chuyện này đổ hết lên đầu Lý Quả, chết cũng không tha.Lý Lan vốn định cãi lại, nhưng lại bị Lý Quả kéo kéo góc áo, ý bảo đừng nên quá khích, dù sao thì mình vẫn đang ở đây, nếu trở mặt sẽ không hay.Hành động nhỏ của Lý Quả đều rơi vào trong mắt Vu Tú Tình và Hà Tiểu Ngân, Hà Tiểu Ngân lại càng thêm hung dữ.Cho rằng Lý Quả đuối lý, nên vội buông tay Vu Tú Tình ra, lập tức vọt đến trước mặt Lý Quả, chỉ vào mũi cô, chửi ầm lên: "Hồ ly tinh, giấu cũng kỹ đó, nhiều năm như vậy cũng chưa thấy được bộ mặt thật của cô, giờ lại đâm sau lưng chúng tôi, đúng là đồ đê tiện, vô liêm sỉ!""Tôi không có, tôi chẳng làm cái gì cả".Lý Quả vốn muốn cố chịu đựng, thế nhưng bọn họ lại chẳng buông tha cô. Hiện tại, cô ra đi còn chưa được sao, còn muốn cô gánh trên lưng một đống tội danh lớn như vậy à? Cô chưa bao giờ biết con người cũng có thể ích kỷ đến mức đó?Vì một người đàn ông, bạn bè thân thiết liền trở mặt, nói trắng thành đen. Không hề làm gì, chẳng hề nói gì, vậy cũng chẳng được sống yên ổn, cô làm người thất bại đến vậy à? Đột nhiên, trong lòng cô dâng lên một nỗi đau thương."Không có mới lạ, cô cố ý, cố ý hại chết chúng tôi, cô là hung thủ, tội phạm giết người". Hà Tiểu Ngân càng nói càng kích động, nước bọt đều bắn hết lên mặt Lý Quả, ánh mắt trợn to như chuông đồng, hệt như muốn cắn nuốt cô.Lý Quả bị cô dọa cho vấp ngã, vẻ mặt khó tin nhìn cô, nửa chữ cũng không thốt ra được.Lý Lan không dám tiến lên giúp đỡ, chỉ có thể lo lắng suông trong lòng.Lúc này, Hoàng nhi thấy tiểu thư nhà mình bị người ta bắt nạt, lại càng thêm tức giận, vụt một cái đứng lên, chạy đến bên cạnh hai người. Nàng dùng sức đẩy ngã Hà Tiểu Ngân đang hung dữ, kiêu ngạo, sau đó hai tay chống nạnh, che ở trước mặt Lý Quả, nổi giận nhìn Hà Tiểu Ngân."Cô dám bắt nạt tiểu thư nhà tôi, tôi liều mạng với cô!"Hà Tiểu Ngân bất ngờ bị người đẩy ngã, vẫn chưa nhìn rõ là ai, lại nghe được tiếng gầm giận dữ, liền giật bắn cả mình. Sau khi hoàn hồn nhìn lại, mới biết đó là một cô gái xa lạ, khuôn mặt thanh tú, đang tức giận nhìn mình chằm chằm."Cô là ai? Là người cô ta tìm đến để giúp sao? Việc này không liên quan đến cô, cô màu tránh ra." Hà Tiểu Ngân khinh thường nói.Nếu đổi lại là một người đàn ông, cô chắc sẽ không dám như thế, nhưng trước mặt chỉ là một cô bé nhỏ xinh, cô hoàn toàn không sợ.