Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 167: Mặc Nhật Tỳ, anh ở đâu?
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Tiểu thư, ngài không sao chứ?" Tiểu Xuân không biết nên hình dung cảm giác của mình như thế nào, nàng cảm thấy vị tiểu thư trước mặt hơi kỳ quái, không nhịn được lo lắng hỏi.Lý Quả nhàn nhạt cười, lắc đầu với nàng, không nói thêm gì nữa.Tiểu Xuân thấy thế, liền biết điều không dám nói lung tung, chỉ im lặng ở cùng cô.Mặc Nhật Tỳ, tiểu hắc xà, Hoàng Nhi, mọi người ở đâu rồi? Mau tới cứu tôi đi! Cô âm thầm hò hét, có chút bất lực, có chút mất mát, có chút lúng túng.Quả nhiên, ngày hôm sau, lúc Tiểu Xuân hầu hạ cô ăn qua điểm tâm xong, một binh sĩ lại áp tải cô ra khỏi phòng, cho đến tận cổng lớn."Đi lên." Một giọng nói uy nghiêm vang lên ở cách đó không xa, ra lệnh cho cô.Lý Quả nhìn sang nơi phát ra âm thanh thì thấy một người đàn ông trung niên vận y phục hoa lệ, mặt mũi phương phi, cực kỳ phúc hậu đang trừng mình. Người đàn ông này chắc chắn là Tri Phủ rồi."Đi lên." Bọn lính thúc giục cô lên xe ngựa.Lý Quả vốn muốn phản kháng, nhưng cô cũng đâu có ngốc chứ! Ở nơi xa lạ này, cô không có một xu dính túi, sinh tồn đều bất lợi, còn có, nếu cô không nghe theo, liệu có bị bán vào thanh lâu hay chỗ gì gì đó không?Hoặc là bị vị Tri Phủ phúc hậu kia ép làm tiểu thiếp? Nghĩ tới nghĩ lui, còn không bằng thử đi gặp vị Vương nghe nói rất ôn nhu rất tuấn tú trong miệng Tiểu Xuân, ít nhất cô có thể ở chung với trai đẹp, mà không phải là với ông lão.Đoàn xe rất nhanh liền xuất phát, dọc đường đi vô cùng thuận lợi, ngay cả đám binh sĩ và vị Tri Phủ kia cũng bất ngờ, nữ nhân kỳ quái đó lại chẳng chút phản kháng, nhưng bọn hắn cũng không dám lơ là, luôn luôn cảnh giác.Hiện tại, Lý Quả ngồi rất ung dung, trải qua một đêm điều chỉnh tâm lý, tự mình an ủi, bây giờ cô chỉ có một suy nghĩ đó là 'thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng'. Không thay đổi được thì nhận thôi, đây là danh ngôn ngoài xã hội của cô.Chỉ chốc lát sau, xe ngựa đã rẽ qua không ít đường, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng kiểm tra, cuối cùng, xe ngựa đột nhiên ngừng lại."Xuống dưới." Giọng nói uy nghiêm lại vang lên, dĩ nhiên là tiếng vị Tri Phủ kia, ngay sau đó màn xe bị vén lên, hiện ra tình hình bên ngoài.Lý Quả yên lặng bước xuống xe ngựa, phát hiện bản thân đứng ở bên cửa thành rộng lớn, bên cạnh vị Tri Phủ còn có ba nữ nhân.
"Tiểu thư, ngài không sao chứ?" Tiểu Xuân không biết nên hình dung cảm giác của mình như thế
nào, nàng cảm thấy vị tiểu thư trước mặt hơi kỳ quái, không nhịn được lo lắng hỏi.
Lý Quả nhàn nhạt cười, lắc đầu với nàng, không nói thêm gì nữa.
Tiểu Xuân thấy thế, liền biết điều không dám nói lung tung, chỉ im lặng ở cùng cô.
Mặc Nhật Tỳ, tiểu hắc xà, Hoàng Nhi, mọi người ở đâu rồi? Mau tới cứu tôi
đi! Cô âm thầm hò hét, có chút bất lực, có chút mất mát, có chút lúng
túng.
Quả nhiên, ngày hôm sau, lúc Tiểu Xuân hầu hạ cô ăn qua
điểm tâm xong, một binh sĩ lại áp tải cô ra khỏi phòng, cho đến tận cổng lớn.
"Đi lên." Một giọng nói uy nghiêm vang lên ở cách đó không xa, ra lệnh cho cô.
Lý Quả nhìn sang nơi phát ra âm thanh thì thấy một người đàn ông trung
niên vận y phục hoa lệ, mặt mũi phương phi, cực kỳ phúc hậu đang trừng
mình. Người đàn ông này chắc chắn là Tri Phủ rồi.
"Đi lên." Bọn lính thúc giục cô lên xe ngựa.
Lý Quả vốn muốn phản kháng, nhưng cô cũng đâu có ngốc chứ! Ở nơi xa lạ
này, cô không có một xu dính túi, sinh tồn đều bất lợi, còn có, nếu cô
không nghe theo, liệu có bị bán vào thanh lâu hay chỗ gì gì đó không?
Hoặc là bị vị Tri Phủ phúc hậu kia ép làm tiểu thiếp? Nghĩ tới nghĩ lui, còn không bằng thử đi gặp vị Vương nghe nói rất ôn nhu rất tuấn tú trong
miệng Tiểu Xuân, ít nhất cô có thể ở chung với trai đẹp, mà không phải
là với ông lão.
Đoàn xe rất nhanh liền xuất phát, dọc đường đi vô cùng thuận lợi, ngay cả đám binh sĩ và vị Tri Phủ kia cũng bất ngờ, nữ
nhân kỳ quái đó lại chẳng chút phản kháng, nhưng bọn hắn cũng không dám
lơ là, luôn luôn cảnh giác.
Hiện tại, Lý Quả ngồi rất ung dung,
trải qua một đêm điều chỉnh tâm lý, tự mình an ủi, bây giờ cô chỉ có một suy nghĩ đó là 'thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng'. Không thay đổi được thì nhận thôi, đây là danh ngôn ngoài xã hội của cô.
Chỉ chốc
lát sau, xe ngựa đã rẽ qua không ít đường, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng kiểm tra, cuối cùng, xe ngựa đột nhiên ngừng lại.
"Xuống
dưới." Giọng nói uy nghiêm lại vang lên, dĩ nhiên là tiếng vị Tri Phủ
kia, ngay sau đó màn xe bị vén lên, hiện ra tình hình bên ngoài.
Lý Quả yên lặng bước xuống xe ngựa, phát hiện bản thân đứng ở bên cửa thành rộng lớn, bên cạnh vị Tri Phủ còn có ba nữ nhân.
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Tiểu thư, ngài không sao chứ?" Tiểu Xuân không biết nên hình dung cảm giác của mình như thế nào, nàng cảm thấy vị tiểu thư trước mặt hơi kỳ quái, không nhịn được lo lắng hỏi.Lý Quả nhàn nhạt cười, lắc đầu với nàng, không nói thêm gì nữa.Tiểu Xuân thấy thế, liền biết điều không dám nói lung tung, chỉ im lặng ở cùng cô.Mặc Nhật Tỳ, tiểu hắc xà, Hoàng Nhi, mọi người ở đâu rồi? Mau tới cứu tôi đi! Cô âm thầm hò hét, có chút bất lực, có chút mất mát, có chút lúng túng.Quả nhiên, ngày hôm sau, lúc Tiểu Xuân hầu hạ cô ăn qua điểm tâm xong, một binh sĩ lại áp tải cô ra khỏi phòng, cho đến tận cổng lớn."Đi lên." Một giọng nói uy nghiêm vang lên ở cách đó không xa, ra lệnh cho cô.Lý Quả nhìn sang nơi phát ra âm thanh thì thấy một người đàn ông trung niên vận y phục hoa lệ, mặt mũi phương phi, cực kỳ phúc hậu đang trừng mình. Người đàn ông này chắc chắn là Tri Phủ rồi."Đi lên." Bọn lính thúc giục cô lên xe ngựa.Lý Quả vốn muốn phản kháng, nhưng cô cũng đâu có ngốc chứ! Ở nơi xa lạ này, cô không có một xu dính túi, sinh tồn đều bất lợi, còn có, nếu cô không nghe theo, liệu có bị bán vào thanh lâu hay chỗ gì gì đó không?Hoặc là bị vị Tri Phủ phúc hậu kia ép làm tiểu thiếp? Nghĩ tới nghĩ lui, còn không bằng thử đi gặp vị Vương nghe nói rất ôn nhu rất tuấn tú trong miệng Tiểu Xuân, ít nhất cô có thể ở chung với trai đẹp, mà không phải là với ông lão.Đoàn xe rất nhanh liền xuất phát, dọc đường đi vô cùng thuận lợi, ngay cả đám binh sĩ và vị Tri Phủ kia cũng bất ngờ, nữ nhân kỳ quái đó lại chẳng chút phản kháng, nhưng bọn hắn cũng không dám lơ là, luôn luôn cảnh giác.Hiện tại, Lý Quả ngồi rất ung dung, trải qua một đêm điều chỉnh tâm lý, tự mình an ủi, bây giờ cô chỉ có một suy nghĩ đó là 'thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng'. Không thay đổi được thì nhận thôi, đây là danh ngôn ngoài xã hội của cô.Chỉ chốc lát sau, xe ngựa đã rẽ qua không ít đường, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng kiểm tra, cuối cùng, xe ngựa đột nhiên ngừng lại."Xuống dưới." Giọng nói uy nghiêm lại vang lên, dĩ nhiên là tiếng vị Tri Phủ kia, ngay sau đó màn xe bị vén lên, hiện ra tình hình bên ngoài.Lý Quả yên lặng bước xuống xe ngựa, phát hiện bản thân đứng ở bên cửa thành rộng lớn, bên cạnh vị Tri Phủ còn có ba nữ nhân.