Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…

Chương 162: Xà thành

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Cô nhìn quanh bốn phía, bên cạnh là rừng rậm, trước mắt là bãi cỏ, mặt trời trên cao, nhưng cô không thể phân rõ phương hướng, nghĩ ngợi một chút, đành phải đi theo cảm giác.Sau khi chọn bừa một hướng, cô liền rời khỏi rừng rậm, đi về phía bãi cỏ. Cô không dám vào rừng rậm, bãi cỏ tương đối an toàn, ít nhất là dễ dàng gặp người.Ngay tại lúc cô đi về phía bãi cỏ, Mặc Nhật Tỳ liền xuất hiện đúng chỗ cô vừa đứng, mắt sáng như đuốc nhìn Lý Quả, nét mặt lộ vẻ nghiền ngẫm.Con mồi à, trò chơi bắt đầu rồi!*******Lý Quả đứng trên đường cái đông người qua lại, hình như cực kỳ choáng váng, miệng há hốc, vẻ mặt khiếp sợ, không dám tin nhìn người đi đường.Đây, đây. . . Là chỗ nào thế?Kiến trúc cổ đại, hơi thở cổ xưa, người mặc cổ trang, còn có đường đá màu xanh, xe ngựa, đủ loại âm thanh rao hàng, làm gì có chút bê tông cốt thép nào?Cổ đại?Đầu óc Lý Quả rối mù, đại não lại trống rỗng, mới một buổi tối, cô đã tới chỗ nào thế? Trường học đâu? Người cô quen đâu hết rồi?Trong khi Lý Quả đang hốt hoảng, một thân quần áo kỳ dị của cô tự nhiên cũng hấp dẫn sự chú ý của những người ở đây, không ít người qua đường đều tò mò nhìn cô."Đây là đâu?" Sau khi hoàn hồn, cô lập tức túm chặt một người đi đường, không khách sáo quát hỏi."Xà thành." Người qua đường cuống quít trả lời, rồi chạy trối chết.Xà thành? Cô nghe xong cả người liền run rẩy, lập tức nhớ đến đám người Mặc Nhật Tỳ và Hoàng Nhi.Bọn họ cũng là rắn, vậy đây là xà thành ư? Lý Quả cảm thấy thật mờ mịt.Trung Quốc có thành phố này à? Địa lý của cô sẽ không kém đến nỗi không nhớ rõ có một thành phố tên đặc biệt đến vậy chứ? Không đúng, tên đặc biệt cũng được, nhưng sẽ không phải chỗ có tập tục khác biệt đi? Chẳng lẽ, cô đã thật sự đến sào huyệt của đám người Mặc Nhật Tỳ?Vừa nghĩ tới khả năng này, cô liền kinh sợ, gần đây tuy gặp phải chuyện rất ly kỳ cổ quái, cô cũng có chút sức đề kháng. Nhưng vẫn tuyệt đối không thể ngờ, loại chuyện ngàn năm khó gặp đó sẽ rơi trúng đầu mình.Sẽ không khéo đến thế chứ? Hẳn là chẳng quỷ dị vậy đâu? Thật xui xẻo thế sao?. . .Lý Quả chỉ cảm thấy sét đánh ầm ầm, càng thêm mờ mịt, không biết làm sao. Trái tim cô đập rất dữ dội, sau một lúc đứng im, cô liền bắt đầu lững thững đi về phía trước, bởi vì cô chẳng thể đứng ở đó cả đời được.

Cô nhìn quanh bốn
phía, bên cạnh là rừng rậm, trước mắt là bãi cỏ, mặt trời trên cao,
nhưng cô không thể phân rõ phương hướng, nghĩ ngợi một chút, đành phải
đi theo cảm giác.

Sau khi chọn bừa một hướng, cô liền rời khỏi
rừng rậm, đi về phía bãi cỏ. Cô không dám vào rừng rậm, bãi cỏ tương đối an toàn, ít nhất là dễ dàng gặp người.

Ngay tại lúc cô đi về
phía bãi cỏ, Mặc Nhật Tỳ liền xuất hiện đúng chỗ cô vừa đứng, mắt sáng
như đuốc nhìn Lý Quả, nét mặt lộ vẻ nghiền ngẫm.

Con mồi à, trò chơi bắt đầu rồi!

*******

Lý Quả đứng trên đường cái đông người qua lại, hình như cực kỳ choáng
váng, miệng há hốc, vẻ mặt khiếp sợ, không dám tin nhìn người đi đường.

Đây, đây. . . Là chỗ nào thế?

Kiến trúc cổ đại, hơi thở cổ xưa, người mặc cổ trang, còn có đường đá màu
xanh, xe ngựa, đủ loại âm thanh rao hàng, làm gì có chút bê tông cốt
thép nào?

Cổ đại?

Đầu óc Lý Quả rối mù, đại não lại trống
rỗng, mới một buổi tối, cô đã tới chỗ nào thế? Trường học đâu? Người cô
quen đâu hết rồi?

Trong khi Lý Quả đang hốt hoảng, một thân quần
áo kỳ dị của cô tự nhiên cũng hấp dẫn sự chú ý của những người ở đây,
không ít người qua đường đều tò mò nhìn cô.

"Đây là đâu?" Sau khi hoàn hồn, cô lập tức túm chặt một người đi đường, không khách sáo quát hỏi.

"Xà thành." Người qua đường cuống quít trả lời, rồi chạy trối chết.

Xà thành? Cô nghe xong cả người liền run rẩy, lập tức nhớ đến đám người Mặc Nhật Tỳ và Hoàng Nhi.

Bọn họ cũng là rắn, vậy đây là xà thành ư? Lý Quả cảm thấy thật mờ mịt.

Trung Quốc có thành phố này à? Địa lý của cô sẽ không kém đến nỗi không nhớ
rõ có một thành phố tên đặc biệt đến vậy chứ? Không đúng, tên đặc biệt
cũng được, nhưng sẽ không phải chỗ có tập tục khác biệt đi? Chẳng lẽ, cô đã thật sự đến sào huyệt của đám người Mặc Nhật Tỳ?

Vừa nghĩ
tới khả năng này, cô liền kinh sợ, gần đây tuy gặp phải chuyện rất ly kỳ cổ quái, cô cũng có chút sức đề kháng. Nhưng vẫn tuyệt đối không thể
ngờ, loại chuyện ngàn năm khó gặp đó sẽ rơi trúng đầu mình.

Sẽ không khéo đến thế chứ? Hẳn là chẳng quỷ dị vậy đâu? Thật xui xẻo thế sao?

. . .

Lý Quả chỉ cảm thấy sét đánh ầm ầm, càng thêm mờ mịt, không biết làm sao.
Trái tim cô đập rất dữ dội, sau một lúc đứng im, cô liền bắt đầu lững
thững đi về phía trước, bởi vì cô chẳng thể đứng ở đó cả đời được.

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Cô nhìn quanh bốn phía, bên cạnh là rừng rậm, trước mắt là bãi cỏ, mặt trời trên cao, nhưng cô không thể phân rõ phương hướng, nghĩ ngợi một chút, đành phải đi theo cảm giác.Sau khi chọn bừa một hướng, cô liền rời khỏi rừng rậm, đi về phía bãi cỏ. Cô không dám vào rừng rậm, bãi cỏ tương đối an toàn, ít nhất là dễ dàng gặp người.Ngay tại lúc cô đi về phía bãi cỏ, Mặc Nhật Tỳ liền xuất hiện đúng chỗ cô vừa đứng, mắt sáng như đuốc nhìn Lý Quả, nét mặt lộ vẻ nghiền ngẫm.Con mồi à, trò chơi bắt đầu rồi!*******Lý Quả đứng trên đường cái đông người qua lại, hình như cực kỳ choáng váng, miệng há hốc, vẻ mặt khiếp sợ, không dám tin nhìn người đi đường.Đây, đây. . . Là chỗ nào thế?Kiến trúc cổ đại, hơi thở cổ xưa, người mặc cổ trang, còn có đường đá màu xanh, xe ngựa, đủ loại âm thanh rao hàng, làm gì có chút bê tông cốt thép nào?Cổ đại?Đầu óc Lý Quả rối mù, đại não lại trống rỗng, mới một buổi tối, cô đã tới chỗ nào thế? Trường học đâu? Người cô quen đâu hết rồi?Trong khi Lý Quả đang hốt hoảng, một thân quần áo kỳ dị của cô tự nhiên cũng hấp dẫn sự chú ý của những người ở đây, không ít người qua đường đều tò mò nhìn cô."Đây là đâu?" Sau khi hoàn hồn, cô lập tức túm chặt một người đi đường, không khách sáo quát hỏi."Xà thành." Người qua đường cuống quít trả lời, rồi chạy trối chết.Xà thành? Cô nghe xong cả người liền run rẩy, lập tức nhớ đến đám người Mặc Nhật Tỳ và Hoàng Nhi.Bọn họ cũng là rắn, vậy đây là xà thành ư? Lý Quả cảm thấy thật mờ mịt.Trung Quốc có thành phố này à? Địa lý của cô sẽ không kém đến nỗi không nhớ rõ có một thành phố tên đặc biệt đến vậy chứ? Không đúng, tên đặc biệt cũng được, nhưng sẽ không phải chỗ có tập tục khác biệt đi? Chẳng lẽ, cô đã thật sự đến sào huyệt của đám người Mặc Nhật Tỳ?Vừa nghĩ tới khả năng này, cô liền kinh sợ, gần đây tuy gặp phải chuyện rất ly kỳ cổ quái, cô cũng có chút sức đề kháng. Nhưng vẫn tuyệt đối không thể ngờ, loại chuyện ngàn năm khó gặp đó sẽ rơi trúng đầu mình.Sẽ không khéo đến thế chứ? Hẳn là chẳng quỷ dị vậy đâu? Thật xui xẻo thế sao?. . .Lý Quả chỉ cảm thấy sét đánh ầm ầm, càng thêm mờ mịt, không biết làm sao. Trái tim cô đập rất dữ dội, sau một lúc đứng im, cô liền bắt đầu lững thững đi về phía trước, bởi vì cô chẳng thể đứng ở đó cả đời được.

Chương 162: Xà thành