Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…

Chương 155: Chân tướng dần dần bại lộ

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Đúng thế, loài người vốn sợ rắn, con gái còn sợ hơn." Lý Quả không hề thấy kỳ quái, người bên cạnh cô đều sợ, đàn ông cũng có vài người sợ, con gái đương nhiên là sợ hơn rồi, cô nói thầm trong lòng."Sao có thể chứ? Ta tuyệt đối không cảm thấy chúng ta xấu xí, chúng ta khó coi, nhân loại các ngươi mới khó coi đó." Sắc mặt Ngu Cơ đột nhiên thay đổi, lớn tiếng nói, còn vụt đứng lên, trừng mắt Lý Quả.Lý Quả bị hành động của ả làm cho đầu óc mù mờ, khó hiểu, không khỏi nghi ngờ nói: "Cô làm sao vậy? Cái gì mà chúng ta xấu xí, chúng ta khó coi? Cái gì mà nhân loại các ngươi?"Ngu Cơ không phải là người sao? Cô rối tinh rối mù lên rồi."Chính là nhân loại các ngươi, giết chúng ta, ăn thịt chúng ta, ăn mật chúng ta, còn dám nói chúng ta xấu xí, khó coi. Nhân loại các ngươi dựa vào cái gì hả? Các ngươi cao quý ư? Hừ, trong mắt chúng ta, các ngươi đều là loại thấp hèn."Lúc này, Ngu Cơ dường như đã biến thành một người khác, căm tức nhìn Lý Quả, hai mắt sắp phun ra lửa rồi.Lý Quả giật nảy mình, lúng túng nhìn ả, cảm thấy lời của ả thật sự rất khó hiểu.Thật ra, cô chưa từng nghĩ theo hướng khác, nên đương nhiên sẽ không tin trên thế giới này, rắn có thể biến thành người, lại còn ở cùng với cô nữa."Cô đừng tức giận, tôi không biết cô đang nói gì. Ngu Cơ, cô làm sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi hả? Có phải cô đã gặp phải chuyện gì rồi không? Chúng ta có thể đi tìm Mặc Nhật Tỳ để giải quyết mà." Cô có chút lo lắng, cho rằng Ngu Cơ đã gặp phải chuyện gì.Ngu Cơ lạnh lùng nở nụ cười, miệng lại nói sắc bén: "Lý Quả, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghi ngờ chút nào ư? Ngươi có biết Mặc Nhật Tỳ là ai không? Ngươi có biết đây là chỗ thế nào không? Ngươi có biết vì sao lại có nhiều rắn đến vậy không? Ngươi có biết Hoàng Nhi bên cạnh ngươi là gì không?" Ả mỉa mai nhìn Lý Quả, hung tợn hỏi.Lý Quả nghe xong, toàn thân liền run rẩy. Không phải cô chưa từng hoài nghi, nhưng cô cho rằng: trên thế giới này, người có sở thích đặc biệt rất nhiều, nhất là người có tiền như Mặc Nhật Tỳ có chút kỳ quái cũng chẳng có gì lạ.Thế nhưng, hiện tại nghe thấy Ngu Cơ nói như vậy, trong lòng cô bất ngờ xuất hiện một dự cảm không lành, khiến cho đáy lòng cô bất giác hoảng hốt."Cô, cô, cô muốn nói cái gì? Hoàng Nhi là người, chứ còn là gì nữa? Cô có ý gì?" Giọng nói của cô đã hơi run rẩy, sững sờ đứng lên, ánh mắt trợn to, nhìn Ngu Cơ.

Đúng thế, loài người vốn sợ rắn, con gái còn sợ hơn." Lý Quả không hề thấy kỳ quái, người bên cạnh cô đều sợ, đàn ông cũng có vài người sợ, con gái đương nhiên là sợ hơn rồi, cô nói thầm trong lòng.

"Sao có thể chứ? Ta tuyệt đối không cảm thấy chúng ta xấu xí, chúng ta khó coi, nhân loại các ngươi mới khó coi đó." Sắc mặt Ngu Cơ đột nhiên thay đổi, lớn tiếng nói, còn vụt đứng lên, trừng mắt Lý Quả.

Lý Quả bị hành động của ả làm cho đầu óc mù mờ, khó hiểu, không khỏi nghi ngờ nói: "Cô làm sao vậy? Cái gì mà chúng ta xấu xí, chúng ta khó coi? Cái gì mà nhân loại các ngươi?"

Ngu Cơ không phải là người sao? Cô rối tinh rối mù lên rồi.

"Chính là nhân loại các ngươi, giết chúng ta, ăn thịt chúng ta, ăn mật chúng ta, còn dám nói chúng ta xấu xí, khó coi. Nhân loại các ngươi dựa vào cái gì hả? Các ngươi cao quý ư? Hừ, trong mắt chúng ta, các ngươi đều là loại thấp hèn."

Lúc này, Ngu Cơ dường như đã biến thành một người khác, căm tức nhìn Lý Quả, hai mắt sắp phun ra lửa rồi.

Lý Quả giật nảy mình, lúng túng nhìn ả, cảm thấy lời của ả thật sự rất khó hiểu.

Thật ra, cô chưa từng nghĩ theo hướng khác, nên đương nhiên sẽ không tin trên thế giới này, rắn có thể biến thành người, lại còn ở cùng với cô nữa.

"Cô đừng tức giận, tôi không biết cô đang nói gì. Ngu Cơ, cô làm sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi hả? Có phải cô đã gặp phải chuyện gì rồi không? Chúng ta có thể đi tìm Mặc Nhật Tỳ để giải quyết mà." Cô có chút lo lắng, cho rằng Ngu Cơ đã gặp phải chuyện gì.

Ngu Cơ lạnh lùng nở nụ cười, miệng lại nói sắc bén: "Lý Quả, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghi ngờ chút nào ư? Ngươi có biết Mặc Nhật Tỳ là ai không? Ngươi có biết đây là chỗ thế nào không? Ngươi có biết vì sao lại có nhiều rắn đến vậy không? Ngươi có biết Hoàng Nhi bên cạnh ngươi là gì không?" Ả mỉa mai nhìn Lý Quả, hung tợn hỏi.

Lý Quả nghe xong, toàn thân liền run rẩy. Không phải cô chưa từng hoài nghi, nhưng cô cho rằng: trên thế giới này, người có sở thích đặc biệt rất nhiều, nhất là người có tiền như Mặc Nhật Tỳ có chút kỳ quái cũng chẳng có gì lạ.

Thế nhưng, hiện tại nghe thấy Ngu Cơ nói như vậy, trong lòng cô bất ngờ xuất hiện một dự cảm không lành, khiến cho đáy lòng cô bất giác hoảng hốt.

"Cô, cô, cô muốn nói cái gì? Hoàng Nhi là người, chứ còn là gì nữa? Cô có ý gì?" Giọng nói của cô đã hơi run rẩy, sững sờ đứng lên, ánh mắt trợn to, nhìn Ngu Cơ.

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Đúng thế, loài người vốn sợ rắn, con gái còn sợ hơn." Lý Quả không hề thấy kỳ quái, người bên cạnh cô đều sợ, đàn ông cũng có vài người sợ, con gái đương nhiên là sợ hơn rồi, cô nói thầm trong lòng."Sao có thể chứ? Ta tuyệt đối không cảm thấy chúng ta xấu xí, chúng ta khó coi, nhân loại các ngươi mới khó coi đó." Sắc mặt Ngu Cơ đột nhiên thay đổi, lớn tiếng nói, còn vụt đứng lên, trừng mắt Lý Quả.Lý Quả bị hành động của ả làm cho đầu óc mù mờ, khó hiểu, không khỏi nghi ngờ nói: "Cô làm sao vậy? Cái gì mà chúng ta xấu xí, chúng ta khó coi? Cái gì mà nhân loại các ngươi?"Ngu Cơ không phải là người sao? Cô rối tinh rối mù lên rồi."Chính là nhân loại các ngươi, giết chúng ta, ăn thịt chúng ta, ăn mật chúng ta, còn dám nói chúng ta xấu xí, khó coi. Nhân loại các ngươi dựa vào cái gì hả? Các ngươi cao quý ư? Hừ, trong mắt chúng ta, các ngươi đều là loại thấp hèn."Lúc này, Ngu Cơ dường như đã biến thành một người khác, căm tức nhìn Lý Quả, hai mắt sắp phun ra lửa rồi.Lý Quả giật nảy mình, lúng túng nhìn ả, cảm thấy lời của ả thật sự rất khó hiểu.Thật ra, cô chưa từng nghĩ theo hướng khác, nên đương nhiên sẽ không tin trên thế giới này, rắn có thể biến thành người, lại còn ở cùng với cô nữa."Cô đừng tức giận, tôi không biết cô đang nói gì. Ngu Cơ, cô làm sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi hả? Có phải cô đã gặp phải chuyện gì rồi không? Chúng ta có thể đi tìm Mặc Nhật Tỳ để giải quyết mà." Cô có chút lo lắng, cho rằng Ngu Cơ đã gặp phải chuyện gì.Ngu Cơ lạnh lùng nở nụ cười, miệng lại nói sắc bén: "Lý Quả, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghi ngờ chút nào ư? Ngươi có biết Mặc Nhật Tỳ là ai không? Ngươi có biết đây là chỗ thế nào không? Ngươi có biết vì sao lại có nhiều rắn đến vậy không? Ngươi có biết Hoàng Nhi bên cạnh ngươi là gì không?" Ả mỉa mai nhìn Lý Quả, hung tợn hỏi.Lý Quả nghe xong, toàn thân liền run rẩy. Không phải cô chưa từng hoài nghi, nhưng cô cho rằng: trên thế giới này, người có sở thích đặc biệt rất nhiều, nhất là người có tiền như Mặc Nhật Tỳ có chút kỳ quái cũng chẳng có gì lạ.Thế nhưng, hiện tại nghe thấy Ngu Cơ nói như vậy, trong lòng cô bất ngờ xuất hiện một dự cảm không lành, khiến cho đáy lòng cô bất giác hoảng hốt."Cô, cô, cô muốn nói cái gì? Hoàng Nhi là người, chứ còn là gì nữa? Cô có ý gì?" Giọng nói của cô đã hơi run rẩy, sững sờ đứng lên, ánh mắt trợn to, nhìn Ngu Cơ.

Chương 155: Chân tướng dần dần bại lộ