Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 122: Cô làm sao vậy?
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Vậy anh thả tôi về ư?" Cô dò hỏi, mong chờ nhìn anh ta, cầu nguyện anh ta đại nhân đại lượng, đừng trêu chọc cô nữa.Mặc Nhật Tỳ nở nụ cười với Lý Quả, cô gái này đến tận bây giờ vẫn chưa hiểu rõ tình hình nhỉ, còn đang làm ''Xuân Thu Đại Mộng'' nữa."Em nói xem?" Hắn cười tít mắt, hỏi lại cô."Tôi nói, tôi nói anh sẽ không làm vậy đâu." Cô ủ rũ nói, cảm giác bản thân lại bị anh ta đùa giỡn.Anh ta sẽ chẳng thả cô đi, là do mình quá ngây thơ, quá. . . Nhàm chán, mắc lừa thôi."Bảo bối thật thông minh." Hắn mỉm cười, xoa xoa đầu cô, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Trêu đùa cô thế này, khiến hắn cực kỳ vui vẻ.Lý Quả lập tức cảm thấy buồn nôn, sao cô nghe vậy lại mất tự nhiên? Khó chịu như thế? Vì thế, liền tức giận đập vào tay Mặc Nhật Tỳ, cực kỳ không vui."Không được gọi bậy."Mặc Nhật Tỳ chẳng thèm để ý, ngược lại còn cười vui hơn, nhìn cô ăn cơm, mới nói: "Chúng ta đi ra bên ngoài, ngồi ngắm trăng một lúc, sau đó em về nghỉ ngơi."Phản đối!Lý Quả trừng Mặc Nhật Tỳ, cô không muốn đi cùng anh ta, thà thơ thẩn một mình, cũng không muốn!Cô vừa định nói chuyện, lại bất ngờ bị Hoàng Nhi đứng bên cạnh đang hưng phấn đẩy đẩy, sau đó Hoàng Nhi nói nhỏ: "Tiểu thư, mau đồng ý đi. Thật tốt quá, ngài và chủ nhân. . ."Ngừng ngừng ngừng! Cô còn chưa hành động, Hoàng Nhi đã gấp gáp hơn so với cô rồi. Đây là chuyện gì thế? Rốt cuộc là mình là chủ hay là cô ấy đây?"Chủ nhân, tiểu thư, tôi đi chuẩn bị ngay." Ngoài Hoàng Nhi thì quản gia Lâm đương nhiên cũng rất vui mừng rồi.Ông ta sợ Lý Quả sẽ từ chối, lập tức thừa dịp cô còn chưa kịp nói, liền vội vàng đi chuẩn bị rồi.Sao bọn họ còn hăng hái hơn mình vậy? Lý Quả không còn gì để nói, chỉ im lặng, để mặc bọn họ thôi.Nhìn hai người vui vẻ như thế, cô cũng không nỡ để bọn họ thất vọng. Hơn nữa, cô cũng rất thích ngồi ở bên ngoài, vừa hóng gió, vừa ngắm phong cảnh, rất đẹp.Mặc Nhật Tỳ đứng dậy, cầm tay Lý Quả, kéo cô ra khỏi phòng ăn, đi thẳng ra ngoài cửa.Lý Quả rất muốn hất tay anh ta ra, bởi vì, không biết vì sao, trong đầu cô đột nhiên nhớ tới chuyện xế chiều ngày hôm nay, tâm tình lắng xuống, cực kỳ mất hứng. Hơn nữa, cô rất muốn hất bàn tay kia ra."Sao thế?" Mặc Nhật Tỳ cảm nhận rất rõ cảm xúc của cô đang dao động, không nhịn được quay đầu lại, khó hiểu nhìn cô, sau đó liền ôm cô vào lòng.
"Vậy anh thả tôi về ư?" Cô dò hỏi, mong chờ nhìn anh ta, cầu nguyện anh ta đại nhân đại lượng, đừng trêu chọc cô nữa.
Mặc Nhật Tỳ nở nụ cười với Lý Quả, cô gái này đến tận bây giờ vẫn chưa hiểu rõ tình hình nhỉ, còn đang làm ''Xuân Thu Đại Mộng'' nữa.
"Em nói xem?" Hắn cười tít mắt, hỏi lại cô.
"Tôi nói, tôi nói anh sẽ không làm vậy đâu." Cô ủ rũ nói, cảm giác bản thân lại bị anh ta đùa giỡn.
Anh ta sẽ chẳng thả cô đi, là do mình quá ngây thơ, quá. . . Nhàm chán, mắc lừa thôi.
"Bảo bối thật thông minh." Hắn mỉm cười, xoa xoa đầu cô, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Trêu đùa cô thế này, khiến hắn cực kỳ vui vẻ.
Lý Quả lập tức cảm thấy buồn nôn, sao cô nghe vậy lại mất tự nhiên? Khó chịu như thế? Vì thế, liền tức giận đập vào tay Mặc Nhật Tỳ, cực kỳ không vui.
"Không được gọi bậy."
Mặc Nhật Tỳ chẳng thèm để ý, ngược lại còn cười vui hơn, nhìn cô ăn cơm, mới nói: "Chúng ta đi ra bên ngoài, ngồi ngắm trăng một lúc, sau đó em về nghỉ ngơi."
Phản đối!
Lý Quả trừng Mặc Nhật Tỳ, cô không muốn đi cùng anh ta, thà thơ thẩn một mình, cũng không muốn!
Cô vừa định nói chuyện, lại bất ngờ bị Hoàng Nhi đứng bên cạnh đang hưng phấn đẩy đẩy, sau đó Hoàng Nhi nói nhỏ: "Tiểu thư, mau đồng ý đi. Thật tốt quá, ngài và chủ nhân. . ."
Ngừng ngừng ngừng! Cô còn chưa hành động, Hoàng Nhi đã gấp gáp hơn so với cô rồi. Đây là chuyện gì thế? Rốt cuộc là mình là chủ hay là cô ấy đây?
"Chủ nhân, tiểu thư, tôi đi chuẩn bị ngay." Ngoài Hoàng Nhi thì quản gia Lâm đương nhiên cũng rất vui mừng rồi.
Ông ta sợ Lý Quả sẽ từ chối, lập tức thừa dịp cô còn chưa kịp nói, liền vội vàng đi chuẩn bị rồi.
Sao bọn họ còn hăng hái hơn mình vậy? Lý Quả không còn gì để nói, chỉ im lặng, để mặc bọn họ thôi.
Nhìn hai người vui vẻ như thế, cô cũng không nỡ để bọn họ thất vọng. Hơn nữa, cô cũng rất thích ngồi ở bên ngoài, vừa hóng gió, vừa ngắm phong cảnh, rất đẹp.
Mặc Nhật Tỳ đứng dậy, cầm tay Lý Quả, kéo cô ra khỏi phòng ăn, đi thẳng ra ngoài cửa.
Lý Quả rất muốn hất tay anh ta ra, bởi vì, không biết vì sao, trong đầu cô đột nhiên nhớ tới chuyện xế chiều ngày hôm nay, tâm tình lắng xuống, cực kỳ mất hứng. Hơn nữa, cô rất muốn hất bàn tay kia ra.
"Sao thế?" Mặc Nhật Tỳ cảm nhận rất rõ cảm xúc của cô đang dao động, không nhịn được quay đầu lại, khó hiểu nhìn cô, sau đó liền ôm cô vào lòng.
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Vậy anh thả tôi về ư?" Cô dò hỏi, mong chờ nhìn anh ta, cầu nguyện anh ta đại nhân đại lượng, đừng trêu chọc cô nữa.Mặc Nhật Tỳ nở nụ cười với Lý Quả, cô gái này đến tận bây giờ vẫn chưa hiểu rõ tình hình nhỉ, còn đang làm ''Xuân Thu Đại Mộng'' nữa."Em nói xem?" Hắn cười tít mắt, hỏi lại cô."Tôi nói, tôi nói anh sẽ không làm vậy đâu." Cô ủ rũ nói, cảm giác bản thân lại bị anh ta đùa giỡn.Anh ta sẽ chẳng thả cô đi, là do mình quá ngây thơ, quá. . . Nhàm chán, mắc lừa thôi."Bảo bối thật thông minh." Hắn mỉm cười, xoa xoa đầu cô, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Trêu đùa cô thế này, khiến hắn cực kỳ vui vẻ.Lý Quả lập tức cảm thấy buồn nôn, sao cô nghe vậy lại mất tự nhiên? Khó chịu như thế? Vì thế, liền tức giận đập vào tay Mặc Nhật Tỳ, cực kỳ không vui."Không được gọi bậy."Mặc Nhật Tỳ chẳng thèm để ý, ngược lại còn cười vui hơn, nhìn cô ăn cơm, mới nói: "Chúng ta đi ra bên ngoài, ngồi ngắm trăng một lúc, sau đó em về nghỉ ngơi."Phản đối!Lý Quả trừng Mặc Nhật Tỳ, cô không muốn đi cùng anh ta, thà thơ thẩn một mình, cũng không muốn!Cô vừa định nói chuyện, lại bất ngờ bị Hoàng Nhi đứng bên cạnh đang hưng phấn đẩy đẩy, sau đó Hoàng Nhi nói nhỏ: "Tiểu thư, mau đồng ý đi. Thật tốt quá, ngài và chủ nhân. . ."Ngừng ngừng ngừng! Cô còn chưa hành động, Hoàng Nhi đã gấp gáp hơn so với cô rồi. Đây là chuyện gì thế? Rốt cuộc là mình là chủ hay là cô ấy đây?"Chủ nhân, tiểu thư, tôi đi chuẩn bị ngay." Ngoài Hoàng Nhi thì quản gia Lâm đương nhiên cũng rất vui mừng rồi.Ông ta sợ Lý Quả sẽ từ chối, lập tức thừa dịp cô còn chưa kịp nói, liền vội vàng đi chuẩn bị rồi.Sao bọn họ còn hăng hái hơn mình vậy? Lý Quả không còn gì để nói, chỉ im lặng, để mặc bọn họ thôi.Nhìn hai người vui vẻ như thế, cô cũng không nỡ để bọn họ thất vọng. Hơn nữa, cô cũng rất thích ngồi ở bên ngoài, vừa hóng gió, vừa ngắm phong cảnh, rất đẹp.Mặc Nhật Tỳ đứng dậy, cầm tay Lý Quả, kéo cô ra khỏi phòng ăn, đi thẳng ra ngoài cửa.Lý Quả rất muốn hất tay anh ta ra, bởi vì, không biết vì sao, trong đầu cô đột nhiên nhớ tới chuyện xế chiều ngày hôm nay, tâm tình lắng xuống, cực kỳ mất hứng. Hơn nữa, cô rất muốn hất bàn tay kia ra."Sao thế?" Mặc Nhật Tỳ cảm nhận rất rõ cảm xúc của cô đang dao động, không nhịn được quay đầu lại, khó hiểu nhìn cô, sau đó liền ôm cô vào lòng.