Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…

Chương 159: Xà mỹ nữ

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Lý Quả vừa nghe thấy tiếng của ả, toàn thân bất giác run lên, lúc cô nhìn thấy Ngu Cơ bay đến bên cạnh mà cái đuôi lại không chạm đất, suýt chút nữa đã sợ đến mức ngã sấp xuống."Cô, á. . ." Lý Quả sửng sốt một lúc, sau đó bất ngờ hét chói tai, rồi chạy như bay.Ngu Cơ cười cười, vô cùng đắc ý, lại tiếp tục đuổi theo."Đừng chạy mà, ngươi chạy không thoát đâu." Ngu Cơ bay đến gần Lý Quả, đắc chí nói.Lý Quả giật cả mình, vội vàng cách xa ả.Cô gái này vốn không có lòng tốt, tâm tư bất chính, thật đúng là xà mỹ nữ!"Cô muốn làm gì?" Lý Quả thở hổn hển, tức giận nói.Vì sao cô ta luôn đi theo mình, không buông tha cho mình chứ?"Ngươi chạy cái gì hả?" Ngu Cơ cứ muốn đùa giỡn Lý Quả, rõ ràng chỉ vì trút hận, Lý Quả mơ hồ lâu như vậy, không phải là chờ tới hôm nay ư?Lý Quả đã sớm tức giận, cô gái kia là cố ý, tất cả đều là bẫy của cô ta, đây là âm mưu của cô ta. Lý Quả lắc đầu, chỉ im lặng, mặc kệ Ngu Cơ, cô cứ chạy thôi.Ngu Cơ thấy Lý Quả phớt lờ mình, có chút thẹn quá hóa giận, vui sướng ban đầu biến thành căm phẫn, ả không chọc tức được Lý Quả, ngược lại mình còn bị tức chết. Lửa giận tuôn trào trong lòng, ả không chút nghĩ ngợi, trực tiếp biến thân trước mặt Lý Quả.Một con rắn lớn sặc sỡ, mỹ lệ xuất hiện bên người Lý Quả, đôi mắt căm tức nhìn cô, cái mồm to như chậu máu, phun cái lưỡi rắn thật dài."Cô. . ." Đột nhiên nhìn thấy một con rắn lớn xuất hiện ngay trước mặt mình, còn Ngu Cơ đã biến mất. Cô đã từng thấy qua thân rắn sặc sỡ kia, cho nên cô lập tức biết được con rắn lớn đó chính là Ngu Cơ."Lý Quả." Ngu Cơ biến thành đại xà liền mở lời, thè lưỡi, đầu xà dựa gần sát cô.Tim Lý Quả nảy lên, cũng chẳng biết vì lý do gì mà bất ngờ sinh ra một luồng sức mạnh, cố chấp vòng qua thân rắn của Ngu Cơ, tiếp tục chạy về phía trước.Lần này, cô cực kỳ may mắn, có thể thoát khỏi kết giới do Mặc Nhật Tỳ thiết lập, chạy ra ngoài. Chỉ chốc lát sau, đã thấy được đường cái.Trốn thoát rồi! Lý Quả cực kỳ hưng phấn, ném toàn bộ khổ sở ra sau đầu, vội vã cản một chiếc xe, chạy về phía nội thành, hoàn toàn bỏ mặc đám người Hoàng Nhi và Ngu Cơ.

Lý Quả vừa nghe thấy tiếng của ả, toàn thân bất giác run lên, lúc cô nhìn thấy Ngu Cơ bay đến bên cạnh mà cái đuôi lại không chạm đất, suýt chút nữa đã sợ đến mức ngã sấp xuống.

"Cô, á. . ." Lý Quả sửng sốt một lúc, sau đó bất ngờ hét chói tai, rồi chạy như bay.

Ngu Cơ cười cười, vô cùng đắc ý, lại tiếp tục đuổi theo.

"Đừng chạy mà, ngươi chạy không thoát đâu." Ngu Cơ bay đến gần Lý Quả, đắc chí nói.

Lý Quả giật cả mình, vội vàng cách xa ả.

Cô gái này vốn không có lòng tốt, tâm tư bất chính, thật đúng là xà mỹ nữ!

"Cô muốn làm gì?" Lý Quả thở hổn hển, tức giận nói.

Vì sao cô ta luôn đi theo mình, không buông tha cho mình chứ?

"Ngươi chạy cái gì hả?" Ngu Cơ cứ muốn đùa giỡn Lý Quả, rõ ràng chỉ vì trút hận, Lý Quả mơ hồ lâu như vậy, không phải là chờ tới hôm nay ư?

Lý Quả đã sớm tức giận, cô gái kia là cố ý, tất cả đều là bẫy của cô ta, đây là âm mưu của cô ta. Lý Quả lắc đầu, chỉ im lặng, mặc kệ Ngu Cơ, cô cứ chạy thôi.

Ngu Cơ thấy Lý Quả phớt lờ mình, có chút thẹn quá hóa giận, vui sướng ban đầu biến thành căm phẫn, ả không chọc tức được Lý Quả, ngược lại mình còn bị tức chết. Lửa giận tuôn trào trong lòng, ả không chút nghĩ ngợi, trực tiếp biến thân trước mặt Lý Quả.

Một con rắn lớn sặc sỡ, mỹ lệ xuất hiện bên người Lý Quả, đôi mắt căm tức nhìn cô, cái mồm to như chậu máu, phun cái lưỡi rắn thật dài.

"Cô. . ." Đột nhiên nhìn thấy một con rắn lớn xuất hiện ngay trước mặt mình, còn Ngu Cơ đã biến mất. Cô đã từng thấy qua thân rắn sặc sỡ kia, cho nên cô lập tức biết được con rắn lớn đó chính là Ngu Cơ.

"Lý Quả." Ngu Cơ biến thành đại xà liền mở lời, thè lưỡi, đầu xà dựa gần sát cô.

Tim Lý Quả nảy lên, cũng chẳng biết vì lý do gì mà bất ngờ sinh ra một luồng sức mạnh, cố chấp vòng qua thân rắn của Ngu Cơ, tiếp tục chạy về phía trước.

Lần này, cô cực kỳ may mắn, có thể thoát khỏi kết giới do Mặc Nhật Tỳ thiết lập, chạy ra ngoài. Chỉ chốc lát sau, đã thấy được đường cái.

Trốn thoát rồi! Lý Quả cực kỳ hưng phấn, ném toàn bộ khổ sở ra sau đầu, vội vã cản một chiếc xe, chạy về phía nội thành, hoàn toàn bỏ mặc đám người Hoàng Nhi và Ngu Cơ.

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Lý Quả vừa nghe thấy tiếng của ả, toàn thân bất giác run lên, lúc cô nhìn thấy Ngu Cơ bay đến bên cạnh mà cái đuôi lại không chạm đất, suýt chút nữa đã sợ đến mức ngã sấp xuống."Cô, á. . ." Lý Quả sửng sốt một lúc, sau đó bất ngờ hét chói tai, rồi chạy như bay.Ngu Cơ cười cười, vô cùng đắc ý, lại tiếp tục đuổi theo."Đừng chạy mà, ngươi chạy không thoát đâu." Ngu Cơ bay đến gần Lý Quả, đắc chí nói.Lý Quả giật cả mình, vội vàng cách xa ả.Cô gái này vốn không có lòng tốt, tâm tư bất chính, thật đúng là xà mỹ nữ!"Cô muốn làm gì?" Lý Quả thở hổn hển, tức giận nói.Vì sao cô ta luôn đi theo mình, không buông tha cho mình chứ?"Ngươi chạy cái gì hả?" Ngu Cơ cứ muốn đùa giỡn Lý Quả, rõ ràng chỉ vì trút hận, Lý Quả mơ hồ lâu như vậy, không phải là chờ tới hôm nay ư?Lý Quả đã sớm tức giận, cô gái kia là cố ý, tất cả đều là bẫy của cô ta, đây là âm mưu của cô ta. Lý Quả lắc đầu, chỉ im lặng, mặc kệ Ngu Cơ, cô cứ chạy thôi.Ngu Cơ thấy Lý Quả phớt lờ mình, có chút thẹn quá hóa giận, vui sướng ban đầu biến thành căm phẫn, ả không chọc tức được Lý Quả, ngược lại mình còn bị tức chết. Lửa giận tuôn trào trong lòng, ả không chút nghĩ ngợi, trực tiếp biến thân trước mặt Lý Quả.Một con rắn lớn sặc sỡ, mỹ lệ xuất hiện bên người Lý Quả, đôi mắt căm tức nhìn cô, cái mồm to như chậu máu, phun cái lưỡi rắn thật dài."Cô. . ." Đột nhiên nhìn thấy một con rắn lớn xuất hiện ngay trước mặt mình, còn Ngu Cơ đã biến mất. Cô đã từng thấy qua thân rắn sặc sỡ kia, cho nên cô lập tức biết được con rắn lớn đó chính là Ngu Cơ."Lý Quả." Ngu Cơ biến thành đại xà liền mở lời, thè lưỡi, đầu xà dựa gần sát cô.Tim Lý Quả nảy lên, cũng chẳng biết vì lý do gì mà bất ngờ sinh ra một luồng sức mạnh, cố chấp vòng qua thân rắn của Ngu Cơ, tiếp tục chạy về phía trước.Lần này, cô cực kỳ may mắn, có thể thoát khỏi kết giới do Mặc Nhật Tỳ thiết lập, chạy ra ngoài. Chỉ chốc lát sau, đã thấy được đường cái.Trốn thoát rồi! Lý Quả cực kỳ hưng phấn, ném toàn bộ khổ sở ra sau đầu, vội vã cản một chiếc xe, chạy về phía nội thành, hoàn toàn bỏ mặc đám người Hoàng Nhi và Ngu Cơ.

Chương 159: Xà mỹ nữ