Y câu thần cười: “Làm nam sủng của ta, hay là làm nam sủng của thiên hạ, ngươi tự chọn đi!” Hắn cố nén hạ thể đau đớn, mỉm cười nói: “Tiểu hồng hạnh, so với ta thì ngươi thích hợp làm yêu sủng của ta hơn a, bộ dáng của ngươi thực xinh đẹp.” Hắn là đứa con hoàng đế sủng ái nhất, dù làm xằng làm bậy cũng không ai quản. Y là Thiếu chủ ma giáo, kẻ khác vừa nghe tên đã sợ mất mật cùng tràn ngập ảo tưởng. Hắn vì nhất thời tò mò nếm thử tư vị nam sắc, từ nay về sau muốn ngừng mà không được. Y vì bị nam nhân xâm phạm, sau khi võ công khôi phục, đối người đó đồng dạng trả thù. Hắn thương người đó, không phải bởi vì tuyệt sắc dung nhan của người đó. Y cũng thương người đó, chỉ vì y thương người đó. Nhiều năm sau, hắn ngày qua ngày ghé vào đầu tường, chỉ vì chờ một hồng y bóng dáng……… Quyển thứ nhất : nhất thế duyến thiên thượng nhân gian Chương một: Nhĩ một sự tại cung lý ngốc trứ ba! “Không xong, không xong rồi, Hiên vương muốn cải trang vi hành! Trong nhà có cô nương xinh đẹp thì giấu kỹ đi…
Chương 32: Yêu sủng (hạ)
Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng HạnhTác giả: Chuẩn Nghĩ Giai KỳTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcY câu thần cười: “Làm nam sủng của ta, hay là làm nam sủng của thiên hạ, ngươi tự chọn đi!” Hắn cố nén hạ thể đau đớn, mỉm cười nói: “Tiểu hồng hạnh, so với ta thì ngươi thích hợp làm yêu sủng của ta hơn a, bộ dáng của ngươi thực xinh đẹp.” Hắn là đứa con hoàng đế sủng ái nhất, dù làm xằng làm bậy cũng không ai quản. Y là Thiếu chủ ma giáo, kẻ khác vừa nghe tên đã sợ mất mật cùng tràn ngập ảo tưởng. Hắn vì nhất thời tò mò nếm thử tư vị nam sắc, từ nay về sau muốn ngừng mà không được. Y vì bị nam nhân xâm phạm, sau khi võ công khôi phục, đối người đó đồng dạng trả thù. Hắn thương người đó, không phải bởi vì tuyệt sắc dung nhan của người đó. Y cũng thương người đó, chỉ vì y thương người đó. Nhiều năm sau, hắn ngày qua ngày ghé vào đầu tường, chỉ vì chờ một hồng y bóng dáng……… Quyển thứ nhất : nhất thế duyến thiên thượng nhân gian Chương một: Nhĩ một sự tại cung lý ngốc trứ ba! “Không xong, không xong rồi, Hiên vương muốn cải trang vi hành! Trong nhà có cô nương xinh đẹp thì giấu kỹ đi… Dịch Phi Yên nhìn thoáng qua An Minh Hiên còn đang mê man, sau đó đứng dậy.Vân Cẩm và Tô Cẩm hai bên hầu hạ giúp Dịch Phi Yên sau khi tắm rửa thay y phục.Dịch Phi Yên nhìn dáng vẻ cúi đầu suy nghĩ của hai nha đầu này có chút buồn cười, theo ánh mắt các nàng lại chứng kiến An Minh Hiên ở trên giường. Nhìn về phía đôi chân thon dài của hắn, hạ thể vẫn còn đang chậm rãi chảy ra dịch thể bạch trọc, cả người lấp đầy những dấu hôn ngân xanh tím, đôi lông mày của hắn sít sao nhăn lại một chỗ.Dịch Phi Yên cười cười, nắm lấy cằm của Tô Cẩm trước mặt, nói:– Xấu hổ a?Tô Cẩm tiếp tục cúi đầu, sửa sang lại cổ áo Dịch Phi Yên.Đáy mắt Dịch Phi Yên hiện lên một tia thích thú, một tay ôm lấy thắt lưng Tô Cẩm nói:– Cẩm nhi của ta cũng xấu hổ ư? Cũng đâu phải lần đầu tiên nhìn thấy thân thể nam nhân.Tô Cẩm thẹn thùng nói:– Thiếu chủ cười nhạo nhân gia.Dịch Phi Yên sủng nịch nhéo nhéo cái mũi của nàng, Tô Cẩm thuận thế dựa sát vào trong ngực Dịch Phi Yên, nũng nịu nói:– Thiếu chủ thật là lợi hại, ba ngày ba đêm a, An công tử chịu đựng thật giỏi. An công tử chăm sóc thiếu chủ tốt, hay là Tô Cẩm chăm sóc thiếu chủ tốt hơn ? (Ta ghét… Ghét…… Yên ca trăng hoa >.
Dịch Phi Yên nhìn thoáng qua An Minh Hiên còn đang mê man, sau đó đứng dậy.
Vân Cẩm và Tô Cẩm hai bên hầu hạ giúp Dịch Phi Yên sau khi tắm rửa thay y phục.
Dịch Phi Yên nhìn dáng vẻ cúi đầu suy nghĩ của hai nha đầu này có chút buồn cười, theo ánh mắt các nàng lại chứng kiến An Minh Hiên ở trên giường. Nhìn về phía đôi chân thon dài của hắn, hạ thể vẫn còn đang chậm rãi chảy ra dịch thể bạch trọc, cả người lấp đầy những dấu hôn ngân xanh tím, đôi lông mày của hắn sít sao nhăn lại một chỗ.
Dịch Phi Yên cười cười, nắm lấy cằm của Tô Cẩm trước mặt, nói:
– Xấu hổ a?
Tô Cẩm tiếp tục cúi đầu, sửa sang lại cổ áo Dịch Phi Yên.
Đáy mắt Dịch Phi Yên hiện lên một tia thích thú, một tay ôm lấy thắt lưng Tô Cẩm nói:
– Cẩm nhi của ta cũng xấu hổ ư? Cũng đâu phải lần đầu tiên nhìn thấy thân thể nam nhân.
Tô Cẩm thẹn thùng nói:
– Thiếu chủ cười nhạo nhân gia.
Dịch Phi Yên sủng nịch nhéo nhéo cái mũi của nàng, Tô Cẩm thuận thế dựa sát vào trong ngực Dịch Phi Yên, nũng nịu nói:
– Thiếu chủ thật là lợi hại, ba ngày ba đêm a, An công tử chịu đựng thật giỏi. An công tử chăm sóc thiếu chủ tốt, hay là Tô Cẩm chăm sóc thiếu chủ tốt hơn ? (Ta ghét… Ghét…… Yên ca trăng hoa >.
Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng HạnhTác giả: Chuẩn Nghĩ Giai KỳTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcY câu thần cười: “Làm nam sủng của ta, hay là làm nam sủng của thiên hạ, ngươi tự chọn đi!” Hắn cố nén hạ thể đau đớn, mỉm cười nói: “Tiểu hồng hạnh, so với ta thì ngươi thích hợp làm yêu sủng của ta hơn a, bộ dáng của ngươi thực xinh đẹp.” Hắn là đứa con hoàng đế sủng ái nhất, dù làm xằng làm bậy cũng không ai quản. Y là Thiếu chủ ma giáo, kẻ khác vừa nghe tên đã sợ mất mật cùng tràn ngập ảo tưởng. Hắn vì nhất thời tò mò nếm thử tư vị nam sắc, từ nay về sau muốn ngừng mà không được. Y vì bị nam nhân xâm phạm, sau khi võ công khôi phục, đối người đó đồng dạng trả thù. Hắn thương người đó, không phải bởi vì tuyệt sắc dung nhan của người đó. Y cũng thương người đó, chỉ vì y thương người đó. Nhiều năm sau, hắn ngày qua ngày ghé vào đầu tường, chỉ vì chờ một hồng y bóng dáng……… Quyển thứ nhất : nhất thế duyến thiên thượng nhân gian Chương một: Nhĩ một sự tại cung lý ngốc trứ ba! “Không xong, không xong rồi, Hiên vương muốn cải trang vi hành! Trong nhà có cô nương xinh đẹp thì giấu kỹ đi… Dịch Phi Yên nhìn thoáng qua An Minh Hiên còn đang mê man, sau đó đứng dậy.Vân Cẩm và Tô Cẩm hai bên hầu hạ giúp Dịch Phi Yên sau khi tắm rửa thay y phục.Dịch Phi Yên nhìn dáng vẻ cúi đầu suy nghĩ của hai nha đầu này có chút buồn cười, theo ánh mắt các nàng lại chứng kiến An Minh Hiên ở trên giường. Nhìn về phía đôi chân thon dài của hắn, hạ thể vẫn còn đang chậm rãi chảy ra dịch thể bạch trọc, cả người lấp đầy những dấu hôn ngân xanh tím, đôi lông mày của hắn sít sao nhăn lại một chỗ.Dịch Phi Yên cười cười, nắm lấy cằm của Tô Cẩm trước mặt, nói:– Xấu hổ a?Tô Cẩm tiếp tục cúi đầu, sửa sang lại cổ áo Dịch Phi Yên.Đáy mắt Dịch Phi Yên hiện lên một tia thích thú, một tay ôm lấy thắt lưng Tô Cẩm nói:– Cẩm nhi của ta cũng xấu hổ ư? Cũng đâu phải lần đầu tiên nhìn thấy thân thể nam nhân.Tô Cẩm thẹn thùng nói:– Thiếu chủ cười nhạo nhân gia.Dịch Phi Yên sủng nịch nhéo nhéo cái mũi của nàng, Tô Cẩm thuận thế dựa sát vào trong ngực Dịch Phi Yên, nũng nịu nói:– Thiếu chủ thật là lợi hại, ba ngày ba đêm a, An công tử chịu đựng thật giỏi. An công tử chăm sóc thiếu chủ tốt, hay là Tô Cẩm chăm sóc thiếu chủ tốt hơn ? (Ta ghét… Ghét…… Yên ca trăng hoa >.